Chương 92
Nói xong Boss hầm hầm quay về bàn làm việc, tôi cũng tập trung gõ chap cho các thím luôn, cơ mà vẫn phải cảnh giác cao độ...
Nói chung là vừa gõ chap vừa canh chừng đề phòng có kẻ xấu hãm hại, kiểu như đang qwerty mà sợ bị phát hiện vậy... Kích thích vồn...
Trưa hôm đó Boss giận không thèm rủ đi ăn cơm luôn... Vậy là một hôm được xõa cùng anh em... Cơm nước chém gió các kiểu gọi là tung trời...
Thằng Tiến thì tính tình ok nên anh em ai cũng quý, duy chỉ có thằng ku Minh thì do phải đi với Lão Kiên nên anh em có hơi dè chừng với nó...
Âu cũng là do số trời sắp đặt... Nhưng chưa biết rồi đây ai sẽ thay thế vị trí bảo trì... Có lẽ thằng ku Tiến sẽ phải ra đi trong tiếc nuối...
Cơ mà tôi cũng đã nghĩ tới chuyện này, tôi cũng đã tính đường trước cho thằng ku... Nếu nó đồng ý thì có thể tôi sẽ cho nó về làm mấy cái quán của tôi với thằng Tuấn... Còn không thì tôi sẽ gửi nó cho một số anh em ở Sài Gòn... Thôi thì tới đâu tính tới đó vậy... Nói trước bước không qua...
Cả chiều Boss cứ hầm hầm nhìn tôi kiểu như muốn băm tôi ra làm trăm mảnh vậy... Tôi cứ giả lơ, không thèm chú ý... Càng làm Boss bực mình thêm...
Chiều chở Boss về nhà, trên đường Boss có rủ tối nay đi ăn, nhưng tôi vẫn từ chối, lí do thì vì đi tiếp khách nên hẹn hôm khác...
Cằn nhằn chán chê thì Boss mới chịu tha cho tôi... Vậy là được tự do, tôi chạy về nhà nhanh còn chuẩn bị cho cuộc gặp người kế nhiệm tối nay...
Về đến nhà không quên gọi điện để setup cuộc gặp mặt tối nay...
- Alo, cho hỏi phải số điện thoại của chị Trang không ạ?
- Yes, mình là Trang, có gì không vậy?
- Dạ, em là A, cháu chú B... Chắc chú có nói với chị rồi...
- Yeah! Chào A, chú B có nói với mình về A rồi... Không biết khi nào chúng ta mới có thể gặp nhau...
- Dạ, em tính mời chị tối nay đi ăn để bàn bạc một số chuyện, trước khi gặp phía đối tác đó chị, không biết tối nay chị đã có kế hoạch gì chưa?
- Oh, tối nay thì chưa, mình đang ở khách sạn, vì chưa liên hệ được với bạn bè ở Việt Nam... Chúng ta có thể gặp mặt chứ?
- Tất nhiên ạ, vậy chị nhắn cho em địa chỉ nha, tí em qua đón chị luôn...
- Ok, chào A...
- Chào chị...
Cúp điện thoại, vào tắm rửa kì cọ các kiểu, thơm tho sảng khoái... Tự tin bội phần, nhưng cũng lăn nách các kiểu, chứ không thì ấn tượng đầu éo được tốt...
Bỏ cái laptop vào balo, đem theo mấy cái tài liệu, giấy tờ hợp đồng các thứ, lỡ may có cần thì có sẵn luôn...
Vậy là phi đến cái địa chỉ được chị Trang nhắn lúc nãy... Một khách sạn ở Quận 10, chả hiểu sao bả biết chỗ này nữa nhỉ...
Nghe đồn là bà này đi đâu cũng chục năm rồi, giờ mới về, mà lại biết khách sạn ở quận 10... Thật là vĩ diệu.
Đến trước khách sạn, móc phone ra gọi cho bả... Chuông thì đổ mà éo trả lời mới vãi... Gọi đến cuộc thứ 4 mới bốc máy...
- A à, chờ chị tí nhé, chị đang tắm...
- Ơ, dạ ok chị, vậy khi nào xong chị gọi em nha, em ra đầu đường uống cà phê...
- Thôi em em đây ngồi chơi cũng được...
- Dạ không cần đâu chị, khi nào xong chị gọi em là được rồi...
- Ok.
Vậy là quay đầu xe chạy ra trước hẻm ngồi uống cà phê cóc... Hút thuốc, nằm ngồi, các kiểu thì khoảng 30 phút sau chị Trang mới gọi lại...
- Chị xong rồi em ơi...
- Dạ, chị xuống đi...
- Ok...
Kêu tính tiền rồi chạy vô khách sạn tiếp... Xuất hiện trước mặt tôi lúc này là một người phụ nữ trẻ trung, tuy nét mặt có phần khá chín chắn, nhưng cũng không giấu được vẻ tinh nghịch...
Chị vận cái đầm đen quyến rũ... Cái đầm bó sát người như tôn thêm dáng vẻ cao ráo trắng trẻo của chị... Đôi mi cong, bờ môi mọng...
Vượt ra ngoài sức tưởng tượng của tôi về chị, vì những gì chú B cung cấp cho tôi thì tôi nghĩ chị khác hơn nhiều so với cái tuổi 30...
- Chào chị... Tôi lên tiếng chào để phá vỡ không khí im lặng...
- Ừm, chào A... Giờ mình đi đâu nhỉ?
- Dạ, chắc em tìm cho chị một quán ăn rồi tính tiếp...
- Ok...
- Mà chị muốn ăn gì, phở, hay cơm Việt Nam? (Tôi nghĩ mấy người như vậy thường thèm ăn phở nên hỏi)
- Chị chưa thích nghi kịp với thức ăn Việt Nam đâu, thôi em kiếm fastfood cho chị đi nha...
- Ok, vậy chị ăn tạm pizza nhá, rồi tính sau...
- Ok, đi thôi em, chị đói rồi...
Ẹt, lại một thành phần bị Tây hóa cmnr... Đồ Việt Nam mà không thích ứng... Thế là mất gốc cmnr... Nhưng thôi kệ cha nó... Cứ hoàn thành nhiệm vụ rồi tính sau...
Chở bà chị đến quán pizza trên đường Trương Định (gần công viên Tao Đàn), vào cho bả chọn món thoải mái...
Đúng chất Tây luôn, bả kêu 3 cái bánh cỡ trung, 2 phần salad, 1 phần bánh mì bơ tỏi... Linh tinh thêm súp này nọ nữa...
Tôi thì ăn mấy thứ này không hợp nên chén được ít thôi, còn bao nhiêu thì hầu như là bả chén... Cơ mà ăn như heo vẫn giữ được dáng...
Thật là không thể tin nổi...
Đang ăn uống, trò chuyện làm quen với bà chị này thì bất thình lình Boss xuất hiện đi cùng 1 đứa con gái, chắc là bạn Boss... Thôi chuyến này thì vãi rồi... Cơ mà tôi cũng không nao núng...
Vẫn cứ ngồi im, nói chuyện với bà chị... Không để mắt tới Boss, coi như không thấy... Nhưng rồi một lần nữa xin phép được đ.m cuộc đời... Vì đời thường bất ngờ...
Boss tiến gần tới chỗ tôi...
- Anh bận tiếp khách là đây sao??? Tiếp khách ở Pizza sao???
- Ờ, có gì không ổn sao?
Tôi cũng bình tĩnh đáp luôn... Còn bà chị thì ngồi cười cười... Biết là Boss tức lắm nên tôi mới kêu Boss về bàn đi... Có gì mai nói chuyện...
Boss vùng vằng đi về bàn, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc qua chỗ tôi... Boss đi về rồi bà chị mới hỏi:
- Cô bé đó là girlfriend của A sao?
- Dạ không hẳn, nhưng chị sẽ gặp lại cô ta sớm thôi...
- Là sao?
- Đó là sếp trực tiếp của em và là con của Bà Tổng...
- À há, vui nhỉ... Có lẽ sẽ hay đây...
Đề xuất Tiên Hiệp: Mượn Kiếm