Chương 1365: Lại lần gặp mặt
"Uy, Thối ca, là ta, A Vĩ. Sáu giờ tối nay tới tham gia họp lớp nha. Địa điểm ta đã chọn xong rồi, ngay tại Hòa Bình đại tửu điếm. Nhớ tới sớm một chút nha."
Một cuộc điện thoại reo.
Đang ở tổng bộ thu thập tiền giấy, Dương Gian nhận được điện thoại của Trương Vĩ: "Được, ta biết rồi, sáu giờ ta sẽ tới."
Điện thoại cắt đứt xong, công việc trong tay Dương Gian cũng gần như hoàn thành.
Hắn nhìn đống tiền giấy đủ màu trước mắt, chỉnh lý thanh toán một lần, không nhiều không ít, vừa vặn bốn mươi nguyên.
Đây là tất cả hàng tích trữ của tổng bộ, cũng không tìm được thêm một tờ tiền giấy nào nữa.
"Lão nhân ở tiệm thuốc nói ngân hàng tiền âm phủ phụ trách in ấn Quỷ Tiền đã không còn tồn tại. Thứ này về sau dùng một ít ít một chút. Muốn thu hoạch cũng chỉ có thể tình cờ bắt gặp trong sự kiện linh dị. Cho nên bốn mươi nguyên này cần phải là khoản tiền lớn cuối cùng mà ta có thể có được lúc này. Mặc dù tạm thời ta chưa dùng được số tiền này, nhưng cầm cũng là lo trước khỏi họa."
Dương Gian sắp xếp gọn gàng số tiền giấy này, sau đó cất vào.
Hắn cho rằng số tiền này về sau nhất định có thể phát huy tác dụng lớn, bởi vì bất kể là Bạch Thủy Trấn hay phố ma, đều cần tiêu Quỷ Tiền. Thậm chí trong sự kiện linh dị đối mặt lệ quỷ, Quỷ Tiền này cũng có thể phát huy tác dụng.
Làm xong chuyện này, hắn chui vào giọt nước dưới chân, sau đó thông qua Quỷ Hồ xuất hiện ở bể bơi trong nhà.
Về đến nhà, Dương Gian quyết định tạm gác công việc trong tay lại, sau đó đi tham gia buổi họp lớp hôm nay.
Rất nhanh, hắn chỉnh sửa đồ đạc xong liền lái xe ra cửa.
Nhìn đồng hồ.
Đã hơn năm giờ chiều.
Thời gian nhàn nhã trôi qua thật nhanh, bất tri bất giác hôm nay đã sắp kết thúc.
"Hy vọng mấy tiếng đồng hồ còn lại như trước bình an vô sự." Dương Gian vừa lái xe vừa suy nghĩ như vậy.
Hắn nhìn dòng xe cộ trên đường, cùng với người đi bộ hai bên đường, trong lòng cảm thấy rất bình tĩnh, bởi vì điều này cho thấy hiện tại thành phố rất an toàn, không có bất kỳ dị thường nào xảy ra.
Sống lâu ở những nơi linh dị, nhìn thế giới bình thường ngược lại là một sự hưởng thụ.
Bất quá dù thế, Dương Gian như trước giữ mấy phần cảnh giác, bởi vì hắn không quên hôm nay là ngày cuối cùng giao dịch với Quỷ Thụ.
Trước khi mười hai giờ đêm đến, bất ngờ vẫn có khả năng xảy ra.
Dương Gian không đi thẳng đến khách sạn Hòa Bình mà Trương Vĩ đã nói, hắn cố ý lái xe quanh thành phố Đại Xương một vòng, xác định tất cả bình thường, không có vấn đề sau đó mới hướng tới địa điểm tụ tập.
Bởi vì lần họp lớp trước đã gây ra sự kiện linh dị gương quỷ, lần này hắn cũng không muốn gây ra sự kiện linh dị Quỷ Thụ.
Mặc dù thời gian tụ hội có hơi vi diệu, nhưng Dương Gian vẫn cố gắng hết sức tránh cho bất ngờ xảy ra.
Dù sao sự kiện linh dị là phải chết người, hắn cũng không muốn một buổi họp lớp yên lành lại có người đột nhiên chết đi.
Chỉ chốc lát.
Xe của Dương Gian đến cửa khách sạn Bình An. Hắn xuống xe, giao chìa khóa xe cho nhân viên phục vụ bãi đậu xe của khách sạn rồi đi vào.
"Trương Vĩ cũng biết chọn chỗ tốt, hắn vẫn có trưởng thành đấy chứ."
Hắn lơ đãng mở Quỷ Nhãn liếc mắt một cái khách sạn.
Khách sạn khí phái, rộng rãi, ít người, hơi xa trung tâm thành phố, đích thực là rất thích hợp họp lớp, bởi vì loại địa điểm này cho dù thật sự có sự kiện linh dị xảy ra cũng sẽ không gây ảnh hưởng lớn, hơn nữa người bị liên lụy cũng sẽ ít đi rất nhiều.
Mặc dù sự kiện linh dị sẽ không xảy ra, nhưng Trương Vĩ rõ ràng đã có kinh nghiệm, biết phòng bị.
Khi Dương Gian đi vào khách sạn, lập tức có nhân viên phục vụ tiến đến đón: "Dương tổng, ngài tốt. Là tới tham gia tụ hội sao? Khách sạn chúng tôi đã sắp xếp xong rồi, mời ngài đi lối này."
Dương Gian giơ tay: "Không cần dẫn đường, ta tự mình đi là được rồi."
"Vậy tôi xin phép không làm phiền Dương tổng." Nhân viên phục vụ lễ phép rời đi.
Vừa rồi liếc Quỷ Nhãn, hắn đã thấy vị trí của Trương Vĩ và mọi người, hơn nữa tất cả mọi người đã sớm đến đông đủ, mình là người đến muộn nhất.
Thực tế hắn vẫn chưa đến muộn, bởi vì bây giờ còn chưa tới sáu giờ.
Chỉ là những người khác trong buổi họp lớp lần này vô cùng coi trọng, đều đến khách sạn Hòa Bình từ rất sớm.
Địa điểm tụ hội ở tầng ba khách sạn.
Tầng này đã bị Trương Vĩ bao trọn, trừ một số người có liên quan đến tụ hội ra không có khách nào khác, bất quá chuyện như vậy đối với tài lực của Trương Vĩ không tính là gì.
Vừa mới đi tới tầng ba.
Một cô gái xinh đẹp mặc váy liền áo màu trắng, làn da trắng như tuyết, với khuôn mặt lạnh băng đứng im ở đó, tựa hồ đã sớm chờ ở đây.
"Vương San San, ngươi đang chờ ta sao?" Dương Gian mở miệng hỏi.
Vương San San sắc mặt như thường ngày, bình tĩnh, lạnh lùng: "Dương Gian, ta phát hiện Quỷ Đồng tựa hồ biến hóa rất lớn, ngươi có phải đối với Quỷ Đồng làm gì không?"
Câu đầu tiên mở miệng, dĩ nhiên là hỏi tình trạng của Quỷ Đồng.
Dương Gian không giấu diếm, nói thẳng: "Quỷ Đồng cần trưởng thành, nó trước đó quá yếu, không bảo vệ được ngươi, cũng không bảo vệ được khu Quan Giang, cũng không có cách nào một mình gánh vác. Cho nên ta cho nó ăn một con quỷ, mặc vào một đôi giày thêu, gia tăng thêm lực lượng linh dị trên người nó."
"Nhưng là nó biến mất không thấy." Vương San San nói.
Mặc dù giọng nói như trước bình thản, nhưng Dương Gian nhận ra Vương San San đang quan tâm Quỷ Đồng.
Đừng nhìn Vương San San vẻ mặt lạnh lùng, thực tế nàng không phải người ngự quỷ, nắm giữ tình cảm của người bình thường, chỉ là vẻ ngoài trông rất lãnh đạm mà thôi.
"Ngươi cần phải đã phát hiện, chỉ cần ngươi hô một tiếng, Quỷ Đồng tự nhiên sẽ xuất hiện, đây không phải tốt hơn sao?" Dương Gian nói, đồng thời liếc nhìn bên cạnh Vương San San.
Quỷ Đồng âm lãnh bất tri bất giác đã hiện hình, nó mặc trên người bộ áo liệm quỷ dị, dưới chân đi đôi giày thêu màu đỏ, trông hơi lơ mơ.
"Ta chỉ là muốn hỏi tình trạng của Quỷ Đồng, còn ta đang cố gắng thích ứng Quỷ Đồng mới." Vương San San nói.
"Ta biết, ngươi chăm sóc Quỷ Đồng rất lâu rồi, có một số biến hóa ta cần phải nói sớm cho ngươi biết, bất quá bây giờ không phải lúc. Đi thôi, hôm nay là họp lớp, chúng ta không cần thảo luận chuyện linh dị, tránh câu dẫn ra gì không tốt hồi ức, ngươi nói đúng không."
Dương Gian bước tới, ra hiệu nói.
"Nghe nói ngươi gần đây đang suy nghĩ chuyện kết hôn." Vương San San đột nhiên chuyển sang chuyện khác nói.
"Tình trạng của ta như thế này, tương lai sinh tử chưa biết, suy nghĩ một lần chuyện hôn nhân cũng là bình thường, dù sao gia sản cần người kế thừa, phụ mẫu cần người chăm sóc. Ta cũng không thể không suy nghĩ cho sau này, bất quá đây không phải là chuyện lớn gì, chỉ là một số việc vặt. Sao, ngươi có hứng thú với chuyện này à?" Dương Gian nói.
Ánh mắt Vương San San nhìn hắn hơi động: "Chỉ là tò mò với thân phận và địa vị của ngươi sẽ chọn hạng người nào mà thôi, dù sao thích hợp ngươi cũng không có nhiều người. Nhưng là từ thái độ của mẹ ngươi có thể thấy, ngươi tựa hồ càng có khuynh hướng người ngoài giới linh dị."
"Người bình thường mặc dù yếu đuối, thế nhưng sống lâu. Người tiếp xúc linh dị có lẽ càng thêm lý giải thế giới này, nhưng linh dị chung quy là yếu tố mất cân bằng." Dương Gian nói.
"Ta biết rồi." Vương San San nói xong không tiếp tục chủ đề này nữa.
Dương Gian nhìn nàng nói: "Nhưng là chuyện của tương lai ai còn nói được chắc đây."
Vương San San gật đầu: "Bất kể thế nào, ta đều muốn giúp ngươi, vô luận là chuyện linh dị, hay là chuyện riêng, chỉ cần ta có thể làm được."
"Ta hiểu." Dương Gian nói: "Có nhu cầu ngươi hỗ trợ ta sẽ không khách khí."
"Ừm." Vương San San lên tiếng.
Rất nhanh.
Hai người đi vào phòng khách tầng ba khách sạn.
Lúc này trong đại sảnh đã sớm bố trí, chuẩn bị xong, có đồ ăn tự chọn, cũng có khung cảnh ấm cúng, còn mời tới nghệ sĩ biểu diễn khuấy động bầu không khí.
Xem ra Trương Vĩ đã bỏ tâm tư, hơn nữa không giống như chuẩn bị vội vàng, mà là đã sớm kế hoạch.
"Thối ca, bên này." A Vĩ mặt tươi cười, nhiệt tình vẫy tay cách đó không xa.
Những người khác thấy thế nhao nhao nhìn về phía Dương Gian, nhất là mấy nghệ sĩ minh tinh hạng hai do Trương Vĩ mời tới càng lộ ra thần tình hiếu kỳ và kinh ngạc.
Bởi vì cái tên Dương Gian trong giới nghề nghiệp đỉnh cao là cấm kỵ.
Mà nhân vật càng cấm kỵ thì càng dễ gây ra sự hiếu kỳ và tìm hiểu của người khác.
"Họp lớp ngươi mời nhiều người như vậy tới làm gì?" Dương Gian vừa đi vừa nói.
Trương Vĩ cười ha hả nói: "Cái gì đâu, đều là mấy nhân viên công ty. Mấy cô gái xinh đẹp kia đều là người phòng quảng cáo công ty. Nghe nói còn là gì minh tinh hạng hai, ta ngược lại không biết. Chỉ biết mấy cô ấy hát rất hay, hơn nữa còn biết nhảy. Ta liền kéo qua khuấy động không khí một lần. Thối ca, ngươi cũng biết, bạn học của chúng ta chết chỉ còn lại có mấy người như thế này. Nếu không kéo thêm người tới thì trống vắng lắm."
"Thì ra là như vậy." Dương Gian quan sát một lần trong đó một cô gái xinh đẹp chuẩn bị lên đài hát, cảm thấy có chút quen mắt.
"Chào Dương tổng." Cô gái xinh đẹp kia không dám xem nhẹ, vội vàng đi tới nói rất cung kính.
"Ta hình như đã gặp ngươi." Dương Gian nói.
Cô gái xinh đẹp này cười nói: "Dương tổng thật là quý nhân nhiều chuyện quên. Lần trước Dương tổng uống rượu với Vạn tổng ở Vạn Đức Lộ, tôi ngồi ở bên cạnh đấy."
"Hình như nhớ lại rồi." Dương Gian lập tức có chút ấn tượng, đích thật là có chuyện như thế.
Đó là lần đầu tiên hắn đi tổng bộ xảy ra chuyện trên máy bay. Lúc đó hắn xử lý sự kiện Quỷ Thủ, cứu không ít người, một trong số đó chính là Vạn Đức Lộ, đó là một phú thương. Để cảm ơn mình, ông ta mời mình ăn một bữa cơm.
"Bỏ làm minh tinh, tới công ty ta làm một nhân viên bình thường, thật là khuất tài." Dương Gian nói.
Cô gái xinh đẹp này mỉm cười nói: "Dương tổng nói đùa. Có thể làm việc cho Dương tổng là vinh hạnh của tôi. Về sau còn mời Dương tổng chiếu cố nhiều hơn mới là."
"Ngươi bận ngươi cứ đi đi." Dương Gian giơ tay, không để ý cái gọi là minh tinh này.
"Đa tạ Dương tổng." Cô gái xinh đẹp này cũng rất vui vẻ rời đi.
Hiển nhiên, nàng biết Dương Gian ngầm cho phép nàng ở lại công ty.
"Uy, ngươi chỉ lo nói chuyện với minh tinh, không thèm chào ta gì cả, thật là." Lúc này Miêu Tiểu Thiện phồng má, có chút không vui đi tới nói.
Dương Gian nói: "Bởi vì nhìn quen mắt cho nên muốn xác nhận thân phận, tránh cho có người không sạch sẽ trà trộn vào."
"Thì ra là vậy, còn tưởng ngươi bị nàng mê hoặc đây." Miêu Tiểu Thiện nheo mắt cười nói.
"Mê hoặc? Vừa rồi người đó rất đẹp sao?" Dương Gian nghi hoặc hỏi.
"Chẳng lẽ không xinh đẹp sao?" Miêu Tiểu Thiện hỏi.
"Không cảm thấy."
Dương Gian bình tĩnh nói: "Dù sao ta có thể tùy ý thay đổi tướng mạo của người khác, xấu đẹp đối với ta mà nói ý nghĩa không lớn."
"Thối ca, ngươi có năng lực này không nói sớm. Nhanh, nhanh để cho ta biến đẹp trai một chút, nhất là để cho ta có tám múi cơ bụng." Trương Vĩ vừa nghe, lập tức mắt sáng rực lên.
"Có hậu di chứng." Dương Gian nói.
Trương Vĩ hỏi: "Cái gì di chứng à?"
"Ví dụ như thận hư, trở nên lãnh đạm, giống như Vương San San." Dương Gian nói.
"Vậy thôi đi, ta bây giờ đã rất tuấn tú, thiếu mấy múi cơ bụng không có gì đáng ngại." Trương Vĩ liếc nhìn bên cạnh Vương San San lập tức không còn hứng thú nữa.
Vương San San sắc mặt lãnh đạm, chỉ là kỳ lạ liếc nhìn Dương Gian một cái.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chăn Nuôi Toàn Nhân Loại