Chương 761: Thăm dò cùng dị động
Tụ hội kết thúc, Dương Gian liền rời đi trước. Chuyện còn lại hắn giao cho Vương Bân và Trương Hiển Quý xử lý, bởi vì hắn không thể dành hết tâm trí cho việc kinh doanh, mà lại hắn cũng không có hứng thú với chuyện này.
Lúc chạng vạng tối.
Xe dừng trước biệt thự ở tiểu khu Quan Giang.
“Cuối cùng cũng về nhà, mệt chết đi được.” Giang Diễm xuống xe vươn vai, khuôn mặt ửng đỏ, mang theo vài phần men say.
“Nghỉ ngơi sớm đi, nhớ gọi điện thoại cho mẹ ta thường xuyên. Có chuyện gì thì liên hệ ta ngay, tình hình ở cái thôn đó ngươi cũng biết rồi.” Dương Gian nói.
Giang Diễm nũng nịu nói: “Biết rồi, ta sẽ thay ngươi quan tâm bá mẫu nhiều hơn, nhất định sẽ không để ngươi lo lắng. Vậy ta đi tắm trước, lát nữa tìm ngươi sau.”
Nói xong, nàng liếc mắt đưa tình rồi vui vẻ rời đi.
“Về nhà cùng Giang Diễm, chơi vui không?” Trương Lệ Cầm khẽ cười nói, sau đó đi đến bên cạnh rót một cốc nước, đưa cho Dương Gian.
Dương Gian trầm mặc một chút nói: “Nàng suýt chết cùng ta ở quê quán. Chỗ đó có quỷ, mà lại rất hung, là một sự kiện linh dị phiền phức. Ta nhớ Giang Diễm có sai người đưa tới một cái quan tài đúng không?”
“Chết, hiện tại còn đang đặt ở lão trạch đó. Ta không dám hỏi nhiều, cũng không biết bên trong chứa cái gì.” Trương Lệ Cầm đè thấp giọng nói.
“Rất tốt, lát nữa ta muốn đi kiểm tra một chút. Bây giờ ngươi lên phòng lấy cuốn sổ của ta, ghi chép lại những chuyện đã xảy ra ở gia tộc.” Dương Gian nói.
Hắn không dám lưu trữ thông tin trong máy tính, vì chỉ cần kết nối mạng, loại thông tin này chẳng khác nào cho không. Do đó hắn hình thành thói quen ghi chép vào sổ.
Trương Lệ Cầm khẽ gật đầu, đứng dậy.
Nhưng nàng không rời đi ngay mà chợt chần chừ, mím môi đỏ quay người đột nhiên ôm chặt lấy Dương Gian, áp sát vào người hắn.
“Có chuyện gì?”
Dương Gian bình tĩnh hỏi, như thể không hề có phản ứng.
Trương Lệ Cầm lẩm bẩm nói: “Ngươi có Giang Diễm, vậy ta phải làm sao? Có thể hay không không cần ta nữa? Sau này ta còn có thể lén lút vào phòng ngươi ở bên cạnh ngươi không? Ta biết ngươi đã không còn tình cảm gì, có lẽ trong mắt ngươi ta chỉ là một công cụ giải buồn cho ngươi, có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng ta không như vậy, ta chỉ là một người phụ nữ bình thường, ta có tình cảm, mà lại cũng biết ghen tị, cũng biết giận hờn. Đương nhiên, cũng sẽ yêu một người.”
“Ngươi muốn nói gì?” Dương Gian cúi đầu nhìn nàng.
“Ta muốn mãi đi theo ngươi, lần sau nếu có cơ hội ra ngoài, có thể nào cũng mang ta theo?”
Trương Lệ Cầm ngẩng đầu nhìn Dương Gian, đầy mong đợi nói.
Dương Gian bình thản nói: “Chỉ có vậy thôi sao? Ta mang Giang Diễm về quê là vì nàng trẻ hơn ngươi, thích hợp đóng vai bạn gái ta, có thể ứng phó mấy chuyện rườm rà. Ta mang ngươi đi, người không biết còn tưởng ta bao phú bà. Ngươi thật sự nghĩ ta cùng nàng đi nghỉ dưỡng à? Chờ ta nói rõ chuyện ở gia tộc xong, ngươi sẽ thấy may mắn vì ta không mang ngươi theo.”
Mắt Trương Lệ Cầm giật giật, dường như nàng đã nghĩ quá nhiều.
Nàng ít nhiều hiểu Dương Gian, hắn nói chuyện rất thẳng thắn, không quanh co lòng vòng, do đó nàng sẽ không đi chất vấn lời nói của hắn có đáng tin hay không.
“Thật ra mà nói, ngươi quan trọng hơn Giang Diễm một chút.” Dương Gian chợt nói.
“Sao lại nói vậy?” Trương Lệ Cầm lập tức mở to mắt, rất mong chờ nói.
Dương Gian khẽ nâng đầu nhìn ra cửa sổ đen kịt: “Ta cần có người thỉnh thoảng nhắc nhở ta rằng ta vẫn là một người, còn có nhân tính, tính cách còn chưa vặn vẹo đến mức ngay cả phụ nữ cũng không còn thấy hứng thú. Sự xuất hiện của ngươi ở một mức độ nào đó là tương đối kịp thời, bởi vì sự冲 động của ta không phải lúc nào cũng có, cũng không phải ai cũng dám đến gần ta, loại dị loại này.”
“Ngươi can đảm rất lớn, nếu là Giang Diễm, nàng ngay cả tầng năm cũng không dám lên.”
Trương Lệ Cầm nói: “Ta không nghĩ nhiều như vậy, mà lại ngươi trong mắt ta là không bình thường, nhất là lúc ngươi sử dụng lực lượng linh dị ta lại có chút kích động. Không những không sợ, trái lại vô cùng hấp dẫn, muốn đi tìm hiểu và tiếp xúc, thậm chí lúc Quỷ Nhãn của ngươi mở ra, ta còn nghĩ tới kiểm tra…”
“Nghe có vẻ giống một loại bệnh tâm lý.” Dương Gian nói.
Mê mẩn lực lượng linh dị, hay nói thích dị loại, đây là một loại tâm lý vặn vẹo, có lẽ là do Trương Lệ Cầm chịu đựng sự kinh hãi đáng sợ sau đó dần dần nảy sinh.
“Không, không, chỉ có ngươi là ngoại lệ, ta đối với những người quỷ khác chỉ thấy ghê tởm và sợ hãi, mà lại là sợ hãi đến run rẩy.” Trương Lệ Cầm vội vàng giải thích.
“Ta không phải bác sĩ, hoàn toàn không hiểu loại tư tưởng này của ngươi.”
Dương Gian nói: “Nếu ngươi không có việc gì thì lên lầu lấy cuốn sổ, chuẩn bị công việc.”
“Có thể nào lát nữa nói không?”
Trương Lệ Cầm lại có chút oán trách nói: “Bây giờ Giang Diễm đi tắm rồi, nàng rất lâu, không nhanh vậy ra đâu. Ta muốn ở riêng với ngươi một lát, rồi đi phòng ta, được không? Chúng ta hình như lâu rồi không ở cùng nhau, ngươi không định ở bên ta một chút sao?”
“Không hứng thú, không đi, có tinh lực này không bằng làm xong việc giúp ta trước đã.” Dương Gian trực tiếp từ chối.
“Vậy được rồi, vậy ta đi lấy sổ giúp ngươi ghi chép.”
Trương Lệ Cầm chu mỏ, hơi thất vọng buông lỏng ra Dương Gian, sau đó dẫm lên giày cao gót, quay người đi lên lầu.
Tuy nhiên trong lòng nàng vẫn còn chút vui thầm, bởi vì nàng biết Dương Gian sẽ không đuổi mình đi, cũng không xem mình là tồn tại có cũng được mà không có cũng không sao, ít nhất vẫn có chút địa vị và giá trị. Như vậy là đủ rồi.
“Người phụ nữ khó hiểu.”
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng, sau đó ngồi xuống ghế sofa.
Ngay lúc hắn đang ngồi chờ Trương Lệ Cầm cầm sổ về, chợt hắn hơi có cảm giác, ánh mắt lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một đứa trẻ kỳ dị xanh lét đứng ngoài cửa sổ, áp sát vào tấm kính nhìn vào trong phòng. Đôi mắt đỏ không có con ngươi đang dòm ngó tất cả, dường như đã xuất hiện ở đây rất lâu, trước đó vậy mà một chút cũng không phát giác.
Là Quỷ Đồng.
Lòng Dương Gian run lên.
Vừa mới nâng tâm, giờ phút này lại buông lỏng.
Chính mình quá giật mình, nhìn thấy thứ này luôn theo bản năng căng thẳng lên.
Nhưng tiểu gia hỏa này ở đây lén nhìn cái gì đấy?
Quỷ Đồng đứng yên một lát, không biết có phải do Dương Gian phát hiện hay không, lại quay người chạy chậm rời đi, rất nhanh biến mất trong màn đêm.
“Không đúng,”
Dương Gian đột nhiên lại đứng dậy, nghĩ tới cái gì sau đó lập tức đi ra ngoài cửa.
Vừa đi ra khỏi nhà chưa được mấy bước, hắn đã nhìn thấy dưới một cột đèn đường ở tiểu khu cách đó không xa, một người phụ nữ mặc váy trắng dài, quàng khăn ở cổ, làn da trắng nõn hơi quá phận, đứng ở đó nhìn về phía này. Ánh mắt bình tĩnh không chút rung động, giống như con rối, đồng tử như mắt em bé.
Mà Quỷ Đồng lảng vảng bên cạnh nàng, chạy tới chạy lui, bóng quỷ tán loạn, giống như đang chơi đùa, lại giống như đang bảo vệ nàng.
Vương San San?
Lòng Dương Gian khẽ động, lập tức đi tới: “Ngươi tìm ta?”
“Ừm, đi theo ta.” Giọng Vương San San rất lạnh nhạt.
Dương Gian không rõ lắm, nhưng vẫn đi theo.
“Ngươi cả ngày bận rộn cái gì? Về nhà liền cùng nữ nhân kia ôm ấp nhau, thích như vậy sao?” Vương San San lạnh lùng nói.
Dương Gian nói: “Ở cùng nàng, dù sao cũng tốt hơn cả ngày ở cùng xác chết và quỷ, không phải sao?”
“Tùy ngươi.”
Vương San San cũng không để ý những chuyện này, nàng nói: “Chiếc quan tài ngươi đưa tới trước đó đang lắc lư… Ngươi bỏ cái gì vào trong đó? Một con quỷ à? Nếu là quỷ xử lý như vậy có phải hơi tùy tiện quá không, quan tài bình thường hẳn không thể nhốt thứ đó lại.”
“Quan tài có dị thường?” Thần sắc Dương Gian cứng lại: “Bắt đầu từ khi nào?”
“Chính là hôm nay.” Vương San San nói.
Dương Gian cau mày: “Không nên, thi thể kia đã không tỉnh lại, theo lý thuyết có thể cứ vậy mục nát nhỏ đi, cho đến cuối cùng triệt để biến mất, sao lại có dị thường.”
Hắn lúc ở gia tộc đã quan sát rất nhiều ngày, căn bản không có chút động tĩnh nào.
Nếu không hắn cũng không dám như vậy để người vận chuyển đến khu dân cư đặt vào.
Dù sao một khi xảy ra vấn đề, những người sống trong tiểu khu này coi như xong đời.
“Xem ra chính mình vẫn còn quá lỗ mãng một chút.” Dương Gian trong lòng bắt đầu suy nghĩ lại.
“Phản ứng của Quỷ Đồng rất kỳ lạ, ta để nó đi tập kích con quỷ bên trong, nhưng Quỷ Đồng lại không động đậy.”
Vương San San vừa đi vừa nói, giọng nói lạnh lẽo mà êm tai, không có cảm giác quỷ dị đó, có một loại cảm giác lờ mờ khó tả.
Dương Gian nói: “Tình huống này chỉ có hai khả năng, một là Quỷ Đồng mất kiểm soát.”
“Không thể nào, ta vừa rồi để nó đi tìm ngươi, nó rất nghe lời.”
Vương San San liếc mắt nói: “Không cần lần đầu tiên đã nghi ngờ tiểu vật này có vấn đề, khẳng định là quan tài của ngươi có vấn đề. Ngươi thật sự một chút cũng không chịu trách nhiệm, xảy ra chuyện liền thích đổ lỗi cho nó.”
“Ách…” Dương Gian run lên.
Không ngờ Vương San San lại có thể quan tâm đến đứa trẻ quỷ kia như vậy.
Chẳng lẽ nói, Quỷ Đồng này là thứ được lấy ra từ bụng nàng, nàng có tình cảm với nó?
“Đó chính là đồ vật trong quan tài không phù hợp điều kiện tập kích của Quỷ Đồng.”
Dương Gian lại nói: “Ngươi ra lệnh Quỷ Đồng tập kích con quỷ trong quan tài. Nếu trong quan tài không có quỷ, Quỷ Đồng sẽ không động đậy.”
“Ừm, chắc là vậy.” Vương San San khẽ gật đầu.
Dương Gian lại chợt nghĩ đến điều gì: “Còn một khả năng thứ ba, có lẽ trong quan tài… không phải quỷ.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Uyên