Chương 273: Hạc Xung Thiên

Vương Đôn điên rồi.

Đây là cách nhìn của tất cả mọi người.

Trong tình huống sự việc đã định, cục diện đã không thể đảo ngược, hắn vẫn u mê không tỉnh, tấn công mạnh vào Kiến Khang, hận không thể cùng Tư Mã Thiệu đồng quy vu tận.

Tâm của Vương Đôn đã chết, mạng hắn chẳng còn bao lâu, cũng đã tuyệt hậu triệt để, hiện giờ là vạn niệm câu khôi, chỉ muốn giết một trận cho đã.

Tư Mã Thiệu không biết tất cả những điều này, chỉ cho rằng thế công của kẻ địch quá mạnh, lập tức tổ chức quân thủ thành chống đỡ.

Mà giờ phút này, đội quân lưu dân hạo hạo đãng đãng cũng rốt cuộc xuyên qua trong thành Kiến Khang.

Hi Giám cưỡi trên lưng ngựa, sắc mặt trang trọng nghiêm túc, thân khoác giáp trụ, khí thế vô cùng.

Hai vạn đại quân tuy là quân lưu dân, nhưng đội hình lại chỉnh tề có quy củ, đi bộ về phía trước cũng không hề rối loạn chút nào.

Bách tính bị quân dung này chấn nhiếp, nhao nhao tránh đường.

Giờ phút này đúng lúc hoàng hôn, ráng chiều đã biến mất hầu như không còn, chỉ có bầu trời phía Tây còn sót lại một vệt đỏ tàn dư.

Trong thiên địa mờ tối này, vó sắt quân lưu dân đạp qua đường phố, ngay khi vô số người đang tránh đường, phía trước lại đột nhiên xuất hiện một con ngựa, một người.

Thân khoác thiết giáp, tay cầm trường đao, đơn thương độc mã đi ngược chiều về phía quân lưu dân.

Hi Giám lập tức nhíu ngươi, nghi hoặc nói: "Phía trước là vị tướng quân nào? Có phải là Thái tử điện hạ phái tới nghênh đón hay không?"

Đường Vũ không nói năng gì, chỉ tiếp tục đi về phía trước, lướt qua người ông ta.

Trời đã tối đen hẳn.

Hi Giám không nhìn rõ mặt người này, chỉ nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của hắn, phản chiếu vệt đỏ tàn dư đã sắp tắt.

Vệt đỏ tàn dư kia, giống như ngọn lửa trong bóng tối.

Hi Giám không quản được nhiều như vậy, mà mang theo hai vạn đại quân đi về phía Nam Li Môn.

Cùng lúc đó, từng binh sĩ thân khoác thiết giáp cưỡi ngựa từ trong những con hẻm nhỏ chật hẹp lao ra, hội tụ phía sau lưng Đường Vũ.

Sử Trung lớn tiếng nói: "Chủ công, ba trăm tinh nhuệ chúng ta đi theo Chu Phỉ vào thành, giờ phút này đã tập hợp đầy đủ."

Ánh mắt Đường Vũ như đuốc, vung đao về phía trước: "Giờ phút này phòng vệ hoàng cung trống rỗng, chỉ có vài trăm thái giám, cung nhân thủ vệ, phàm là kẻ cản trở, trực tiếp giết chết tại chỗ."

"Rõ!"

Sử Trung và những người khác gầm lên.

Trời đã tối đen, trên đường phố không còn người đi đường.

Đây là lần thứ hai Đường Vũ tiến cung, lần này, hắn xách đao mà đi.

Thúc ngựa lao nhanh về phía trước, thủ vệ cung thành nghe thấy tiếng vó ngựa trong bóng tối, nhịn không được gầm lên.

Nghênh đón hắn là lưỡi đao sáng như tuyết!

Đường Vũ trực tiếp chém bay đầu hắn, gầm lên: "Mở cửa! Nếu không giết sạch!"

Cung nhân đã bị dọa vỡ mật, trực tiếp chạy trốn tán loạn ra bốn phía.

Một đạo kim mang lấp lóe, Phạn Tinh Mâu đột nhiên xuất hiện, hai tay kết xuất một đạo ấn pháp, nội lực kinh khủng trực tiếp oanh lên cửa Tuyên Dương.

Cánh cửa cung nặng nề này lập tức sụp đổ.

Đường Vũ một ngựa đi đầu, trực tiếp giết vào.

Vô số cung nữ, thái giám thét lên kinh hãi, những thị vệ còn sót lại cũng chạy trốn khắp nơi.

Phạn Tinh Mâu như sao băng xẹt qua chân trời, lại đi tới trước cửa Đại Tư Mã, một chưởng đánh nát cửa cung.

Đám người Đường Vũ cưỡi ngựa xông vào, thế như chẻ tre, gặp phải những nhóm phản kháng nhỏ cũng nhanh chóng tiêu diệt, đi thẳng về phía Mật các.

Quốc khố của thời đại này hiện ra đặc điểm phân tán, tất cả vàng bạc, tiền lương sẽ không đặt ở cùng một chỗ.

Nhưng Mật các của cung Kiến Khang lưu trữ gần như tất cả thu nhập của hoàng thất, là nơi có dự trữ vàng bạc nhiều nhất trong tất cả các quốc khố.

Cho dù là Tư Mã Dạng khi đối mặt với mối đe dọa lớn như Vương Đôn, cũng để lại đủ tám trăm người thủ vệ ở chỗ này.

Ba trăm đấu tám trăm!

Có thắng được không!

Đường Vũ giơ đao lên, lớn tiếng nói: "Phụng khẩu dụ của Thái tử, điều động vàng bạc đến Nam Li Môn khen thưởng tướng sĩ kháng địch cùng quân lưu dân chi viện, đám phản quân Tư Mã Dạng các ngươi, lập tức quỳ xuống đầu hàng, nếu không trực tiếp sao nhà diệt tộc."

Câu nói này khiến đám thủ vệ vốn đã không có tâm trạng chiến đấu, nhất thời không biết nên làm thế nào.

Đường Vũ cầm lấy đuốc, gầm lên: "Bọn ngươi chẳng lẽ không nhận ra lão tử! Lão tử ngay cả thiết kỵ của Thạch Hổ còn giết được! Chẳng lẽ còn không giết được bọn ngươi!"

"Trong vòng mười hơi thở không đầu hàng! Giết sạch toàn bộ!"

Đám binh sĩ Sử Trung nhao nhao gầm thét.

Thống lĩnh thị vệ còn muốn giải thích gì đó, hắn đứng ra, lớn tiếng nói: "Cho dù là Thái tử điện hạ, cũng không được tùy ý động dụng vàng bạc quốc khố, cho dù..."

Lời còn chưa dứt, Đường Vũ đã gầm lên: "Thịt nó!"

Phạn Tinh Mâu tiện tay chém ra một cái thủ đao về phía trước, một đạo kim mang trực tiếp cắt đứt đầu của thống lĩnh thị vệ.

Máu tươi bắn tung tóe, những người khác sợ vỡ mật, nhao nhao bỏ chạy tán loạn.

Theo lý thuyết, trông coi quốc khố phải là tinh nhuệ, nhưng giờ phút này bọn họ lại yếu ớt thành ra thế này.

Tấn quốc, chính là nát như vậy.

Đường Vũ lớn tiếng nói: "Vào trong! Nhanh!"

Phạn Tinh Mâu đi tuốt đằng trước, một đường đi xuống mật thất, bốn phía vách tường đều bọc sắt tây, cánh cửa lớn phía trước càng là nặng nề vô cùng.

Nhưng nhất lực phá vạn pháp!

Toàn thân Phạn Tinh Mâu nội lực cuồng dũng như sóng lớn, sức mạnh kinh khủng trực tiếp dội vào, oanh khai cánh cửa lớn.

Đường Vũ trầm giọng nói: "Sử Trung! Dẫn người vào lấy tiền! Chỉ cần một vạn lượng hoàng kim!"

Nơi này đại khái có gần bốn vạn lượng hoàng kim, còn có hơn hai mươi vạn lượng bạc trắng.

Đường Vũ sẽ không lấy nhiều như vậy, một vạn lượng hoàng kim là vừa vặn, nhiều hơn nữa, ngược lại sẽ gặp phải sự phản kích kịch liệt.

Chỉ là hắn nhìn thấy sư phụ chạy vào trong đống vàng, hung hăng nhét mấy cục to vào trong túi của mình, mới tâm mãn ý túc đi ra.

"Nhiều tiền quá!"

Phạn Tinh Mâu cười hì hì nói: "Đáng tiếc a, không cầm được nhiều như vậy."

Tâm trạng nàng vô cùng hưng phấn, giọng nói cũng trở nên đáng yêu hơn rất nhiều, nụ cười ngọt ngào.

Đường Vũ lớn tiếng nói: "Lấy đủ thì đi! Không được lưu lại! Không được giấu riêng!"

Sử Trung nói: "Chủ công yên tâm, trước khi đến đã nghiêm lệnh rồi, tuyệt đối không ai dám giấu riêng."

"Đi! Rời khỏi Kiến Khang! Rời khỏi cái nơi quỷ quái này!"

Đường Vũ cười to, mang theo ba trăm tinh nhuệ, một đường đi về phía Bắc Li Môn.

Không ai ngăn cản hắn, chiến sự đều ở Tây Li Môn và Nam Li Môn, Bắc Li Môn chỉ có trăm quân thủ thành, Đường Vũ tùy tiện hô một câu phụng mệnh Thái tử, liền khiến bọn họ mở cửa.

Sau đó ba trăm tinh nhuệ nhanh chóng ra khỏi thành, đi về phía Bắc.

Ngoài cửa thành, ba chiếc xe ngựa đã chờ đợi đã lâu.

Vương Huy nhìn thấy Đường Vũ đi ra, lập tức vẫy tay nói: "Ở chỗ này!"

Đường Vũ nói: "Không phải lúc do dự, Vương muội muội lên xe, lập tức đi về phía Bắc."

"Được rồi!"

Vương Huy thấy hắn không sao, lập tức an tâm vào xe ngựa, Nhiếp Khánh đánh xe trực tiếp đi về phía Bắc.

Trời mờ tối, không có trăng, không có sao.

Lần này rời khỏi Kiến Khang, e rằng không biết bao nhiêu năm sau mới có thể trở về.

Nhưng lần này rời đi, không phải rồng mắc cạn, mà là hạc bay vút lên trời cao, không còn trở ngại.

"Tạm biệt, Kiến Khang."

"Tạm biệt..."

Đường Vũ lẩm bẩm, không do dự nữa, trực tiếp đi theo đội ngũ.

Hắn cưỡi ngựa đi về phía Bắc, rất nhanh đã tới dưới gốc cây kia.

Hắn nhìn thấy ngôi mộ được tu sửa hoàn chỉnh kia.

Hắn xuống ngựa, sải bước đi tới, quỳ rạp xuống đất.

Bên cạnh, Vương Huy không biết từ lúc nào cũng đã quỳ cùng hắn.

Đường Vũ nói: "Cha, con phải đi rồi, không phải trốn tránh, không phải từ bỏ, mà là một sự khởi đầu mới."

"Cha ở trên trời có linh thiêng, hãy nhìn xem con trai làm việc như thế nào, làm quan như thế nào."

Vương Huy thì nhẹ nhàng nói: "Cha, con nhất định chăm sóc tốt cho chàng, làm một người vợ tốt."

Hai người nhìn nhau, đều khẽ cười.

Lần này không có sướt mướt, không có quá nhiều lời thề non hẹn biển, chỉ có sự ung dung của hai người khi đối mặt với tất cả những điều mới mẻ.

Vương Huy cười nói: "Chàng ở đây bồi cha nói chuyện một lát, thiếp về xe ngựa đợi chàng trước."

Chỗ này ngay cạnh quan đạo, khoảng cách chưa đến trăm trượng.

Vương muội muội sao lại đột nhiên nói muốn về xe ngựa trước?

Đường Vũ rất nhanh đã nhận ra điều không đúng.

Trên mặt đất có tàn hương.

Dấu vết tích tụ rất rõ ràng, không bị gió thổi tan, điều này nói rõ... thời gian còn chưa lâu.

Có người đã tới tế bái.

Trong lòng Đường Vũ mạc danh run lên.

Hắn vội vàng đứng dậy, cẩn thận tìm kiếm.

Sau đó hắn liền ngẩn người.

Ở phía bên kia tầm mắt, trong khu rừng kia, rõ ràng có một bóng người đang đứng.

Trời rất tối, nhưng Đường Vũ dù thế nào cũng nhận ra nàng.

Hắn bước nhanh chạy về phía đó, chạy được vài bước, lại dừng lại.

Hắn biết hai người không thể gặp lại nữa, thân phận đã khác rồi, nàng có lập trường của nàng, mình có lập trường của mình.

Thế là, hai người cách khoảng cách mười trượng, cứ thế nhìn nhau.

Không nhìn thấy mặt, không nhìn thấy biểu cảm, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của bóng người.

Trong rừng cây, bóng người mảnh khảnh kia, khẽ nhún người hành lễ với Đường Vũ.

Đó là lễ nghi của người vợ đối với chồng.

Đường Vũ nắm chặt nắm đấm, một câu cũng không nói nên lời.

Hắn nhìn thấy bóng người kia hòa vào trong rừng cây, triệt để ẩn nấp vào trong bóng tối.

Đề xuất Voz: Như Giấc Chiêm Bao Của HeBe
BÌNH LUẬN