Chương 340: Nhà Âm Mưu
"Mỹ nữ! Sức hút của mỹ nữ là vô hạn!"
"Điểm này ta vô cùng tán thành lời tiên sinh!"
Lý Kỳ ngồi trên lưng ngựa, cười lớn nói: "Mấy ả đàn bà của phụ hoàng ấy à, đúng là ả nào cũng ngon, đánh xong trận này, việc đầu tiên là ta phải đi hưởng thụ một phen cho đã."
"Còn Lý Khuyết, khỏi phải bàn, ta có thể khẳng định, người đàn bà bên cạnh ngài tuyệt đối có thể hạ gục hắn."
"Dù sao, đến cả tay lão luyện như ta, cũng không đỡ nổi một ánh mắt của nàng ấy."
Đường Vũ nhìn lầu thành phía trước, chậm rãi nói: "Nhưng hắn không thể nào trực tiếp mở cổng thành cho ngài, ngài cần tìm lý do cho tốt."
"Lời thoại ta dạy cho ngài, ngài phải nhớ cho kỹ."
Lý Kỳ vỗ ngực nói: "Yên tâm đi! Ta và Lý Khuyết thân lắm!"
Hắn đi đến dưới chân thành, trực tiếp gọi to: "Chú nhỏ! Chú nhỏ Lý Khuyết! Mở cửa đi! Cho cháu vào!"
Lý Khuyết nhìn xuống Lý Kỳ, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối.
Hắn hô: "Tứ hoàng tử điện hạ, về đi, đừng vào Thành Đô nữa."
Lý Kỳ lớn tiếng nói: "Chú nhỏ, Lý Việt dẫn gần vạn đại quân đi qua địa bàn của cháu, chạy về Thành Đô, cháu thực sự không yên tâm a, đặc biệt quay về đấy."
"Phụ hoàng bây giờ vẫn khỏe chứ? Không xảy ra chuyện gì chứ?"
Lý Khuyết trịnh trọng nói: "Bệ hạ, đã bị ám sát rồi, Ngũ hoàng tử đã ở trong thành..."
"Lý Kỳ... nể tình quan hệ chú cháu ta không tệ, ta khuyên ngài đừng tham gia vào chuyện này, ngoan ngoãn về làm tướng quân của ngài đi."
Trong lòng Lý Kỳ không nhịn được cười lớn, chú nhỏ diễn kịch cũng ra trò phết, cái bộ dạng này sống động như thật.
Hắn lập tức nghiêm mặt nói: "Là ai hại phụ hoàng! Ta muốn vào thành bình phản! Lý Khuyết! Nếu ông thực sự là trung thần! Thì nên cho ta vào!"
Lý Khuyết im lặng một lát, cuối cùng phất tay nói: "Mở cửa, cho Tứ hoàng tử vào thành."
Nhìn thấy cảnh này, Đường Vũ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết, tất cả những âm mưu hắn suy đoán, đã hoàn toàn được chứng thực, toàn bộ nổi lên mặt nước rồi.
"Vào thành!"
Lý Kỳ xoa tay, nhe răng cười nói: "Lâu rồi không gặp thằng em tốt của ta, lần này, ta thực sự phải 'thịt' nó, ha ha ha."
"Chín ngàn đại quân? Xì, năm ngàn tân binh kia của nó đều là mua về, sáu ngàn tân binh của chúng ta ít nhất cũng luyện được mười mấy ngày rồi."
"Hơn nữa, Lý Khuyết đứng về phía chúng ta, mọi chuyện đều dễ nói."
Hắn nghênh ngang vào thành, hơn vạn đại quân, lao thẳng về phía Thái Sơ Cung.
Thế là, Thái Sơ Cung náo nhiệt hẳn lên.
Trên cung thành, hai ngàn cấm quân nghiêm trận chờ đợi.
Ngoài cửa cung, Lý Ban dẫn một ngàn cấm quân Đông Cung, lạnh lùng nhìn những biến hóa xung quanh.
Đêm đen không gió, nhưng lửa chiếu sáng cả đất trời.
Chín ngàn đại quân của Lý Việt tập trung ở bên trái quảng trường, đứng chật kín bốn năm con phố.
Một vạn đại quân của Lý Kỳ từ bên phải tới, cuối cùng cũng lấp đầy quảng trường Thiên Phủ này, vây kín mít cả những con phố xung quanh.
"Tứ ca tốt của ta! Huynh đến nhanh thật đấy!"
Nhìn thấy cảnh này, Lý Việt lộ ra nụ cười lạnh lẽo âm hiểm.
Lý Kỳ nhe răng nói: "Lý Ban tên súc sinh này, thí quân soán vị, ta thân là con trai phụ hoàng, sao có thể không đến bình phản, sao có thể không làm chủ cho Thành Đô."
Lý Việt nói: "Thành Đô đâu đến lượt huynh làm chủ? Ta và Lý Khuyết tướng quân sẽ báo thù cho phụ hoàng."
Lý Kỳ ngẩn ra, ý gì? Lý Khuyết diễn sâu thế? Còn lừa cả Lý Việt?
Hắn lớn tiếng nói: "Lý Khuyết tướng quân đứng về phía ta, ông ấy ủng hộ ta bình phản."
Nhất thời, Lý Kỳ và Lý Việt đều có chút ngẩn ngơ.
Đúng rồi, tại sao Lý Khuyết lại cùng lúc thả hai nhóm binh mã vào thành?
Rốt cuộc ông ta đứng phe nào a!
Chẳng lẽ là... muốn trung lập?
Hai người, đều không kìm được nhìn về phía tiên sinh của mình.
Thế là, vào giờ khắc này, Đường Vũ và Vương Mãnh, lần lượt từ sau lưng Lý Kỳ và Lý Việt bước ra.
Trong ánh lửa đêm đen, hai người trẻ tuổi nhìn nhau từ xa, đều nở nụ cười rạng rỡ.
Bọn họ sải bước đi về phía đối phương, đi đến trung tâm đám đông.
Bọn họ đứng giữa quảng trường, dừng lại ở khoảng cách một trượng.
Hai người đánh giá đối phương, sau đó đồng thời cúi chào.
"Đường Doanh Tử tước như sấm bên tai, hôm nay mới được gặp, quả nhiên khí chất phi phàm."
"Hơn hai tháng cai trị Quảng Hán Quận, tư duy rõ ràng, năng lực thực thi mạnh mẽ, mạnh dạn cải cách, lại chặt chẽ ung dung tự tại, quả thực là tài năng trị thế."
"Cảnh Lược, vô cùng khâm phục."
Vương Mãnh lại cúi chào lần nữa.
Đường Vũ nói: "Nói về mưu lược, ngươi mới là một tiếng hót kinh người, trước đây chỉ là chút tiếng tăm, nay ở Thành Quốc thi triển tài năng, đã đủ để chấn động thiên hạ rồi."
Vương Mãnh nheo mắt nói: "Xem ra Đường Doanh Tử tước đã nhìn ra rất nhiều thứ."
Đường Vũ nói: "Ta nói ta cái gì cũng nhìn thấy rồi, ngươi tin không?"
Vương Mãnh nghĩ ngợi, rồi nói: "Ta tin, nếu ngài có thể thắng ta, ta nguyện ý nghe lời Hỉ Nhi cô nương, chân thành phò tá ngài, nhận ngài làm chủ."
Đường Vũ nói: "Vậy thì, với tư cách là những nhà âm mưu, chúng ta hãy nói về lập trường của đối phương trước đi."
Vương Mãnh nhìn Đường Vũ, chậm rãi nói: "Người ngài chọn không phải Lý Kỳ, là Lý Thọ."
Đường Vũ cũng nhìn hắn, nói: "Người ngươi chọn không phải Lý Việt, là... Thái tử Lý Ban."
Hai người nhìn nhau, đột nhiên cùng lúc cười lớn.
Lý Kỳ và Lý Việt ở phía xa nhìn thấy cảnh này, nhất thời cũng có chút ngẩn ngơ.
Lời tiên sinh nói là ý gì?
Không chọn ta?
Không phải chứ, không thể nào, rõ ràng từ đầu đến cuối đều đang bày mưu tính kế mà.
Hai người ngơ ngác.
Mà lúc này, bốn phía lửa cháy ngút trời, khắp nơi đều là tiếng hò hét.
Đại quân của Lý Việt và Lý Kỳ bắt đầu co cụm, càng đứng càng chật, đã bị ép hết vào quảng trường.
Bởi vì sau lưng có người đang lùa bọn họ!
Lý Khuyết dẫn hai vạn đại quân, đã bao vây toàn bộ bốn phía.
Hắn cưỡi ngựa, đi nhanh từ hướng đối diện Thái Sơ Cung ra, nhìn sang trái Lý Việt, nhìn sang phải Lý Kỳ, lộ ra nụ cười lạnh.
Lý Kỳ không nhịn được hét lên: "Tiên sinh! Ngài đã dùng mỹ nhân kế rồi đúng không! Lý Khuyết đứng về phía chúng ta đúng không!"
Lý Việt cũng không nhịn được hét: "Tiên sinh, cô nương mặc váy đỏ kia đâu, nàng ấy thành công rồi đúng không, nếu không Lý Khuyết sẽ không cho chúng ta vào thành!"
Vương Mãnh và Đường Vũ đều không nói gì.
Nhưng có người nói.
"Mặc váy đỏ? Là chỉ bà đây sao? Bà đây ở chỗ này nè!"
Cùng với giọng nói lanh lảnh vang lên, sau lưng Lý Khuyết, Hỉ Nhi cưỡi ngựa đi ra.
Sau đó nhanh chóng xuống ngựa, mắt dán chặt vào Đường Vũ, rảo bước đi về phía hắn.
Tâm trạng nàng vô cùng kích động, nhưng lúc này lại không dám biểu lộ ra.
Nàng chỉ đi đến trước mặt hai người, nói: "Vương Mãnh ngươi thua rồi, ngươi nên nhận Đường Vũ làm chủ công rồi!"
Vương Mãnh cười nói: "Ta thua ở đâu?"
Hỉ Nhi đắc ý nói: "Ngươi tưởng Lý Khuyết sẽ ủng hộ Lý Việt? Không! Bà đây lừa ngươi đấy! Lý Khuyết bây giờ ủng hộ Lý Kỳ!"
"Binh bất yếm trá, ngươi không thể không nhận chứ?"
Vương Mãnh lắc đầu nói: "Lý Khuyết ủng hộ Lý Kỳ hay Lý Việt, thì có liên quan gì đến ta?"
"Người ta ủng hộ, đâu phải là Lý Việt."
Nói xong, hắn đi thẳng về phía Thái Sơ Cung, đứng bên cạnh Lý Ban.
Lý Ban hơi chắp tay với hắn, cung kính nói: "Tiên sinh vất vả rồi."
Mà Lý Việt nhìn thấy cảnh này, đã chết lặng.
Hỉ Nhi há hốc mồm, lẩm bẩm: "Chuyện, chuyện này là... là thế nào..."
Đường Vũ cười nói: "Hỉ Nhi ngốc, đừng quan tâm hắn nữa, chúng ta đã lâu không gặp rồi."
Nói xong, hắn ôm chầm lấy Hỉ Nhi vào lòng, nâng mặt nàng lên hôn một cái.
"Phui phui phui!"
Hỉ Nhi vội vàng đẩy hắn ra, lớn tiếng nói: "Tên khốn kiếp ở đâu ra! Dám chiếm tiện nghi của bà! Bà giết ngươi!"
Nói xong, nàng lo lắng nhìn Lý Khuyết một cái, rồi mới hạ giọng nói: "Đường Vũ chàng đừng làm bậy nha, thiếp bây giờ vẫn đang mê hoặc Lý Khuyết đấy, chàng làm ầm ĩ thế này, lỡ hắn không giúp Lý Kỳ nữa thì sao?"
Đường Vũ nghe vậy, không nhịn được cười lớn.
Hắn lại đi đến trước mặt Hỉ Nhi, khẽ nói: "Hắn giúp Lý Kỳ hay Lý Việt đều được, có liên quan gì đến ta?"
"Ta chỉ là rất nhớ nàng, ta muốn ngay trước mặt mấy vạn người này ôm nàng, để tất cả bọn họ biết, Hỉ Nhi là người phụ nữ của Đường Vũ ta."
Nghe đến câu cuối cùng, Hỉ Nhi ngây người ra, nhất thời đâu còn quản âm mưu gì nữa, bĩu môi lao vào lòng Đường Vũ.
Đường Vũ ôm lấy nàng, chụt một cái lên má nàng.
Sau đó hắn lớn tiếng nói: "Đều mẹ kiếp mở to mắt chó ra mà nhìn cho kỹ! Nàng ấy tên là Hỉ Nhi! Là người của ông đây! Các ngươi đừng có mà mơ tưởng! Mẹ kiếp! Còn mỹ nhân kế! Mỹ cái con mẹ nhà các ngươi!"
Hỉ Nhi không nhịn được cười ra tiếng, hai tay vòng qua cổ Đường Vũ, hét lên: "Nói hay lắm, hay quá đi, ngày nào cũng phải xoay vần với bọn họ, đúng là làm ta buồn nôn chết đi được."
Nàng không kìm được hôn Đường Vũ một cái, nũng nịu nói: "Sao chàng biết thiếp thích chơi trội? Sao chàng biết thiếp thích kiểu tình yêu ầm ĩ thế này?"
Đường Vũ ho khan hai tiếng, nói: "Chính vì nàng thích, ta mới làm thế, chứ với tính cách khiêm tốn của ta, còn chưa đến mức hét toáng lên như vậy."
Hỉ Nhi cười hì hì: "Thiếp thích, chàng liền nguyện ý bất chấp tất cả, đúng không?"
Đường Vũ nói: "Đương nhiên, trận chiến Tiêu Quận đã để bảo bối của ta chịu khổ, trận chiến Thành Đô, nhất định phải để nàng vui vẻ hớn hở."
"Hì hì!"
Hỉ Nhi nhướng ngươi, trong lòng đã nở hoa, dứt khoát áp mặt vào mặt hắn, khẽ cọ cọ: "Vậy thiếp đúng là rất vui! Ha ha!"
Lý Kỳ không nhịn được gầm lên: "Đường Vũ! Ngươi rốt cuộc có ý gì!"
Đường Vũ quay đầu nhìn Lý Kỳ, hít sâu một hơi, trực tiếp phun: "Lý Kỳ! Đụ má nhà ngươi! Lão tử nhịn ngươi lâu lắm rồi!"
"Mẹ kiếp! Ngươi tưởng mỗi ngươi là thằng điên chắc! Tưởng mỗi mình ngươi cục súc chắc!"
"Lão tử muốn cục súc từ lâu rồi!"
"Đệch! Tí nữa solo!"
Lý Kỳ trực tiếp ngơ ngác.
Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]