Chương 308: Một Khắc Đồng Hồ

Vào giờ phút này, ngay cả Sở Hành Vân cũng cảm thấy nan giải, hắn ngẩng đầu nhìn hai đạo bóng hình hung lệ trong hư không, ánh mắt không ngừng lóe lên, tựa hồ đang suy tư.

Ùng ùng!

Lúc này, một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, cắt ngang sự trầm tư của Sở Hành Vân.

Mọi người theo tiếng động nhìn lại, thì thấy cách đó không xa, một nhóm bóng người đột nhiên xuất hiện, từ sườn núi nhanh chóng chạy tới, đáp xuống khu vực trung tâm đỉnh núi, khắp người trên dưới đều lộ vẻ hoảng hốt.

"Dương trưởng lão, các ngươi sao lại lên đây?" Ánh mắt Hoa Vân Hà khẽ đọng lại, nhìn về phía người dẫn đầu nhóm người này, trong giọng nói tràn đầy nghi hoặc.

Đoàn người này, rõ ràng là Dương Viêm cùng đám người trấn thủ ở sườn núi.

Dựa theo sự bố trí của mọi người, Dương Viêm và đoàn người đáng lẽ phải bố trí phòng tuyến ở sườn núi, gắt gao ngăn cản công kích của Tĩnh Thiên Quân. Nhưng giờ đây, Dương Viêm cùng bọn họ lại rời bỏ phòng tuyến, đi tới đỉnh Tề Thiên Phong.

Cảnh tượng này, không chỉ khiến Hoa Vân Hà cảm thấy nghi ngờ, mà hầu như tất cả mọi người đều nhíu chặt mày.

"Phòng tuyến của chúng ta, đã bị phá hủy."

Dương Viêm cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của mọi người, sắc mặt có chút sa sút, thở dài nói: "Trước đây không lâu, trên người Tĩnh Thiên Quân đột nhiên xông ra vô tận cuồng bạo sát khí. Khối sát khí kia ngưng tụ thành hình bóng kỵ binh, xông thẳng lên trời, dễ dàng phá vỡ phòng tuyến. Hơn nữa, phàm là người nào tiếp xúc với hình bóng kỵ binh này, máu thịt sẽ điên cuồng ăn mòn, cho đến khi hóa thành khô cốt đáng sợ."

Nghe vậy, tâm thần mọi người chấn động. Ba ngàn Tĩnh Thiên Quân, không hổ là tàn bạo chi quân do Vũ Tĩnh Huyết một tay bồi dưỡng, thực lực quả nhiên khủng khiếp, lại còn cất giấu thủ đoạn như vậy.

"Phòng tuyến bị phá, Tĩnh Thiên Quân chẳng phải sẽ rất nhanh công lên đỉnh núi sao?" Sở Hổ theo bản năng nhìn về phía trước, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.

Tuy nhiên, Dương Viêm lại lắc đầu, nói: "Sau khi Tĩnh Thiên Quân phá vỡ phòng tuyến, cũng không thừa cơ truy kích, ngược lại lựa chọn rút lui, đóng quân tại chân núi."

"Rút lui?"

Đám người nghe lời Dương Viêm nói, đều hơi sững sờ, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

Giờ phút này, Vũ Tĩnh Huyết và Lận Thiên Trùng đang giao chiến, tuy nói song phương đều khó phân thắng bại, nhưng Lận Thiên Trùng đã lộ vẻ mệt mỏi. Nếu Tĩnh Thiên Quân xông lên đỉnh núi, trận chiến này, bọn họ căn bản không có chút phần thắng nào.

Đúng lúc Sở Hổ định tiếp tục đặt câu hỏi, ánh mắt Dương Viêm trầm xuống, tiếp tục nói: "Thật ra thì, khi Tĩnh Thiên Quân lui về chân núi, bên ngoài thành trăm vạn hùng binh đã có mấy đội ngũ tiến vào Hoàng Thành. Bọn họ đóng quân ở chân núi, đã bao vây Tề Thiên Phong lại."

"Những đội ngũ kia đại khái có bao nhiêu người?" Sở Hành Vân lập tức hỏi.

Dương Viêm bỗng dừng lại, trả lời: "Không nhiều, chỉ khoảng hai vạn người, chỉ là trong quá trình chúng ta trở lại đỉnh núi, càng ngày càng nhiều quân đội tiến lại gần, bây giờ, e là đã có mười vạn người rồi."

Nghe thấy con số này, sắc mặt Sở Hành Vân âm trầm, lạnh giọng nói: "Xem ra như vậy, đối phương đã coi chúng ta là 'ủng trung chi miết' (rùa trong vò), muốn tập hợp toàn bộ binh lực, tuyệt không buông tha một ai."

"Dưới sự bồi dưỡng của Vũ Tĩnh Huyết, ba ngàn Tĩnh Thiên Quân cũng có thể nắm giữ cuồng bạo sát khí. Nếu toàn lực liều chết xông pha, nhất định có thể tạo nên một trận gió tanh mưa máu. Nhưng trong hỗn chiến, bọn họ không cách nào chiếu cố toàn cục, e rằng sẽ có sơ sót."

"Cho nên, Tĩnh Thiên Quân lui về chân núi, chuẩn bị tập hợp trăm vạn hùng binh, nhất cử công lên đỉnh núi. Đến lúc đó, trăm vạn hùng binh vây núi, bất kỳ ai trong chúng ta, cũng đừng hòng thoát thân."

Khực!

Đám người bị lời nói của Sở Hành Vân làm cho kinh hãi, rối rít hít một ngụm khí lạnh. Phe của họ, thực lực cố nhiên không yếu, nhưng đối mặt với trăm vạn hùng binh, lại trở nên có vẻ nhỏ bé, căn bản không cách nào chống lại.

Nếu như, người thắng cuối cùng của trận chiến giữa Vũ Tĩnh Huyết và Lận Thiên Trùng là Vũ Tĩnh Huyết, vậy thì điều chờ đợi mọi người chính là sự tru diệt không ngừng. Tất cả mọi người đều phải chết, nhuộm máu Tề Thiên Phong.

Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều ngẩng đầu, chết trừng trong hư không trận đại chiến kinh thiên, tâm thần căng thẳng, đem mọi hy vọng ký thác vào thân Lận Thiên Trùng.

Sở Hành Vân đứng ở phía sau đám người, thần sắc không ngừng biến ảo. Đột nhiên, trên người hắn bùng ra một luồng linh lực, xông thẳng lên Thiên Khung, hòa vào hư không hỗn loạn.

"Lận tiền bối!"

Sở Hành Vân miệng không hề mở ra, nhưng giọng nói này, lại rõ ràng truyền vào trong đầu Lận Thiên Trùng, khiến thần sắc Lận Thiên Trùng hơi sững sờ, theo bản năng nhìn về phía vị trí của Sở Hành Vân.

"Ta hiện tại đang dùng bí pháp, trực tiếp câu thông với ngươi. Trừ ngươi ra, không ai có thể nghe được âm thanh này."

Thanh âm của Sở Hành Vân lại lần nữa vang lên, nói: "Lận tiền bối, trên người Vũ Tĩnh Huyết có một luồng Cực Sát Chi Khí. Khí này chính là sát khí bổn nguyên, có thể không ngừng hấp thu sát khí, dùng đó để tăng cường thực lực của Vũ Tĩnh Huyết."

"Thì ra là vậy, khó trách người này thực lực cường hãn đến thế." Lận Thiên Trùng nhất thời bừng tỉnh ngộ, đôi mắt nhìn về phía trước, phát hiện những sát khí kia hòa vào cơ thể Vũ Tĩnh Huyết, khiến khí tức đối phương càng lúc càng cao vút, cuồng bạo, không hề có chút mệt mỏi nào.

"Bây giờ, sát khí phủ đầy cả tòa Hoàng Thành, có thể nói là vô cùng vô tận. Nếu đúng như lời ngươi nói, Vũ Tĩnh Huyết há chẳng phải đang đứng ở thế bất bại?" Lận Thiên Trùng hỏi ngược lại một tiếng, tâm thần lập tức chìm xuống đáy cốc.

Sở Hành Vân không đáp lời ngay, yên lặng chốc lát, giọng nói mang theo một tia kiên định, hỏi: "Lận tiền bối, ngươi có thể nào kéo chân Vũ Tĩnh Huyết, giúp ta tranh thủ một ít thời gian?"

Lời vừa dứt, sắc mặt Lận Thiên Trùng biến đổi, tức miệng mắng to: "Tiểu tử, ngươi sẽ không phải còn giấu lá bài tẩy nào đó chứ?"

Lận Thiên Trùng liếc nhìn Sở Hành Vân, lại thấy sắc mặt Sở Hành Vân hơi nghiêm túc, phun ra một chữ: "Ừm."

Phốc!

Chỉ một lời ngắn ngủi này, lập tức khiến Lận Thiên Trùng mặt mũi run rẩy, đầy vẻ dở khóc dở cười.

Vừa mới bắt đầu, Lận Thiên Trùng nghe được Sở Hành Vân truyền âm, cho rằng Sở Hành Vân tâm sinh sợ hãi, không muốn tiếp tục quyết chiến, muốn tập hợp tất cả lực lượng, xông ra Tề Thiên Phong, mở một đường máu.

Vạn vạn không ngờ rằng, Sở Hành Vân căn bản không có ý tránh chiến, hơn nữa, trong tay hắn lại còn giấu lá bài tẩy, muốn Lận Thiên Trùng vì hắn tranh thủ thời gian.

"Ngươi tiểu tử này, rốt cuộc là thần thánh phương nào, trong tình thế nghiêm trọng như vậy, lại còn có bài tẩy." Lận Thiên Trùng cười mắng một tiếng, thần sắc chậm rãi khôi phục, giọng nói đầy thâm ý: "Ngươi cần bao nhiêu thời gian?"

"Một khắc đồng hồ." Sở Hành Vân lập tức nói, nhưng giọng nói có chút run rẩy.

Vũ Tĩnh Huyết điên cuồng hấp thu sát khí, giờ phút này thực lực đã muốn thắng Lận Thiên Trùng một bậc. Trong tình huống như vậy, còn muốn Lận Thiên Trùng giữ vững một khắc đồng hồ, thật sự có chút khó khăn.

"Được, vậy một khắc đồng hồ."

Lận Thiên Trùng không chút chần chờ, lập tức đáp ứng, quát lạnh: "Một khắc đồng hồ sau, nếu như lá bài tẩy của ngươi không có hiệu quả, cho dù Vũ Tĩnh Huyết không ra tay, ta cũng không tha cho ngươi!"

Giọng nói này, ngoài mặt mang theo ý uy hiếp, kỳ thực lại tràn đầy tín nhiệm, khiến trong lòng Sở Hành Vân dâng lên một tia ấm áp.

Chỉ thấy hắn hít sâu một hơi, giọng nói kiên định nói: "Lận tiền bối yên tâm, chỉ cần lá bài tẩy này vừa ra, trận chiến này, chúng ta nhất định sẽ thắng lợi!"

====================

Đây là bộ truyện thể loại ngự thú đỉnh cao, kể từ sau thời đại của bộ mà "ai cũng biết" nổi tiếng cho đến nay.

Từ một đại thần chuyên viết đồng nhân Pokémon, khi chuyển sang thể loại ngự thú, tác giả đã gặt hái được nhiều thành công vang dội.

Là một fan của thể loại ngự thú, bạn không thể bỏ qua "Không Khoa Học Ngự Thú".

Hãy ghé đọc và cảm nhận. Truyện đã hoàn thành.

Đề xuất Voz: Khi Tôi 25
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN