Chương 201: Theo ta trở về【Một cập nhật】

**Chương 200: Theo Ta Trở Về**

Lúc này, Lữ Tiểu Linh đã hoàn toàn ngây người, đờ đẫn nhìn Lục Thiếu Du mà quên cả nói năng, một vệt phi hồng lan từ gò má xuống tận cổ. Lục Thiếu Du thậm chí có thể nghe được cả tiếng tim nàng đập.

Lục Thiếu Du thầm cười gian trá, chiêu này đối phó với hạng vô tri thiếu nữ quả nhiên hữu hiệu. Hắn dùng đôi mắt đong đầy tình ý, chăm chú nhìn Lữ Tiểu Linh. Giờ khắc này, Lục Thiếu Du còn cảm thấy nếu so sánh ánh mắt của Lương Triều Vỹ ở kiếp trước với ánh mắt của mình lúc này, e rằng cũng chỉ là phù vân mà thôi.

Bị ánh mắt chết người của Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm, Lữ Tiểu Linh hoảng hốt quay đầu đi, toàn thân khẽ run lên, không dám nhìn thẳng vào hắn. Nàng vội vàng nói với giọng gấp gáp:– Ngươi là đồ lưu manh! Dù sao ta cũng sẽ không thích ngươi đâu! Vậy tại sao ngươi lại bỏ mặc ta một mình trên Lan Lăng Sơn? Mãi đến ngày hôm sau ta mới đi xuống được. Buổi tối đáng sợ lắm, dọa ta đến mức không dám đi. Ta hận ngươi, ta sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với ngươi hết!

– Ta biết nàng sẽ không thích ta, ta cũng chưa bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ thích ta. Ta biết nàng sẽ giết ta, cho nên trước khi chết, ta mới lấy hết dũng khí để nói cho nàng biết tất cả. Vốn dĩ ta định chôn giấu chuyện này trong lòng cả đời. – Lục Thiếu Du lại nói.

– Vậy tại sao ngươi thấy ta là chạy? – Lữ Tiểu Linh lập tức hỏi, nhưng ngay sau đó ý thức được mình có lẽ đã hơi thất thố, khuôn mặt xinh đẹp lại ửng đỏ, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt chết người của Lục Thiếu Du.

– Đó là vì ta quá kinh ngạc. Sau khi rời khỏi Lan Lăng Sơn, ta đã thề rằng lần sau gặp lại nàng, cho dù nàng có giết ta, ta cũng nhất định phải鼓起勇氣 (cổ khởi dũng khí - lấy hết can đảm) nói cho nàng biết, ta rất thích nàng. Nhưng khi gặp được nàng rồi, ta mới biết mình không có dũng khí nói ra. Bây giờ thì tốt rồi, những gì cần nói ta đều đã nói cả, lòng ta cũng nhẹ nhõm rồi. Đến đây, nàng giết ta đi! Ta không xứng đáng để thích nàng. Nếu thích nàng là một tội, thì ta đã tội bất khả xá rồi. Đây là tội của ta, nàng giết ta đi. – Lục Thiếu Du nói với vẻ thê lương và thành khẩn.

– Ngươi… ngươi nói thật sao? – Một lát sau, Lữ Tiểu Linh với khuôn mặt ửng hồng hỏi Lục Thiếu Du.

– Ân, thật hơn cả trân châu. – Lục Thiếu Du quả quyết.

– Ta nói cho ngươi biết, ta sẽ không thích ngươi đâu. Nhưng, ta cũng sẽ không giết ngươi. Sau này ngươi đừng thích ta nữa, đừng có suy nghĩ lung tung, ta mới không thèm thích một tên sắc lang lừa đảo như ngươi. – Lữ Tiểu Linh cúi đầu, không dám nhìn thẳng Lục Thiếu Du, lí nhí nói.

Lục Thiếu Du nghe vậy, trong lòng lập tức hiểu ra, cái mạng nhỏ của mình coi như đã được giữ lại. Tất cả nữ nhân, đặc biệt là những thiếu nữ ngây thơ, nếu biết có một người âm thầm thích mình, cho dù trước đó nàng có hận không thể giết người đó cho hả dạ, thì khi biết đối phương làm vậy là vì mình, cũng tuyệt đối sẽ không còn chán ghét nữa. Dù không thích, trong lòng cũng sẽ có chút cảm động và áy náy.

“Hóa ra nữ nhân đều giống nhau.” Lục Thiếu Du thầm nghĩ. Đối phó với loại thiếu nữ ngây thơ này, phương pháp tuy có hơi hạ lưu vô sỉ, nhưng hiệu quả lại là tốt nhất.

– Bảo ta không thích nàng, e rằng ta không làm được. Nàng vẫn nên giết ta đi, giết ta rồi, ta mới thực sự có thể không thích nàng nữa. – Lục Thiếu Du thừa thắng xông lên, trong đầu vẫn còn nghĩ đến túi không gian linh thú của mình.

– Tiểu thư, hai con cóc ghẻ kia đi rồi. – Ngoài đại điện, giọng của trung niên đại hán vọng vào.

– Lục Thiếu Du, ta nói cho ngươi biết, chuyện hôm nay không được phép nói ra ngoài, cũng không được nói với người khác là ngươi thích ta, nếu không dù ta không giết ngươi, hai vị trưởng lão cũng sẽ giết ngươi đó! – Nghe thấy giọng của trung niên hán tử, Lữ Tiểu Linh lập tức nói với Lục Thiếu Du. Dứt lời, toàn thân nàng đỏ bừng như một đóa hoa kiều diễm.

– Tiểu thư, sao mặt người lại đỏ thế? – Đúng lúc này, một nam một nữ kia đã bước vào. Thấy Lục Thiếu Du mặt mày phi hồng, trung niên hán tử nghi hoặc hỏi. Trái lại, trung niên nữ tử liếc nhìn Lục Thiếu Du một cái, rồi lại nhìn tiểu thư nhà mình, ánh mắt có chút hồ nghi.

– Không có gì, hơi nóng thôi. – Lữ Tiểu Linh vội vàng nói.

–咦 (Di - Hử), tiểu tử này tỉnh rồi sao? – Trung niên hán tử lúc này cũng chú ý đến Lục Thiếu Du, hung hăng liếc hắn một cái rồi nói: – Ta thấy tên tiểu tử này tặc mi thử nhãn, không phải thứ tốt lành gì. Tiểu thư, hay là giết quách đi cho tuyệt hậu hoạn, kẻo hắn lại chạy mất.

“Ngươi mới không có mắt nhìn đấy, ta thế này mà là tặc mi thử nhãn sao, vậy ngươi chính là猥瑣 (uy琐 - bỉ ổi) rồi.” Lục Thiếu Du thầm chửi trong lòng, nhưng cũng chỉ dám mắng thầm mà thôi. Chọc giận một cường giả Võ Soái, Lục Thiếu Du vẫn chưa dám.

– Lưu trưởng lão, người này không thể giết! Người mà giết hắn, ta sẽ không để yên cho người đâu! – Lữ Tiểu Linh lập tức quát khẽ với trung niên hán tử.

– Vâng, tiểu thư. – Trung niên hán tử buồn bực, không hiểu sao tiểu thư lại che chở cho tên tiểu tử này.

Lúc này, trung niên nữ tử dường như đã phát hiện ra điều gì đó, vẻ mặt càng thêm nghi hoặc.

– Phải rồi tiểu thư, hậu thiên là Tông môn đại hội của Quỷ Võ Tông. Hai ngày này người cứ ở đây, đừng ra ngoài. Đợi Tông môn đại hội kết thúc, chúng ta sẽ trở về. – Trung niên nữ tử nói.

– Ta biết rồi, hai người lui ra trước đi, ta muốn nghỉ ngơi. – Lữ Tiểu Linh nói với hai người.

– Tiểu thư, vậy còn tên tiểu tử này? – Trung niên hán tử nhìn Lục Thiếu Du, hỏi.

– Cứ để hắn ở đây là được, dù sao cũng bị Vương trưởng lão hạ cấm chế rồi, không chạy được đâu. – Lữ Tiểu Linh nói.

– Vậy được, tiểu thư nghỉ ngơi trước đi, chúng ta ở phòng bên cạnh, có chuyện gì cứ gọi là được. – Trung niên nữ tử nói xong, cùng trung niên hán tử rời khỏi đại điện.

– Ta còn chưa biết tên ngươi, ngươi tên gì? – Thấy hai người đã đi, Lữ Tiểu Linh lại hỏi Lục Thiếu Du.

– Lục Thiếu Du. – Lục Thiếu Du đáp, trong cơ thể đang gia tốc luyện hóa chân khí đang phong tỏa kinh mạch huyệt đạo của mình. Mấy luồng chân khí này là của một cường giả Võ Soái, tuy chỉ là tiện tay điểm ra, nhưng cũng cực kỳ hùng hậu. Lục Thiếu Du vừa luyện hóa, vừa phát hiện thương thế của mình đang nhanh chóng hồi phục trong quá trình luyện hóa những luồng chân khí này. Đây đúng là một niềm vui bất ngờ.

– Được rồi, để ta dìu ngươi vào phòng nghỉ ngơi trước. Đợi ngươi lành vết thương, ta sẽ cho ngươi đi. – Lữ Tiểu Linh liếc nhìn Lục Thiếu Du, trong ánh mắt thoáng nét thẹn thùng, dường như đã hoàn toàn quên mất Lục Thiếu Du trước mắt chính là kẻ đã cướp Thiên Sí Tuyết Sư của nàng.

Lục Thiếu Du toàn thân không thể động đậy, một luồng hương thơm xộc vào mũi. Hắn cảm nhận được thân thể mềm mại mà đàn hồi của Lữ Tiểu Linh khi được nàng ôm vào lòng. Đang lúc luyện hóa chân khí trong cơ thể, tâm viên ý mã suýt chút nữa đã khiến hắn tẩu hỏa nhập ma.

– Ngươi nghỉ ngơi ở phòng này đi, ta ở phòng bên cạnh. – Ném Lục Thiếu Du lên giường trong phòng, Lữ Tiểu Linh nhìn hắn một cái rồi đóng cửa rời đi.

Lục Thiếu Du thở dài một hơi, nữ nhân này tuổi còn nhỏ mà đã quá quyến rũ. Hắn lập tức bắt đầu gia tốc luyện hóa năng lượng chân khí trong cơ thể.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Lục Thiếu Du không biết đã bao lâu, chỉ biết trời tối rồi lại sáng, ước chừng đã là ngày hôm sau. Luồng chân khí cuối cùng cũng được luyện hóa xong, lúc này hắn đã khôi phục tự do.

Chân khí mà trung niên nữ tử kia để lại trong cơ thể hắn sau khi được luyện hóa, thương thế đã khỏi được ba bốn phần, nhưng một kích của cường giả Võ Soái kia quả thật không hề nhẹ.

Một viên liệu thương đan dược tam phẩm cao giai được Lục Thiếu Du cho vào miệng. Hắn phải hồi phục thương thế trước mới được.

“Két…”Một tiếng, cửa phòng mở ra, Lữ Tiểu Linh bước vào.

– Lục Thiếu Du, ngươi có đói không? – Lữ Tiểu Linh hỏi.

– Quả thực có chút đói. – Lục Thiếu Du đáp.

– Lát nữa ta mang đồ ăn đến cho ngươi. À phải rồi, Thiên Sí Tuyết Sư của ta đâu, sao không thấy nó? – Lữ Tiểu Linh hỏi.

– Ta cũng không biết nó ở đâu, ta bảo nó tự đi kiếm ăn rồi. – Lục Thiếu Du nói.

– Thiên Sí Tuyết Sư đó ta tặng cho ngươi, nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện. – Lữ Tiểu Linh nói với Lục Thiếu Du.

– Tặng cho ta? Điều kiện gì? – Lục Thiếu Du lập tức hỏi, trong lòng thầm nghĩ, dù nàng có tặng hay không, Thiên Sí Tuyết Sư bây giờ cũng là của mình rồi.

– Đợi ngày mai ta xem náo nhiệt Tông môn đại hội gì đó của Quỷ Võ Tông xong, lúc đó ngươi theo ta trở về nhé. Ngươi là Linh Giả, đến lúc đó ta sẽ tìm cách để cha ta nhận ngươi làm đồ đệ, sau này ngươi sẽ không cần phải làm lừa đảo và cường đạo nữa. – Lữ Tiểu Linh nghiêm túc nói, trong mắt thoáng hiện một tia e thẹn.

– Cái gì, theo nàng trở về? – Lục Thiếu Du lập tức nhảy dựng lên, hắn đâu có muốn theo nàng trở về.

– Tiểu tử, ai đã giải cấm chế cho ngươi? – Đúng lúc này, một tiếng quát vang lên, ngay sau đó một bóng người lập tức xuất hiện trong phòng.

– Tiểu thư cẩn thận! – Lại một tiếng quát nữa, trung niên hán tử kia đã xuất hiện bên cạnh Lữ Tiểu Linh.

“Gay rồi.” Lục Thiếu Du bất lực thở dài.

– Có thể giải được cấm chế của ta, tiểu tử, rốt cuộc ngươi là ai? – Trung niên nữ tử nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, sửng sốt hỏi.

– Vương trưởng lão, hai người không cần lo lắng, hắn sẽ không làm hại ta đâu. – Lữ Tiểu Linh lập tức nói, vội vàng che Lục Thiếu Du ở sau lưng.

– Tiểu thư, không phải người nói hắn là kẻ lừa đảo sao, sao lại… – Thấy Lữ Tiểu Linh che chở cho Lục Thiếu Du, trung niên hán tử càng thêm nghi hoặc.

– Lưu trưởng lão, đây là hiểu lầm, là ta nhầm thôi. – Lữ Tiểu Linh vội vàng giải thích.

– Tiểu tử Lục Thiếu Du, không có lai lịch gì, ra mắt hai vị trưởng lão. – Lục Thiếu Du nhảy xuống giường, hành lễ với hai người, trong lòng đã tính toán làm sao để thoát thân. Nhưng túi không gian linh thú vẫn còn trên người Lữ Tiểu Linh, chuyện này đúng là có chút phiền phức.

– Ngươi quen biết tiểu thư nhà ta như thế nào, có ý đồ gì? – Trung niên đại hán nói, ánh mắt luôn dán chặt vào Lục Thiếu Du.

– Ta…

– Lưu trưởng lão, ta đã nói hắn sẽ không làm hại ta, hai người ra ngoài trước đi. – Lục Thiếu Du đang định nói thì Lữ Tiểu Linh lập tức ngắt lời, rồi đẩy hai vị trưởng lão ra ngoài phòng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La
Quay lại truyện Linh Vũ Thiên Hạ
BÌNH LUẬN