Chương 2925: Thương Cổ Sơn Mạch.
Chương 2894: Thương Cổ Sơn Mạch.
Binh binh!
Từng đợt công kích lập tức oanh tạc thẳng về phía khôi lỗi tọa kỵ. Dưới hàng chục đòn tấn công, trong đó không thiếu những đòn mang uy lực của Đại Đạo cảnh, chiếc Thiểm Điện khôi lỗi tọa kỵ tức thì tứ phân ngũ liệt.
Phụt!
Bên trong khôi lỗi tọa kỵ, từng bóng người phun máu tươi bay ra. Giữa cảnh tọa kỵ vỡ tan, bọn họ cũng bị liên lụy nặng nề.
- Lũ chuột nhắt phương nào, dám cả gan đánh lén Thải Vân thương hành?
Một tiếng quát yêu kiều vang lên, một thiến ảnh dẫn đầu bay vút lên không trung. Đó là một nữ tử áo vàng chừng hai lăm hai sáu tuổi, dáng vẻ tú lệ, khí chất thanh nhã, da trắng như tuyết, đôi mắt tựa hồ nước hồ thu, nhưng giờ phút này lại có phần âm trầm, đang nhìn thẳng về phía trước quan sát.
Nàng không phải ai khác, chính là An Thi Dao vừa từ Thị Hoang thế giới trở về.
An Thi Dao nhận được ngọc giản tin tức của thương hành, nói rằng phụ thân gặp chuyện đại sự, liền lập tức khởi hành rời khỏi Thị Hoang thế giới. Vừa ra khỏi trùng động không gian, An Thi Dao thậm chí còn không đến quảng trường Vô Sắc thành, cũng không có thời gian quan sát Vạn Thế đối quyết mà trực tiếp trở về thương hành.
Phía trước không xa chính là tổng bộ Thải Vân thương hành, không ngờ lại bị người ta đánh lén vào lúc này, điều này khiến An Thi Dao không khỏi cảm thấy lòng mình nặng trĩu.
Lúc này, trong tầm mắt của An Thi Dao, phía trước không trung xuất hiện hàng chục bóng người ăn mặc kỳ dị, đều đeo mặt nạ, càng khiến đôi mắt đẹp của nàng thêm ngưng trọng.
- An Thi Dao giao cho ta, những người khác giết không tha, tốc chiến tốc quyết!
Giữa không trung phía trước, một giọng nói âm hàn vang lên. Tức thì, hàng chục bóng người lao vút ra, từng cột sáng nguyên lực và những dải lụa năng lượng đột ngột bộc phát. Trong đó không thiếu những tu vi giả Thông Thiên cảnh, thậm chí còn có cả tu vi giả Đại Đạo cảnh.
- A…
Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên. Mười mấy người An Thi Dao mang theo, cao nhất cũng chỉ có hai người đạt Ngộ Chân cảnh, phần lớn là Phá Giới cảnh, thậm chí có vài người còn chưa đến Phá Giới cảnh, căn bản không phải là đối thủ.
- Đến lượt ngươi rồi.
Kẻ cầm đầu đánh lén đồng thời lao thẳng về phía An Thi Dao. Thân ảnh hắn đi qua đâu, không gian vỡ nát đến đó, thoáng chốc đã phá không mà ra.
- Bán Niết Bàn cảnh!
An Thi Dao nhìn chằm chằm kẻ đang lao tới, đôi mắt đẹp lập tức ngưng trọng đến cực điểm. Với tu vi giả thực lực cỡ này, nàng căn bản không thể chống lại. Đối phương rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, hơn nữa còn nhắm thẳng vào mình.
Binh! Binh!
Chỉ sau hai chiêu ngắn ngủi, thân hình An Thi Dao đã bị đánh bay ra sau, đôi môi mềm mại rỉ ra vệt máu đỏ thẫm.
- Qua đây đi!
Trong lúc An Thi Dao bị đẩy lùi, kẻ cầm đầu đánh lén cất tiếng cười lạnh. Thân hình hắn khẽ động, lại lần nữa lao vút ra. Một luồng năng lượng khiến người ta run rẩy bao trùm lấy An Thi Dao. Một trảo ấn bóp méo không gian, lập tức trói buộc lấy nàng, ngay giây tiếp theo, mấy đạo chỉ ấn hình thành phong ấn, cấm chế An Thi Dao trong tay hắn.
Trong thời gian ngắn, mười mấy người An Thi Dao mang theo cũng bị giải quyết sạch sẽ.
- Dọn dẹp cho sạch.
Kẻ cầm đầu nhẹ giọng ra lệnh. Một lát sau, từng bóng người nhanh chóng rời khỏi dãy núi.
***
Giữa trưa, dưới ánh mặt trời gay gắt, không biết là nơi nào giữa trời đất này, có một dãy núi trập trùng đen thẫm như sắt, cây cối um tùm, vách núi cheo leo, sông lớn cuồn cuộn chảy xuyên qua. Núi non trùng điệp, tựa như một khu rừng rậm nguyên thủy viễn cổ, toát ra một luồng khí tức thương lương.
Bên trong dãy núi hoang sơ, trên một đỉnh núi có khu rừng rậm ẩn khuất, một thiếu nữ áo xanh lặng lẽ đứng đó. Thiếu nữ này trông rất thảm hại, mái tóc đẹp như mây đen rối bù, làn da trắng như tuyết, mắt sao long lanh, dung mạo tú mỹ tuyệt trần, toát ra khí chất cao ngạo. Trên người nàng vương vết máu, e rằng không lâu trước đó vừa trải qua một trận đại chiến, và dường như còn bị thương không nhẹ.
Bên ngoài dãy Thương Cổ sơn mạch, lúc này có đến hàng chục, gần trăm vạn người tụ tập, vây kín lối ra như nêm cối. Từng luồng khí tức sắc bén lan tỏa, phong tỏa cả dãy núi rộng lớn.
Xoẹt!
Trên không trung rìa sơn mạch, một vết nứt không gian bị xé toạc ra, theo đó từng bóng người phá không xuất hiện. Từng luồng khí tức cường hãn vô song lan tỏa. Dẫn đầu là một lão nhân áo đen, khí thế vô hình của lão làm không gian vặn vẹo, ánh mắt âm hàn, khuôn mặt giận dữ co giật.
- Bái kiến Tông chủ!
Nhìn thấy lão nhân áo đen này, mấy chục vạn người cung kính hành lễ.
Lão nhân áo đen nhìn vào sâu trong Thương Cổ sơn mạch, ánh mắt âm hàn gần như muốn phun ra lửa, gầm lên giận dữ:
- Tìm cho ta! Dù có phải phong tỏa cả trăm vạn dặm núi này cũng phải lôi con tiện tỳ đó ra! Dám giết con trai của bản tông, ta muốn con tiện tỳ đó phải sống không được, chết không xong!
Tiếng gầm cuồn cuộn vang vọng giữa hư không, âm thanh như sấm sét kinh thiên. Thực lực của lão nhân áo đen này tuyệt đối đã cường hãn đến cực điểm.
Trên một đỉnh núi xa xôi, thiếu nữ áo xanh mím môi lau vết máu bên khóe miệng. Trong đôi mắt không nhiễm bụi trần lộ ra vẻ lạnh lùng, rồi nàng lặng lẽ rời khỏi đỉnh núi.
***
- Lục Thiếu Du còn có thể thắng được không?
- Chắc là khó rồi, Lục Thiếu Du vừa rồi cũng đã bị thương, huống chi cũng đã tiêu hao gần hết.
- Lục Thiếu Du dù có thua thì thực lực cũng đủ để được phong làm Chiến Thần rồi. Chỉ tiếc là vận khí không tốt, bốc phải ngọc giản màu trắng, nếu không thì một đối một, không ai là đối thủ của hắn cả, Hoàng Lạc Nhan và Tịnh Vô Ngân đều đã bại rồi.
Trong không gian Tướng Hoàng, hai canh giờ thoáng chốc đã trôi qua. Từng bóng người đứng dậy. Với hai trận quyết đấu cuối cùng, mọi người đều đang phỏng đoán liệu Lục Thiếu Du có còn thể tiếp tục chống đỡ được không.
Bên trong Thiên Trụ giới, hổ khu khổng lồ của Lục Thiếu Du một lần nữa hồi phục. Từng luồng năng lượng kim quang huyền ảo luồn ra luồn vào trên bề mặt cơ thể hắn. Gương mặt tái nhợt đã trở nên hồng hào, những vết thương trên người dường như cũng đã hồi phục.
Hù…
Đột nhiên, Lục Thiếu Du khẽ thu tay lại, từ trong đan điền khí hải, một luồng trọc khí theo cổ họng thở ra. Kim quang nhàn nhạt bao quanh người cũng thu hết vào trong cơ thể. Đôi mắt hắn mở ra, khí tức hoang dã thương cổ lan tỏa, ánh mắt càng thêm sâu thẳm, trong trẻo.
Giờ phút này, toàn thân Lục Thiếu Du dường như cũng đã có chút thay đổi. Sự thay đổi này từ trong ra ngoài, e rằng chỉ có người thân thuộc nhất mới có thể cảm nhận được.
- Linh dịch đó là vật gì mà lại có thần hiệu như vậy, tuyệt đối là trọng bảo.
Lục Thiếu Du kinh ngạc thầm nghĩ. Sau khi uống linh dịch trong bình ngọc, trong vòng chưa đầy mười hai ngày này, nguyên lực trong đan điền khí hải tuy chưa đến mức tràn đầy, nhưng cũng đã hồi phục gần như hoàn toàn.
Quan trọng nhất là, Lục Thiếu Du cảm nhận rõ ràng nhất, bên trong linh dịch đó có một luồng năng lượng đã thanh tẩy linh hồn và tứ chi bách hài, vô số kinh mạch tế bào của mình một lần. Giống như đã loại bỏ hết tạp chất trong linh hồn và cơ thể, khiến hắn lúc này có cảm giác lâng lâng, thần thanh khí sảng.
Với cảm giác này, Lục Thiếu Du có thể khẳng định rằng mình đã có tiến bộ vượt bậc trong cả tu luyện và lĩnh ngộ. Năng lượng này thanh tẩy bản thân và linh hồn, khiến hắn có cảm giác như được tái sinh, mọi tạp chất tích tụ bấy lâu nay đều bị loại bỏ hoàn toàn.
- Thời gian cũng gần hết rồi.
Lục Thiếu Du nhướng mày. Lúc này cũng không có thời gian để nghiên cứu những lợi ích mà việc thanh tẩy tạp chất toàn thân và linh hồn mang lại. Tiếp theo còn phải đối phó với Hoài Linh Ngọc.
- Thiếu Du huynh đệ.- Sư phụ.- Đội trưởng.- Thiếu chủ.
Khi Lục Thiếu Du rời khỏi Thiên Trụ giới đến đại điện Tướng Cung, nhìn thấy gương mặt hồng hào của Lục Thiếu Du lúc này, mọi người không ai không kinh ngạc. Mạc Kình Thiên rõ ràng cũng đã hồi phục không ít, nhưng so với Lục Thiếu Du thì còn kém quá xa.
- Thiếu chủ, hai canh giờ đã đến, trên Phong Thần Đài đã có người đang chờ, chúng ta nên xuất phát rồi.
Bắc Đông nói.
Lục Thiếu Du gật đầu, liếc nhìn Mạc Kình Thiên, nói:- Chúng ta đi thôi.
- Đi thôi.
Mạc Kình Thiên không khỏi cười khổ một tiếng.
***
Trong không gian Tướng Hoàng, lúc này các vị Tông lão đã một lần nữa xuất hiện, ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế đá cổ xưa, phía sau họ, mọi người vẫn mang vẻ mặt kinh ngạc.
Chỉ có Hỏa Loan là mặt mày âm trầm, ánh mắt thỉnh thoảng lóe lên hàn ý. Vừa rồi lúc chữa thương cho Hoàng Lạc Nhan, bà ta mới biết thương thế của nàng nặng đến mức nào. Cơ thể trọng thương, linh hồn trọng thương, e rằng trong tình trạng bình thường, không có mấy trăm, cả ngàn năm thì không thể hồi phục. Mà cho dù hồi phục xong, thành tựu sau này e cũng có hạn, thậm chí có thể khôi phục được đến tu vi thực lực hiện tại hay không cũng chưa chắc.
Trong Phượng Hoàng nhất tộc, khó khăn lắm mới xuất hiện một thiên tài trẻ tuổi như vậy, giờ đây lại bị Lục Thiếu Du hủy hoại, sự căm hận trong lòng Hỏa Loan có thể tưởng tượng được. Chỉ có điều lúc này đang ở trong không gian Tướng Hoàng, bà ta cũng đành bất lực.
Hoài Linh Ngọc lặng lẽ đứng trên quảng trường vàng đã nứt nẻ khá nhiều, nhắm mắt dưỡng thần, gương mặt bình tĩnh, khiến người ta nhìn vào cảm thấy vô cùng ôn hòa, vẫn có một loại cảm giác muốn lại gần.
- Mau nhìn kìa, Lục Thiếu Du đến rồi!
Khi Lục Thiếu Du từ Tướng Cung xé rách không gian xuất hiện trong khoảng không này, lập tức gây ra không ít tiếng hô hoán. Dưới từng ánh mắt dõi theo, thân ảnh Lục Thiếu Du và Mạc Kình Thiên đồng thời đáp xuống quảng trường vàng.
Khi thân ảnh Lục Thiếu Du vừa đáp xuống, thanh bào khẽ động, ánh mắt hắn lập tức rơi vào người Hoài Linh Ngọc trên sân.
Xoẹt!
Đôi mắt nhắm hờ của Hoài Linh Ngọc đột nhiên mở ra, gương mặt bình tĩnh thoáng hiện nụ cười lạnh. Trong mắt hắn, hàn quang khẽ động, hàn ý không chút che giấu chiếu thẳng vào người Lục Thiếu Du.
- Hử?
Cùng với sự xuất hiện của Lục Thiếu Du, trên đài đá, không ít ánh mắt kinh ngạc dao động. Tốc độ hồi phục của Lục Thiếu Du đủ khiến người ta chấn động, thậm chí là không thể tưởng tượng nổi.
Ánh mắt của Tam Kỳ lão nhân rơi xuống quảng trường vàng, lúc này lại trở nên có chút ngưng trọng.
- Lục Thiếu Du, ngươi có thể chọn một trong hai người tham gia còn lại để tiến hành trận quyết đấu thứ ba.
Trên đài đá, giọng của vị trọng tài lão giả quen thuộc vang lên.
Lời ông vừa dứt, thân ảnh Lục Thiếu Du lập tức lướt ra, đáp xuống giữa quảng trường vàng đã nứt nẻ. Thanh bào khẽ động, ánh mắt hắn không chút do dự rơi vào người Hoài Linh Ngọc, một luồng hàn ý bắn ra, nói:
- Hoài Linh Ngọc, đến lượt ngươi rồi!
- Hồi phục cũng nhanh đấy, nhưng không thay đổi được kết cục ngươi đi tìm chết đâu.
Đối mặt với việc Lục Thiếu Du chọn mình, Hoài Linh Ngọc không hề bất ngờ. Lời vừa dứt, thân ảnh hắn lập tức bước một bước, xuyên qua không gian. Chỉ sau vài bước, hắn đã xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, nhìn thẳng vào hắn, cười nhạt nói.
Đề xuất Voz: Cú Ngã - khởi đầu hay kết thúc