Chương 1192: Bí mật còn sót lại từ thời khai nguyên

Gió lạnh rít gào qua khe núi, thổi tung vạt áo bào của Hứa Văn Võ. Hắn đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù đang cuồn cuộn che lấp những bí mật vĩnh hằng.

Mễ đại nhân khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Lão tiến lên một bước, thanh âm khàn đục như tiếng lá khô cọ xát: “Ngươi thật sự muốn biết về bí mật Thái Sơ sao? Đó là con đường một khi đã bước chân vào, sẽ không còn đường lui.”

Hứa Văn Võ không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng như băng giá ngàn năm: “Tu hành vốn là nghịch thiên mà hành. Nếu sợ hãi nhân quả, ta đã chẳng đứng ở nơi này.”

Mễ đại nhân thở dài, trong mắt hiện lên một tia phức tạp. Lão chậm rãi lấy ra một mảnh ngọc giản cổ xưa, bên trên khắc đầy những phù văn huyền bí, tỏa ra hơi thở tang thương của thời gian.

“Thái Sơ chi thủy, vạn vật chưa hình. Những gì chúng ta thấy hôm nay, chẳng qua chỉ là tàn tích của một thời đại đã mất.” Mễ đại nhân trầm giọng nói, từng chữ như nặng ngàn cân.

Hứa Văn Võ tiếp lấy ngọc giản, cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa đang cuộn trào bên trong. Hắn biết, đây chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến đỉnh cao của đại đạo, nhưng cũng có thể là vực thẳm vạn trượng.

“Đa tạ đại nhân đã chỉ điểm.” Hứa Văn Võ nhàn nhạt đáp, thần sắc không chút dao động.

Mễ đại nhân nhìn bóng lưng cô độc của hắn, trong lòng thầm cảm thán. Kẻ điên cuồng vì đạo như thế này, rốt cuộc sẽ đi được bao xa trên con đường đầy máu và lửa này?

Bầu trời dần tối sầm lại, sấm chớp bắt đầu rạch ngang không trung. Bí mật Thái Sơ, rốt cuộc ẩn chứa thiên cơ kinh thiên động địa gì, mà khiến cho bao kẻ tài ba phải vùi thây nơi đất khách?

Hứa Văn Võ siết chặt ngọc giản trong tay, ánh mắt kiên định lạ thường. Dù phía trước là thần hay ma, hắn cũng sẽ dùng thanh kiếm trong tay, chém ra một con đường cho riêng mình.

Đề xuất Linh Dị: Âm Gian Thương Nhân
Quay lại truyện Long Tàng
BÌNH LUẬN