Chương 1191: Khoảng cách giữa giàu có và nghèo khổ

Chương 1194: Khoảng cách giữa giàu sang và nghèo hèn

Hứa Văn Võ đứng trên lầu cao, ánh mắt lãnh đạm nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới. Nơi đây là trung tâm của tòa thành, gạch vàng ngói ngọc, hơi thở linh khí nồng đậm, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh giữa nhân gian.

Cách đó không xa, những chiếc xe ngựa khảm linh thạch quý giá lướt đi trên phố, tiếng chuông bạc vang lên thanh thúy. Những tu sĩ áo quần lụa là, thần thái kiêu ngạo, tiêu tiền như nước vào những viên đan dược thượng phẩm.

Thế nhưng, chỉ cần bước qua một con phố dài, cảnh tượng lại hoàn toàn trái ngược. Mùi ẩm mốc và tử khí phảng phất trong không trung. Những căn nhà lụp xụp, xiêu vẹo như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến chúng sụp đổ.

Mễ đại nhân đứng bên cạnh, khẽ thở dài, giọng nói mang theo vài phần cảm thán: “Hứa công tử, ngài thấy đấy, khoảng cách giữa giàu sang và nghèo hèn, đôi khi chỉ cách nhau một bức tường thành.”

Hứa Văn Võ không quay đầu lại, thanh âm lạnh lẽo như băng: “Bức tường đó không xây bằng gạch đá, mà xây bằng máu và xương của kẻ yếu. Kẻ đứng trên cao nhìn xuống, vĩnh viễn không thấy được bùn lầy dưới chân.”

Mễ đại nhân im lặng. Lão biết vị thanh niên này nhìn thấu hồng trần hơn bất kỳ ai. Sự phồn hoa trước mắt chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng che đậy sự thối nát bên trong.

Gió lạnh thổi qua, tà áo của Hứa Văn Võ bay phất phơ. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tàn. Khoảng cách giữa phú quý và bần hàn, trong mắt hắn, cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ thiên hạ mà thôi.

Đề xuất Voz: Tán gái Tây trên Meowchat
Quay lại truyện Long Tàng
BÌNH LUẬN