Chương 1: Mẫu tử sát thi
Tại huyện Dự Châu, có một ngôi làng hẻo lánh tên là Diệp gia thôn. Theo tập tục nơi đây, cứ hễ đêm xuống, mỗi nhà đều phải đốt trước cửa hai xấp tiền giấy và một phần đồ cúng. Một xấp dành cho người thân đã khuất để họ đi đường thuận lợi, xấp còn lại là để bố thí cho đám cô hồn dã quỷ vất vưởng qua đường.
Đốt xong tiền giấy, nhà nào nhà nấy đều vội vàng đóng chặt cửa, cài then sớm để nghỉ ngơi. Những người tin Phật kính Đạo còn thành tâm cầu khẩn trong nhà, mong sao đêm nay được bình an vô sự.
Đêm khuya, mưa dông nổi lên, tiếng mưa đập vào lá cây rào rào xào xạc như tiếng bước chân của đám âm binh quỷ vật. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe nỉ non như tiếng khóc than, khiến bầu không khí vốn đã bất thường lại càng thêm phần quỷ dị.
Trên con đường nhỏ dẫn vào thôn, một bóng người mờ ảo hiện ra giữa màn mưa gió, lẳng lặng rời làng rồi leo thẳng lên ngọn núi phía sau, hướng về phía nghĩa địa.
Khu mộ này là nơi an nghỉ của tổ tiên Diệp gia thôn suốt mấy trăm năm qua. Bóng đen dừng lại trước một ngôi mộ không bia đá, cắm một lá cờ chiêu hồn ngay đầu mộ, rồi đứng trong gió lạnh bắt đầu làm phép gọi quỷ.
Lớp đất trên mộ vẫn còn rất mới, lại chưa từng được cắm cờ chiêu hồn, chứng tỏ đây là một ngôi mộ vừa mới đắp.
“Nhị tẩu, hôm nay là ngày đầu thất của tẩu, lại vừa qua Tiết Quỷ, ta tới thăm tẩu đây.” Giọng nói khàn khàn, nghe chừng người này chỉ tầm ngoài bốn mươi tuổi.
Người đàn ông đứng lặng trước mộ một lúc rồi gỡ cây dù đỏ đeo trên lưng ra, mở dù che chắn gió mưa trước mộ. Sau đó, y thận trọng lấy ra ba nén nhang, cắm sâu xuống nền đất bùn. Chẳng màng đến bùn đất lầy lội, y quỳ sụp xuống dập đầu lạy ba cái, rồi rút một chiếc xẻng cong từ sau lưng ra, bắt đầu đào mộ.
Vì là mộ mới, lại bị mưa thấm nên đất rất xốp, chưa đầy hai mươi phút y đã đào được một hố sâu. Gạt bỏ lớp bùn đất cuối cùng, một chiếc quan tài màu đỏ tươi như máu hiện ra, đẹp đẽ một cách rợn người.
Toàn bộ quan tài được sơn một màu đỏ đậm. Sắc đỏ tươi này biểu thị người chết bị đột tử, oán khí cực nặng, dùng màu đỏ rực để trấn áp tà ma.
Không chỉ vậy, quanh quan tài còn quấn chặt ba mươi sợi chỉ đỏ, giăng kín như một tấm lưới bao lấy toàn bộ thân gỗ, tựa hồ như sợ hãi người nằm bên trong sẽ bò ra ngoài.
Người đàn ông cúi đầu trước quan tài, lầm bầm trong miệng: “Nhị tẩu, ta tới giúp tẩu đây.” Y lấy ra một con dao găm, cắt đứt từng sợi chỉ đỏ, sau đó dùng xà beng nạy bảy chiếc đinh dài bảy tấc trên nắp quan tài. Hít một hơi thật sâu, y dùng sức xốc nắp quan tài lên.
Một tử thi mặc áo liệm trắng toát nằm lặng lẽ bên trong.
Dưới ánh nhang đèn leo lét, chỉ thấy nữ thi sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đục ngầu trợn ngược như mắt cá chết, vẻ mặt dữ tợn đáng sợ. Toàn thân thi thể tỏa ra một luồng khí âm hàn cực độ, nặc mùi tử khí.
“Hít...” Người đàn ông hít một hơi khí lạnh. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy gương mặt này, bắp chân y vẫn nhũn ra. Y vội vàng quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái trước tử thi, run giọng nói:
“Nhị tẩu, tẩu chết lúc sinh con trên giường, một xác hai mạng. Vậy mà đám người kia cứ luôn mồm quy củ tổ tông, không màng nhân luân, nhẫn tâm tách tẩu và đứa nhỏ ra, chôn ở hai nấm mồ khác nhau. Hôm nay hồn tẩu quay về, Diệp Đại Bảo ta mạo hiểm đào mộ đưa hài nhi trả lại cho tẩu...”
Nói đoạn, y lấy từ trong lòng ra một bao bố. Mở bao ra, bên trong chính là thi thể của một đứa trẻ sơ sinh! Diệp Đại Bảo đặt xác đứa nhỏ lên trên thi thể người phụ nữ, sau đó khom người lui về phía sau, quỳ trên mặt đất thấp thỏm chờ đợi. Trong phút chốc, giữa màn mưa gió bỗng vang lên tiếng gào khóc thảm thiết của một người đàn bà.
Nữ thi trong quan tài đột nhiên “vút” một cái ngồi bật dậy. Hai bàn tay gầy guộc với mười ngón khô héo như cành củi khô nắm chặt lấy đứa trẻ, ôm vào lòng. Mụ nhìn về phía Diệp Đại Bảo, trên mặt nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.
Diệp Đại Bảo run rẩy quỳ lạy: “Nhị tẩu, ta đã hoàn thành tâm nguyện cho tẩu, lát nữa ta sẽ lấp lại mộ như cũ, người ngoài sẽ không ai hay biết. Cầu xin Nhị tẩu nể tình ta vất vả mà thỏa mãn tâm nguyện của ta!”
Nói xong, y rút ba nén nhang dưới chân lên, tiến đến trước mặt nữ thi, hơ khói hương dưới cằm mụ. Tay kia y cầm một chiếc chậu đồng, đặt ngay dưới mặt tử thi.
Người phụ nữ kia dường như hiểu ý, mụ rướn cổ về phía trước, bất động phối hợp với Diệp Đại Bảo.
Từ cằm nữ thi, một giọt chất lỏng kỳ quái nhỏ xuống chậu đồng. Mười phút sau, đáy chậu đã đọng lại một lớp dịch nhờn. Nữ thi nhíu chặt đôi mày, gương mặt lộ ra vẻ vô cùng đáng sợ.
Diệp Đại Bảo vội vàng rút nhang và chậu đồng lại, dùng một lớp cao su dày bọc kín chậu rồi cất vào lòng. Thấy nữ thi chậm rãi nằm xuống quan tài, tay vẫn ôm chặt đứa con với vẻ mặt mãn nguyện, trái tim y mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.
“Nhị tẩu, tẩu đã có hài nhi, qua bảy bảy bốn mươi chín ngày cúng tế tất sẽ thành Mẫu Tử Cương Thi Sát, có thù báo thù. Đại Bảo đóng nắp quan cho tẩu, tẩu hãy tĩnh dưỡng tu luyện cho tốt.”
Mười phút sau, Diệp Đại Bảo quan sát nấm mồ đã được lấp lại kỹ càng, không để lộ sơ hở nào mới cúi chào một cái rồi vội vã chạy về thôn.
...
Một tháng sau, tại nhà Trưởng thôn Diệp gia thôn – Diệp Đại Công.
Tháng Tám nắng như đổ lửa, vào cái năm nóng nực nhất này, nhà người ta đều mở rộng cửa cho thoáng, dùng quạt máy liên hồi, chỉ riêng nhà Diệp Đại Công lại đóng cửa then cài, bên trong còn đốt tới ba cái bếp lò.
Trên giường, một đứa trẻ chừng năm, sáu tuổi đang quấn chăn bông dày sụ. Thằng bé lạnh đến mức môi tím tái, cả người run bần bật, miệng không ngừng rên hừ hừ.
Diệp Đại Công đứng trong phòng một lúc lâu, mồ hôi đầm đìa, ông thở dài bước ra cửa, cố sức lau đi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt trên mặt.
“Cha, Thiếu Dương nó...” Một thiếu phụ ngoài hai mươi tuổi tiến tới, đôi mắt sưng húp vì khóc nhìn Diệp Đại Công. Cô là con dâu ông, cũng là mẹ của đứa trẻ trong phòng.
“Chờ Tiểu Binh về rồi hẵng hay.”
Diệp Đại Công bất đắc dĩ lắc đầu. Ông làm thầy lang đã mấy chục năm, vậy mà trước bệnh tình của cháu nội lại hoàn toàn bó tay. Nửa tháng qua, ông cõng cháu chạy khắp các bệnh viện lớn nhỏ từ thị trấn đến tỉnh thành, nhưng kết quả đều không tìm ra bệnh gì. Diệp Đại Công hoài nghi cháu mình không phải mắc bệnh thường mà là trêu chọc phải thứ tà uế nào đó. Ông đã mời một bà cốt về làm phép, thấy có chút chuyển biến, nên sáng sớm nay đã bảo con trai lên thành phố mời một vị cao nhân về xem giúp.
Đang nói chuyện thì con trai ông là Diệp Binh đã về tới, dẫn theo một lão già ăn mặc như đạo sĩ.
“Vị này chính là...”
“Đây là đạo trưởng trên thành phố con mời về. Nghe con kể bệnh tình của Thiếu Dương, ông ấy đồng ý tới xem ngay.”
“Làm phiền đạo trưởng quá.” Diệp Đại Công chắp tay hành lễ, đôi mắt không khỏi đánh giá người mới đến.
Lão đạo này nhìn chừng hơn sáu mươi tuổi, dáng người gầy gò, diện mạo có phần khó coi với đôi lông mày bát tự và mắt tam giác. Bộ đạo bào trên người cũ nát vô cùng, lưng đeo một túi vải dày. Vừa bước vào nhà, đôi mắt lão đã xoay tròn nhìn ngó khắp nơi, chẳng thấy chút phong thái tiên phong đạo cốt nào.
Diệp Đại Công thầm nhíu mày. Thời buổi này kẻ lừa đảo giang hồ nhiều vô kể, đạo sĩ hòa thượng giả mạo nhan nhản. Ông thấy lão đạo này có vẻ không đáng tin, nhưng vì đã đường cùng nên đành đánh liều một phen. Ông vẫn khách khí mời lão đạo sĩ vào căn phòng phía sau để xem cho cháu trai mình.
Đề xuất Voz: Quỷ Mộ - Phù Nam Ký - Hành Trình đi tìm con | William