Chương 1317: Đại chiến Thụ Yêu 2
“A...” Mụ phù thủy phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng nhất.
Diệp Thiếu Dương cảm nhận được cả nụ hoa rung chuyển dữ dội, anh đưa tay lau mặt, trừng mắt nhìn lại, một luồng âm khí cực kỳ nồng đậm hòa lẫn với vô số tinh phách đang tuôn ra từ con mắt bị vỡ nát kia.
Xem ra đây đều là những gì cây U Minh tích lũy bao năm qua, phen này bị phá, chắc chắn là không còn cứu vãn được nữa.
Diệp Thiếu Dương lập tức rút lui khỏi nụ hoa, nắm chặt Câu Hồn Tầm, đang há mồm thở dốc thì đột nhiên một đạo linh quang từ trong nụ hoa lao vọt ra ngoài.
Diệp Thiếu Dương tập trung nhìn kỹ, đó là một hư ảnh có hình dáng giống hệt mụ phù thủy.
“Nguyên hồn chân hạch!”
“Diệp Thiếu Dương, ngươi hủy hoại cơ nghiệp và nhục thân của ta, ta với ngươi thề không đội trời chung!” Mụ phù thủy gầm lên thê lương, định bay đi thật xa.
Diệp Thiếu Dương nghiến răng, giật mạnh đầu dây Câu Hồn Tầm, dùng sức đạp mạnh ra sau, người vọt lên không trung, đồng thời rút Huyết võng từ trong ba lô ra tung mạnh về phía trước, bao trọn lấy Nguyên thần của mụ, sau đó túm lấy Câu Hồn Tầm bật ngược trở lại.
“Thề không đội trời chung à, để kiếp sau đi.”
Diệp Thiếu Dương lạnh lùng thốt lên một câu, thu gọn Huyết võng lại.
Mọi chuyện coi như kết thúc.
Diệp Thiếu Dương thở hắt ra một hơi, đúng lúc này, anh cảm thấy những cành khô chống đỡ nụ hoa run lên bần bật rồi rũ xuống.
Bởi vì bộ rễ đã bị Lục Đạo Lôi Đình đánh thành một đống gỗ cháy đen, không còn cách nào chống đỡ được thân hình khổng lồ này nữa, cái cây cao gần mười mét này đã cạn sạch tia yêu lực cuối cùng, ầm ầm sụp đổ.
Mà Diệp Thiếu Dương lại đang đứng ở đầu cành khô, cũng chính là nơi cao nhất của cả cái cây, cứ thế theo cành cây rơi xuống từ độ cao mười mấy mét.
“Này này, cứu mạng với!”
Diệp Thiếu Dương lớn tiếng kêu cứu, khi đang rơi xuống được một nửa thì đột nhiên cổ áo bị thứ gì đó móc lấy, một luồng sức mạnh khổng lồ treo ngược anh lên.
Quay đầu nhìn lại, là Dưa Dưa đã hiện ra chân thân thiền trùng, đang vỗ cánh giữ chặt lấy anh.
“May quá, may quá, hú hồn.” Tảng đá trong lòng Diệp Thiếu Dương cuối cùng cũng rơi xuống đất, anh hỏi Dưa Dưa: “Ta bảo này, không phải lúc nãy ngươi nói là không bay nổi nữa sao?”
“Thì đúng là không bay nổi mà.”
Lời còn chưa dứt, cả hai cùng nhau rơi tự do xuống dưới.
“Rầm!” Diệp Thiếu Dương ngã chỏng vó trên mặt đất, Dưa Dưa thì đè ngay trên người anh.
“Thiếu Dương!”
Nhuế Lãnh Ngọc lập tức xông tới.
Dưa Dưa nhờ có Diệp Thiếu Dương làm đệm thịt nên không sao, Diệp Thiếu Dương thì thảm rồi, lúc được đỡ dậy, cả người anh đau nhức như muốn rời ra từng mảnh.
“Không chết là tốt rồi.” Nhuế Lãnh Ngọc thử hơi thở của anh, thở phào một hơi dài, rồi kéo cánh tay Diệp Thiếu Dương lôi anh sang một bên. Tuy thân chính của cây U Minh đã đổ gục, nhưng vẫn còn một số cành khô đang rơi xuống từ trên cao, bị đập trúng thì không phải chuyện đùa.
Diệp Thiếu Dương không bị ngã chết mà vạn nhất bị đè chết thì đúng là bi kịch.
Diệp Thiếu Dương nằm ở góc tường một hồi lâu mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, ánh mắt anh lập tức khóa chặt lấy Dưa Dưa, mắng: “Cái thằng em rể ngươi, ngươi là đi cứu ta hay là muốn hại ta hả!”
Dưa Dưa vẻ mặt đầy ủy khuất ngồi bệt dưới đất, xoa mũi nói: “Gì chứ, thật sự không trách em được, lúc trước em đã nói rồi mà, trọc khí ở nhân gian quá nặng, em không bay được lâu đâu. Lúc nãy bay đi bay lại đã vượt quá giới hạn rồi, vừa rồi thấy đại ca sắp ngã chết nên em mới dốc hết chút sức tàn ra, vậy mà đại ca còn trách em.”
Diệp Thiếu Dương lườm nó một cái cháy mặt.
Nhuế Lãnh Ngọc lên tiếng: “Nếu không phải Dưa Dưa kéo anh một cái từ phía sau, chắc chắn anh đã ngã chết rồi. Rơi từ độ cao mười mét so với rơi từ bốn, năm mét xuống sao mà giống nhau được?”
Dưa Dưa thấy Nhuế Lãnh Ngọc nói giúp mình, lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng thế đấy, đại ca nặng quá mà. Nếu đại ca thon thả như chị dâu thì em kéo còn được, đằng này đại ca suýt chút nữa làm em mệt chết luôn rồi.”
Diệp Thiếu Dương đỏ mặt, ho khanh khách hai tiếng: “Dạo này ăn đêm hơi nhiều...”
Nghỉ ngơi một lát, Diệp Thiếu Dương đứng dậy, cử động gân cốt đau nhức, nhìn cái xác tàn của cây U Minh nằm dưới đất, nghĩ lại trận chiến vừa rồi không khỏi cảm thán: “Vu thuật phương Tây quả thực lợi hại, hèn gì mụ phù thủy kia lại không sợ hãi gì, dám ở đây chờ ta, suýt chút nữa là trúng chiêu rồi.”
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Anh không nghe Hà Dương nói sao, cái cây U Minh này vẫn chưa hoàn toàn thành hình, nếu không sẽ còn khó đối phó hơn nhiều.”
“Đúng rồi, lúc trước là em cố ý để bọn chúng bắt đi sao?”
Nhuế Lãnh Ngọc lắc đầu: “Một nửa thôi. Nếu lúc đó thực sự liều mạng thì em cũng không phải đối thủ của chúng. Sở dĩ em làm vậy là nhờ lần trước ở trên Mao Sơn, sư phụ anh đã dạy riêng cho em một đạo Quy Tức Hộ Hồn Chú. Lúc đó trong tình thế cấp bách em đã dùng tới, nhờ vậy mới chống chịu được chú ngữ của bọn chúng. Bọn chúng tưởng em thật sự bị khống chế nên mới mang em đi để uy hiếp anh.”
“Sư phụ ta dạy em...” Diệp Thiếu Dương trừng mắt, “Không thể nào, ông ấy dạy lúc nào sao ta không biết?”
Nhuế Lãnh Ngọc nhướng mày, đáp: “Ông ấy lén dạy em rất nhiều thứ, tại sao phải để anh biết chứ?”
Câu nói này khiến Diệp Thiếu Dương nghẹn lời, không biết đối đáp thế nào.
“Em đừng nói nữa, lúc đó em làm ta sợ chết khiếp.” Diệp Thiếu Dương xoa đầu, giơ bàn tay trái lên nói: “Nếu không phải em kích hoạt một luồng thần niệm lưu lại trong lòng bàn tay ta, ta còn tưởng em thật sự bị bắt, lúc đó chắc chỉ còn nước khoanh tay chịu trói thôi.”
Trước đây, Nhuế Lãnh Ngọc đã dùng pháp thuật viết lên lòng bàn tay anh ba chữ, một luồng thần niệm cũng theo đó mà lưu lại.
Lúc vừa mới lên cầu nổi, bị Dương Bân cùng đám thuộc hạ dùng súng khống chế, Diệp Thiếu Dương gần như đã tuyệt vọng, bởi vì dù anh có làm gì đi nữa thì cũng không có cơ hội cứu được cô. Đúng lúc đó, lòng bàn tay anh đột nhiên truyền đến một cảm giác ấm áp, cảm giác này khác hẳn với khi Hồn ấn được kích hoạt, Diệp Thiếu Dương sững sờ một chút rồi lập tức hiểu ra nguồn cơn.
Dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu Nhuế Lãnh Ngọc vẫn có thể gửi tín hiệu thông qua thần niệm, chứng tỏ cô nhất định không sao. Hiểu rõ điểm này, anh mới dám mạo hiểm, cuối cùng xoay chuyển được tình thế tuyệt vọng kia.
Diệp Thiếu Dương lắc lắc bàn tay, cười nói: “Ba chữ này của em đã cứu ta một mạng đấy.”
Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Nhưng anh vẫn không đoán được đó là ba chữ nào phải không?”
“Cần gì phải đoán nữa?”
“Tất nhiên là cần rồi.”
Nhuế Lãnh Ngọc bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, nói: “Nói một cách nghiêm túc, mười mấy người kia là do anh giết sao?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Nếu ta không giết bọn chúng, lúc đó người chết sẽ là ta.”
“Nhưng... dù sao bọn họ cũng là người sống.” Nhuế Lãnh Ngọc thốt lên đầy lo lắng, “Trong mười hai người đó, có mấy người là do anh trực tiếp giết, còn mấy người gián tiếp chết dưới tay anh, chuyện này e là phiền phức lớn rồi.”
Tất cả pháp sư khi nhập môn đều phải lập trọng thệ trước bài vị tổ sư, rằng bất kể trong tình huống nào cũng không được dùng pháp thuật giết hại người sống, bằng không ắt sẽ gặp ác báo.
Đây là luật sắt hàng đầu của giới pháp thuật, một khi vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi giới.
Diệp Thiếu Dương là đệ tử nội môn của Mao Sơn, là tấm gương cho giới pháp thuật, nếu vi phạm giới luật này sẽ phải chịu hình phạt nặng gấp bội. Cái lỗi này so với việc đại náo Luân Hồi đạo hay đại chiến Tuần Thiên Thần còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Quyết - Quỷ Môn Thiên Sư