Chương 1318: Đáng chết liền giết
Diệp Thiếu Dương thấy nàng lo lắng như vậy, vốn định trêu chọc một chút, nhưng thật sự không nỡ nhìn nàng sốt ruột, đành cười nói: “Nói thật với em nhé, mười hai kẻ đó đều là Hoạt Tử Nhân. Có lẽ chúng bị dùng vu thuật gì đó che đậy quỷ khí, nên nhìn bề ngoài không nhận ra được.”
Nhuế Lãnh Ngọc sững sờ. Hoạt Tử Nhân là một loại Quỷ Thi cấp thấp, nhưng dù sao cũng không phải người sống. Diệp Thiếu Dương là pháp sư, tiêu diệt Quỷ Thi là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
“Đúng vậy, xuất hiện trong cái ổ âm khí này thì sao có thể là người được... Bản thân Dương Bân vốn cũng chẳng phải người.”
Nói đến đây, Nhuế Lãnh Ngọc bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh bảo trên người chúng không có quỷ khí, có lẽ là Dương Bân cố ý để chúng giả trang như vậy khiến anh không dám hạ thủ. Thế nhưng, làm sao anh nhìn thấu được?”
“Anh không nhìn thấu. Chỉ đến khi Nguyên Thần tiến vào cơ thể kẻ đầu tiên, anh mới phát hiện hắn là Hoạt Tử Nhân.”
“Nói vậy là trước đó anh đã định sát nhân rồi sao?” Nhuế Lãnh Ngọc nhíu mày: “Diệp Thiếu Dương, anh điên rồi à? Anh có từng nghĩ tới nếu hắn thực sự là người, anh sẽ gánh lấy sát nghiệt không!”
“Lúc đó trong tình huống ấy, anh không còn lựa chọn nào khác.”
Diệp Thiếu Dương le lưỡi: “Lúc đó anh chỉ có hai ý nghĩ, một là giết chết Dương Bân, hai là... cứu em. Nếu anh không động thủ, cho dù em có giả vờ hôn mê đi nữa, chúng ta vẫn cầm chắc phần thua... Chỉ cần có thể cứu được em, dù mười hai kẻ đó có là người sống thật, anh cũng giết. Thậm chí toàn bộ tà vật ở đây đều là người sống, anh cũng sẽ giết sạch!”
Diệp Thiếu Dương mỉm cười: “Ừm, anh nói thế này nghe có vẻ hơi sến súa nhỉ?”
Khóe miệng Nhuế Lãnh Ngọc khẽ giật giật, nói: “Sau này không được phép làm như vậy nữa. Đi thôi.”
Dưa Dưa rốt cuộc cũng tìm được cơ hội xen mồm: “Đúng đó, đi nhanh thôi! Mọi người ở bên ngoài chắc đang lo sốt vó rồi.”
Khi đi ngang qua cây U Minh, Diệp Thiếu Dương vẽ một tấm Địa Hỏa Phù dán lên thân cây khô đã đổ gục, sau đó lấy ra một gói lưu huỳnh rắc lên.
Ngọn lửa bùng cháy, ba người men theo lối thông đạo rời đi.
Đi được nửa đường, họ gặp một con Huyết Linh đang rình rập trong góc tối. Sau khi giải quyết xong, Diệp Thiếu Dương dặn Dưa Dưa ở lại lục soát tòa nhà xem còn tà vật nào sót lại không, còn hắn cùng Nhuế Lãnh Ngọc đi ra ngoài.
Bước ra khỏi tòa cao ốc, Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu.
Không khí bên ngoài trong lành, tầm mắt khoáng đạt, cảm giác sảng khoái không sao tả xiết.
“Cẩn thận!”
Nhuế Lãnh Ngọc đột nhiên đẩy mạnh hắn ra. Diệp Thiếu Dương loạng choạng, một vật đen sì vừa vặn rơi ngay xuống chỗ hắn vừa đứng.
Diệp Thiếu Dương nhìn kỹ, lập tức ngây người.
Thứ rơi từ trên cao xuống không phải ám khí, cũng chẳng phải vật gì khác, mà là một con người!
Kỳ lạ nhất là kẻ này sau khi rơi xuống đất đã vỡ tan tành, mặt xi măng cũng bị va đập đến nứt toác, nhãn cầu và các thứ khác vương vãi đầy đất. Thế nhưng, tuyệt nhiên không có một giọt máu nào, phần thân mình thậm chí còn đang cố lồm cồm bò dậy.
“Hoạt Tử Nhân!”
Diệp Thiếu Dương ngửi thấy thi khí tỏa ra từ đống tứ chi đứt rời, liền tiến lên rắc một nắm vôi sống vào người nó. Vôi sống hút thi khí, lập tức chuyển sang màu đen kịt.
Chờ đến khi thi khí bị hút cạn, con Hoạt Tử Nhân này mới thực sự chết hẳn.
Tại sao trên lầu lại có Hoạt Tử Nhân rơi xuống?
Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc nhìn nhau, rồi cùng ngẩng đầu lên.
“Mẹ kiếp, tôi không nhìn lầm chứ!” Diệp Thiếu Dương thốt lên kinh ngạc. Trên bức tường nhẵn nhụi, cư nhiên có ba người đang bám vào đường ống nước lộ ra ngoài để leo lên.
“Đoàng!” Một tiếng súng vang lên, một bóng người rơi xuống.
Hai người vội vàng tránh ra, nhưng lần này rơi xuống không phải Hoạt Tử Nhân mà là một tấm da người, bên trong không có xương cốt, chỉ có một vũng máu đen ngòm.
“Là Huyết Linh!”
Nhuế Lãnh Ngọc ngửa đầu nhìn lên, thấy ở mép sân thượng tầng cao nhất có một bóng người đang nằm. Vì tầng lầu quá cao, căn bản không nhìn rõ đó là ai.
“Này, có ai ở đó không? Tôi là Lãnh Ngọc đây!”
Vài giây sau, tiếng của Tạ Vũ Tinh vang lên từ phía trên: “Lãnh Ngọc, cô không sao chứ? Thiếu Dương đâu rồi!”
Nhuế Lãnh Ngọc dùng khuỷu tay hích Diệp Thiếu Dương một cái: “Người ta đang quan tâm anh kìa, trả lời đi chứ.”
Vì hai người đang đứng trong bóng tối dưới chân tòa nhà, nhìn từ trên sân thượng xuống chẳng thấy gì cả. Diệp Thiếu Dương bước ra vài bước, đứng dưới ánh trăng, ngẩng lên hét lớn: “Tôi ở đây! Có chuyện gì vậy?”
“Anh đi vòng qua phía Đông đi, tới đây khắc biết!”
“Phía nào là phía Đông nhỉ?” Diệp Thiếu Dương gãi đầu gãi tai.
Nhuế Lãnh Ngọc đã chạy về phía bên kia của tòa nhà.
Diệp Thiếu Dương vội vàng đi theo.
Khi vòng tới phía đối diện với lối vào ban đầu, cả hai đều sững sờ.
Dưới chân lầu là một đám người đông nghịt, ít nhất cũng phải vài chục kẻ chen chúc nhau, ai nấy đều ngửa mặt nhìn lên không trung.
Có một số kẻ nhìn chẳng khác gì người thường, nhưng lại đang khom lưng, phun hắc khí vào chân tường. Nơi chân tường giống như có một dải đèn huỳnh quang bao quanh, đang tỏa ra đạo hồng quang rực rỡ.
Diệp Thiếu Dương nhìn qua là biết ngay, đó chính là nước phèn chua mà hắn đã vạch dưới chân tường trước đó, bố trí thành Ngũ Đinh Nghe Pháp Trận, bị âm khí kích phát tạo thành kết giới.
Đám tà vật này đang dùng tu vi của bản thân để ăn mòn kết giới. Có một chỗ linh quang đã rất yếu ớt, đám tà vật không ngừng leo lên từ đó.
“Nhiều tà vật thế này!”
Diệp Thiếu Dương vừa nhìn đã muốn rút kiếm lao lên chém giết một trận.
Nhuế Lãnh Ngọc kéo hắn lại, nói: “Anh điên à? Anh không nhìn ra sao, trong này có rất nhiều là con người. Tám phần mười là thuộc hạ của Dương Bân và các giáo đồ bị Linh Tu Hội tẩy não, chúng cố ý trà trộn như vậy để chúng ta không dám ra tay!”
Diệp Thiếu Dương nhìn kỹ lại, đúng là vậy thật. Ngoại trừ mấy kẻ đứng hàng đầu đang phun khí thối vào chân tường, thì đám đông phía sau chen chúc đủ mọi hạng người: có kẻ mặc đồng phục công nhân, kẻ mặc đồ bảo vệ, còn có cả kỹ sư, trí thức nam nữ... Chỉ nhìn thoáng qua thế này, căn bản không phân biệt được ai là người, ai là tà vật.
“Đây là âm mưu của Linh Tu Hội sao?” Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm.
“Chắc là nước cờ dự phòng của Dương Bân.”
“Lão đại của chúng cũng tiêu rồi, còn dự phòng cái gì nữa!” Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng, đề nghị: “Hay là bảo với chúng lão đại chết rồi, xem chúng có đầu hàng không?”
Nhuế Lãnh Ngọc lườm hắn: “Chúng là những giáo đồ đã bị tẩy não, không phải hạng người dùng tiền là mua chuộc được. Anh nói vậy chỉ càng kích động lòng thù hận của chúng mà thôi.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải, cảm thấy hơi khó xử: “Vậy giờ làm thế nào?”
Nhuế Lãnh Ngọc chỉ lên phía trên. Trên mặt tường có một sợi dây thừng thả xuống từ sân thượng tầng cao nhất, phía trên có mấy người đang nằm, chính là nhóm của Tạ Vũ Tinh.
Diệp Thiếu Dương chợt hiểu ra, hèn gì đám người và tà vật này lại tụ tập ở đây, hóa ra là bị bọn họ thu hút tới.
“Chúng ta lên đó trước, hội quân với bọn họ rồi tính!”
Nhuế Lãnh Ngọc nói xong liền chạy nhanh dọc theo chân tường. Đám tà vật phát hiện ra nàng, lập tức hò hét ầm ĩ. Có mấy kẻ tu vi khá mạnh đã từ chỗ kết giới yếu ớt mà xông ra, lao thẳng về phía nàng.
Đề xuất Voz: Con đường mang tên em