Chương 1365: Nửa đêm Thi Biến 2
Tối hôm qua do bị thương lại quá mệt mỏi, anh chỉ nhắn vài tin qua WeChat báo bình an cho cô rồi ngủ thiếp đi. Giờ là lúc để anh thực hiện công tác “hội báo tư tưởng” đây.
Sau khi kết nối điện thoại, Diệp Thiếu Dương hỏi thăm tình hình của cô trước. Được biết Nhuế Lãnh Ngọc đã đến Hạ Môn, đang điều tra về Linh Tu Hội nhưng tạm thời vẫn chưa có manh mối gì.
“Sư phụ nghe xong tình hình thì rất coi trọng, định dẫn theo sư huynh qua đây cùng em điều tra. Có vài mối quan hệ cũ, chỉ có ông ấy mới mời động được.”
“Ồ, sư phụ em đi thì anh yên tâm rồi.”
“Còn một tin nữa, sư huynh em tìm được bạn gái rồi, cũng là một pháp sư. Nghe nói giờ họ đang như keo như sơn, sư phụ em đau đầu lắm.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong liền bật dậy khỏi giường: “Đù! Đây đúng là chuyện tốt mà! Mau bảo họ cố gắng lên, sớm kết hôn đi, anh nhất định sẽ tới uống rượu mừng!”
Nhuế Lãnh Ngọc nghi ngờ: “Anh thân với sư huynh em lắm à?”
“Không, sao cơ?”
“Thế anh kích động thế làm gì? Có phải anh lấy vợ đâu!”
Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc: “Anh nghĩ là, anh ta có vợ rồi thì sẽ không bao giờ tăm tia em nữa.”
“Người ta vốn dĩ cũng chẳng có ý đó với em.”
“Ờ... vậy anh báo cáo với em một việc.”
Diệp Thiếu Dương kể lại từ đầu chí cuối toàn bộ sự việc. Tất nhiên, những chi tiết không nên nói thì anh tuyệt đối không hé răng, ngược lại còn cố tình giấu giếm. Bản thân anh không thẹn với lòng, việc xảy ra trong giấc mộng đó là do trúng Mị thuật, nhưng nếu thật sự nói ra, Nhuế Lãnh Ngọc nhất định sẽ khó chịu, điểm này anh vẫn hiểu rõ.
Nghe xong, phải một lúc lâu sau, đầu dây bên kia mới truyền đến tiếng hít sâu của Nhuế Lãnh Ngọc.
“Anh vậy mà thu phục được Cửu Vĩ Thiên Hồ? Thật không thể tin nổi!”
“Đến giờ anh vẫn thấy như đang nằm mơ. Có điều cô ấy hiện tại chỉ còn lại hai phần tu vi, cũng tương đương với Qua Qua thôi, cảm giác không có gì khác biệt lắm.”
Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm một lát rồi nói: “Anh và cô ấy đều phải cẩn thận. Nội đan Thiên Hồ là bảo vật vô giá, nếu tin tức lọt ra, chắc chắn sẽ có rất nhiều kẻ dòm ngó. Cô ấy đã thành yêu hầu của anh, anh phải có trách nhiệm bảo vệ cô ấy. Em không còn gì để nói nữa.”
“Anh biết rồi.” Nghe cô nói vậy, lòng Diệp Thiếu Dương thấy rất an ủi.
Trò chuyện thêm một lúc, Nhuế Lãnh Ngọc cần nghỉ ngơi. Diệp Thiếu Dương dặn dò kỹ lưỡng một phen rồi mới cúp máy, bản thân cũng nằm xuống nghỉ ngơi.
Đêm Thạch Thành, cuộc sống về đêm của nhiều người mới bắt đầu, nhưng cũng có nhiều người đã đi vào giấc ngủ.
Tào Dũng và vợ là Tiểu Lan tắt tivi, lên giường trò chuyện một lúc rồi đang định “làm việc”. Kết quả quần áo chưa kịp cởi thì cửa phòng đột ngột mở ra.
Tào Dũng ngẩng đầu, thấy con trai mình là Nhạc Nhạc đứng ở cửa.
“Con sao thế?” Tào Dũng hỏi.
“Con sợ...” Nhạc Nhạc bĩu môi, vẻ mặt đầy ủy khuất.
“Sợ cái gì?”
“Trong ngăn kéo... có người nói chuyện với con...”
“Nói bậy bạ gì đó!” Tào Dũng mắng.
“Anh đi xem xem!” Tiểu Lan đẩy chồng.
Tào Dũng theo con trai vào phòng của cậu bé.
“Cái tủ nào?”
Nhạc Nhạc chỉ vào cái tủ âm tường đối diện giường ngủ.
Tào Dũng bước tới mở tủ ra. Bên trong tối om, chất đầy đồ lặt vẹo, quần áo nhỏ của Nhạc Nhạc và đồ chơi các loại. Để trấn an con trai, Tào Dũng lục lọi qua một lượt rồi bảo: “Không có ai hết, ngủ đi.”
“Thật sự có người nói chuyện với con mà, bảo con mở tủ ra!”
Tào Dũng xoa vai Nhạc Nhạc nói: “Có phải con lén xem phim kinh dị không? Mau ngủ đi!”
“Con muốn ngủ với mẹ.” Nhạc Nhạc đuổi theo.
“Hôm nay mẹ là của bố.” Tào Dũng cười đi ra ngoài. Con trai đã lớn, phải rèn luyện tính độc lập.
Nhạc Nhạc bị nhốt trong phòng, ấm ức cắn môi, cuối cùng đành trở lại giường chui vào trong chăn. Cậu bé không ngủ, vẫn vểnh tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng.
Không biết qua bao lâu, trong tủ lại vang lên âm thanh kỳ lạ, giống như có một bàn tay vuốt ve trên cánh cửa, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa tủ ra.
Nhạc Nhạc ngồi bật dậy, tựa vào đầu giường, kinh hãi nhìn sang.
“Ánh trăng sáng, tú tài lang, cưỡi ngựa trắng, qua Liên đường...”
Trong tủ truyền ra tiếng hát của một người phụ nữ. Giọng hát âm lãnh, giai điệu cổ quái, nghe như mấy vở kịch trên tivi mà đứa trẻ sáu tuổi như Nhạc Nhạc từng nghe. Tiếng hát khiến cậu bé rợn tóc gáy.
Lát sau tiếng hát dừng lại, một giọng nữ lạnh lẽo vang lên: “Nhạc Nhạc, giúp cô mở cửa đi...”
Nhạc Nhạc cảm thấy cổ họng khô khốc, một cảm giác buồn nôn ập tới.
“Nhạc Nhạc, mở cửa ra, nếu không... cô tự ra đấy.”
Nhạc Nhạc vội vàng xuống giường định chạy ra khỏi phòng, đúng lúc đó đèn tắt ngóm.
“Két...”
Tiếng cửa tủ mở ra vang lên. Nhạc Nhạc không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái.
Dưới ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ, hai bàn tay dài ngoằng, nhợt nhạt đẩy cửa tủ ra, tiếp theo là một cái đầu thò ra ngoài.
Đó là một cái đầu trọc lóc, sần sùi đầy mụn độc, chảy ra chất lỏng xanh biếc sền sệt, bên trên còn bò đầy những con giòi trắng hếu.
Tiếp đến là thân thể vặn vẹo bò ra. Nó chậm rãi ngẩng đầu, cả khuôn mặt phát ra ánh huỳnh quang xanh loét, hai khóe mắt xếch ngược, miệng nứt toác như bị sứt môi, lộ ra cái lưỡi màu tím đang liếm quanh môi.
Nhạc Nhạc ngã ngồi xuống đất, một dòng nước nóng từ háng chảy ra.
Ả đàn bà bật cười khành khạch.
“Nếu cháu mở cửa cho cô thì cô đã không làm hại cháu rồi. Giờ thì đi theo cô nào...”
Cái miệng há hốc, chiếc lưỡi tím dài ngoằng trong nháy mắt vươn ra quấn lấy cổ Nhạc Nhạc, kéo mạnh vào trong tủ. Cửa tủ đóng sầm lại.
Xong việc, Tào Dũng xuống giường đi vệ sinh. Ngang qua phòng Nhạc Nhạc thấy đèn tắt, anh đẩy cửa vào xem thì không thấy con đâu. Anh bật đèn lên tìm khắp nơi, gọi mấy tiếng cũng không thấy trả lời.
Lúc này người vợ cũng tỉnh dậy. Hai người tìm quanh nhà một vòng, mọi ngóc ngách có thể giấu người đều lục tung nhưng vẫn không thấy Nhạc Nhạc đâu.
Tào Dũng chạy ra cửa kiểm tra, xích bảo vệ vẫn còn móc trên lỗ khóa.
Hai vợ chồng nhìn nhau, nhất thời đều ngẩn người ra. Nếu Nhạc Nhạc mở cửa ra ngoài thì xích bảo vệ phải được mở, vì không thể khóa xích từ bên ngoài được. Vậy nên Nhạc Nhạc chắc chắn vẫn ở trong phòng.
Hai vợ chồng lại tìm khắp nơi một lần nữa, vẫn vô vọng.
“Sao có thể như vậy được!” Tiểu Lan kinh hãi nói.
Ánh mắt Tào Dũng đảo qua căn phòng, dừng lại ở cái tủ âm tường. Anh bước tới mở cửa tủ ra...
Ngoài đống đồ lặt vặt, chẳng có gì cả.
“Báo cảnh sát đi!”
Tạ Vũ Tinh và Tuyết Kỳ về đến nhà, thay phiên nhau tắm rửa rồi ngồi ở phòng khách vừa xem tivi vừa thảo luận về chuyện Cửu Vĩ Thiên Hồ. Sống chung lâu ngày, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm như chị em, không có gì là không thể nói.
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]