Chương 1600: Vô ích giới tranh
Lưu Minh liên hệ với nhân viên nhà trường, kéo một đường dây điện từ sân vận động qua đây, dùng máy khoan đục nát lớp xi măng trên mặt đất, sau đó bắt đầu đào bới.
Sau khi bốn khối Huyền Thạch đều đã được đào lên và làm phép kích hoạt, đoàn người lại đi tới khu vườn nhỏ nằm ở trung tâm. Họ nghỉ ngơi dưới chân sườn đất khoảng mười phút rồi mới bắt đầu hành động.
Mọi người cùng nhau ra tay, đẩy ngã hòn non bộ, sau đó bắt đầu đào từ phía trên xuống.
Đào một mạch sâu tới ba mét mà vẫn không có bất kỳ phát hiện nào, Diệp Thiếu Dương mệt đến mức gần như khuỵu xuống, hỏi Hạng Tiểu Vũ rốt cuộc là có chuyện gì.
Hạng Tiểu Vũ bảo cứ tiếp tục đào, kết quả đào sâu thêm một mét nữa vẫn không thu hoạch được gì.
“Ông không nhớ nhầm vị trí đấy chứ?” Diệp Thiếu Dương thở hồng hộc hỏi.
“Cho dù ta nhớ nhầm, thước định vị cũng không thể sai được. Đã mấy chục năm trôi qua, có thể do trầm tích nên nó bị lún sâu xuống, cứ tiếp tục đào đi.”
“Nếu không đào được, ta cũng không thể đào công cốc thế này, chỗ này sẽ là nơi chôn xương của ông đấy.” Diệp Thiếu Dương tức giận hừ hừ nói.
Hạng Tiểu Vũ mỉm cười: “Dù sao ta cũng sắp chết rồi, sau khi ta chết, cậu cứ chôn ta ở đây, ta cũng không để ý đâu.”
Lại đào xuống thêm một thước nữa vẫn không thấy gì, Diệp Thiếu Dương triệt để bỏ cuộc, leo lên khỏi hố chất vấn Hạng Tiểu Vũ.
Hạng Tiểu Vũ nghi hoặc nhảy xuống dưới, cúi đầu kiểm tra lớp đất, lại nhìn vào thước định vị, lẩm bẩm: “Không đúng, lẽ ra phải đào tới rồi chứ, sao lại không có nhỉ?”
Rơi vào đường cùng, bọn họ đành phải dùng phương pháp thủ công: mấy người thay phiên nhau xuống đào. May mà ở đây là sườn đất, đào bới cũng tương đối dễ dàng. Nửa giờ sau, cái sườn đất không lớn này gần như bị san thành bình địa.
“Đừng đào nữa, có gì đó không đúng.” Hạng Tiểu Vũ thấy Dương Thần Vũ vẫn định đào tiếp liền lên tiếng ngăn cản.
Diệp Thiếu Dương sa sầm mặt nói: “Tôi bảo này, không lẽ ông thực sự tìm sai chỗ rồi chứ?”
“Địa phương tuyệt đối không sai.” Hạng Tiểu Vũ một lần nữa kiểm tra rồi khẳng định.
“Vậy hòn đá đâu?”
“Ta cũng không biết tại sao, theo vị trí mà thước định vị hiển thị thì đáng lẽ đã phải đào được từ lâu rồi.”
Tim Diệp Thiếu Dương thắt lại: “Có khi nào bị người ta lấy đi rồi không?”
Hạng Tiểu Vũ lắc đầu: “Nếu bị lấy đi thì thước sẽ không có cảm ứng. Rõ ràng nó đang ở ngay đây, cậu nhìn độ sáng của Thủy Tinh Thạch dao động này, còn cả hiển thị trên thước nữa...”
Diệp Thiếu Dương xua tay cắt ngang: “Tôi nhìn không hiểu, ông cứ nói thẳng cho tôi biết phải làm sao bây giờ?”
“Ta cũng không biết, ta chưa từng nghĩ tới sẽ xảy ra tình huống này.” Hạng Tiểu Vũ cũng lộ vẻ mặt mờ mịt.
Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc nhìn nhau, trong mắt đều lộ rõ vẻ lo âu.
Theo lời Hạng Tiểu Vũ, Ngũ Sắc Huyền Thạch là thứ duy nhất có thể trấn giữ không gian giam cầm này. Vạn nhất khối Huyền Thạch cuối cùng không tìm thấy, vậy thì... muốn đối phó với Vương Mạn Tư, độ khó không chỉ tăng lên gấp mười lần.
Đúng lúc này, chiếc Kinh Hồn Chuông treo bên hông Diệp Thiếu Dương đột ngột vang lên. Bản thân cậu cũng cảm nhận được một luồng khí tức dị thường truyền đến từ phía bên trái. Sau đó Nhuế Lãnh Ngọc và những người khác cũng cảm nhận được, tất cả cùng quay đầu nhìn lại.
Bởi vì sương mù quá dày, họ chẳng nhìn thấy gì cả.
Hạng Tiểu Vũ lạnh mặt, định đi về phía đó.
Diệp Thiếu Dương đưa tay ngăn ông ta lại, nói: “Đừng vội, dám nghênh ngang đi tới đây như vậy chắc chắn có vấn đề, xem kỹ rồi hãy nói.”
Một đạo nhân ảnh xuất hiện trong màn sương dày đặc. Diệp Thiếu Dương định thần nhìn lại, đó là một nữ tử áo quần thướt tha, toàn thân toát ra yêu khí.
Là một yêu tinh?
Diệp Thiếu Dương tiến lên một bước, trầm giọng hỏi: “Người tới là ai?”
“Có phải là Diệp Thiên sư không?”
Diệp Thiếu Dương cả kinh, lúc này đối phương đã đi tới trước mặt. Đó là một cô gái có dung mạo thanh tú, mặc một bộ váy màu tím theo kiểu cổ trang, nhưng hai khóe mắt hơi xếch lên, mang theo một tia mị thái.
Yêu khí trên người cô ta rất mạnh, ít nhất cũng phải là một Yêu Linh.
Diệp Thiếu Dương nhìn một hồi nhưng không nhận ra, nhưng vì đối phương gọi được tên mình nên chắc chắn không phải tới tìm chuyện, bèn hỏi: “Cô nương là ai?”
“Ngài chính là Diệp Thiếu Dương Diệp Thiên sư?”
Diệp Thiếu Dương ngơ ngác gật đầu. Không đợi cậu kịp mở lời, cô gái đột nhiên quỳ xuống trước mặt cậu, hành lễ: “A Tử tham kiến chủ nhân.”
Chủ nhân!
Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Nhuế Lãnh Ngọc lườm Diệp Thiếu Dương một cái, tức giận nói: “Anh thu nhận yêu bộc từ bao giờ thế, sao em không biết nhỉ?”
“Làm gì có chuyện đó, anh còn chẳng quen cô ấy!” Diệp Thiếu Dương oan ức đến mức suýt nhảy dựng lên.
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Không quen mà người ta lại gọi anh là chủ nhân sao?”
Diệp Thiếu Dương bị nghẹn lời, vội vàng tiến lên đỡ cô gái dậy: “Tôi bảo này muội tử, cô đừng có gọi bừa. Cô nhìn kỹ tôi xem, cô thực sự nhận ra tôi chứ?”
Cô gái che miệng cười: “A Tử nếu không biết chủ nhân thì làm sao gọi được tên ngài?”
“Nhưng tôi không biết cô mà, đừng có úp úp mở mở nữa, cô rốt cuộc là ai?”
A Tử nói: “Chủ nhân, tôi là thị nữ của Hồ Vương núi Thanh Khâu, là chủ thượng phái tôi tới tìm ngài.”
Tiểu Cửu! Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ, nhíu mày nói: “Vậy cô cũng đừng gọi tôi là chủ nhân, khiến người khác hiểu lầm!”
A Tử đáp: “Ngài là người của chủ thượng... đương nhiên cũng là chủ nhân của tôi.”
Diệp Thiếu Dương cạn lời, hỏi cô tìm mình có việc gì.
Thần sắc A Tử thoáng qua một vẻ lo lắng, nói: “Chủ thượng hiện đang bị người ta vây khốn, đặc mệnh cho tôi tới tìm chủ nhân đi giải vây!”
Vây khốn? Diệp Thiếu Dương chợt nghĩ tới điều gì đó, kinh hãi nói: “Là Thi tộc sao?”
A Tử lắc đầu: “Không phải Thi tộc, là một đám đạo sĩ. Một lời khó nói hết, xin chủ nhân mau đi theo tôi, đến cứu chủ thượng!”
“Dưa Dưa, Tiểu Thanh, gọi mọi người lại, đi theo ta! Mẹ kiếp, ta xem kẻ nào dám động vào vợ Tiểu Cửu của ta!”
A Tử vội vàng xua tay: “Không cần, không cần đâu chủ nhân. Chuyện không nghiêm trọng như ngài nghĩ, chủ thượng chỉ bảo tôi tới mời một mình ngài đi thôi. Cô ấy nói chỉ cần ngài tới là tình hình sẽ được giải quyết, đông người quá ngược lại sẽ hỏng việc.”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, quay sang nhìn Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Làm sao bây giờ?”
“Anh cứ nghe cô ấy đi, đi một mình thôi. Em ở lại đây quán xuyến, nếu thực sự có tình huống gì, anh dùng Hồn Ấn thông báo cho Dưa Dưa và mọi người, mau đi đi.” Cứu người như cứu hỏa, Nhuế Lãnh Ngọc tỏ ra rất hiểu chuyện.
Dưa Dưa nhảy tới nói: “Lão đại, nếu thực sự phải đánh nhau thì nhất định phải gọi tụi em nhé, chúng ta cùng đi chặt đẹp tên đó!”
A Tử dẫn đường phía trước, hai người nhanh chóng rời khỏi trường học, đi vào một con hẻm nhỏ ven đường.
“Thanh Minh giới đi đường nào?”
“Tìm một chỗ không có người và khuất bóng, tôi sẽ làm phép.”
Chỗ không người và khuất bóng... Diệp Thiếu Dương nhìn quanh quất, chưa kịp tìm thấy nơi nào thích hợp thì A Tử đã đột ngột nhảy vào một căn nhà cấp bốn lụp xụp bên đường.
Căn nhà rách nát không chịu nổi, cửa sổ cũng không có, vừa nhìn đã biết là nhà hoang lâu ngày không có người ở, quả thực là nơi vắng vẻ và khuất bóng.
Chưa đầy nửa phút sau, A Tử thò đầu ra ngoài cửa sổ, vẫy tay gọi cậu: “Chủ nhân, cứ nhảy vào từ cửa sổ là được.”
Diệp Thiếu Dương vội vàng trèo qua bức tường viện đổ nát, tiến lại gần nhìn thì thấy bên trong cửa sổ sóng ngầm cuộn trào, giống như một vòng xoáy tinh tế trên bản đồ sao, đen kịch và thâm thúy, có một luồng sức mạnh xoáy tròn đang hút vào bên trong.
Đề xuất Voz: Đêm Tây Nguyên - Dưới ánh trăng khuya