Chương 1663: Sa mạc sa mạc

Làm xong tất cả mọi việc, Diệp Thiếu Dương mới yên tâm lên giường đi ngủ. Dưa Dưa sợ hắn lại truy hỏi bí mật kia nên đã lẻn ra ngoài xem tivi từ sớm.

Nằm trên giường, Diệp Thiếu Dương vẫn không ngừng suy nghĩ về lời Dưa Dưa vừa nói. Rốt cuộc đó là bí mật gì mà khi biết được lại khiến hắn gặp nguy hiểm, thậm chí là đe dọa đến tính mạng?

Dưa Dưa chắc chắn sẽ không nói bừa, Diệp Thiếu Dương chỉ cảm thấy chuyện này thật không thể tin nổi, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra, thôi đành gác lại.

Sau đó hắn lại nghĩ đến Đạo Phong, không biết cái tên "Huyền Vũ" mà anh ta nhắc tới là thứ quỷ gì, đây cũng là một chuyện không có manh mối. Diệp Thiếu Dương cứ miên man suy nghĩ như vậy, mãi một lúc lâu sau mới chìm vào giấc ngủ.

Tào Vũ đặt vé máy bay lúc hơn tám giờ sáng, vì vậy bảy giờ Diệp Thiếu Dương đã thức dậy. Khi ra ngoài rửa mặt, hắn ngạc nhiên thấy Tứ Bảo đang ngồi trong phòng khách xem tivi cùng Dưa Dưa, liền hỏi anh ta đến từ lúc nào.

“Vừa tới không lâu, Dưa Dưa mở cửa cho tôi.” Tứ Bảo ngáp một cái, vẻ mặt phờ phạc: “Cả đêm không ngủ, buồn ngủ chết đi được.”

“Sao lại cả đêm không ngủ?” Diệp Thiếu Dương sực nhớ ra tối qua anh ta đi hẹn hò với Vương Húc Văn, lập tức nở nụ cười bỉ ổi.

“Đại hòa thượng khá đấy chứ, rượu đã uống, thịt đã ăn, giờ đến Sắc Giới cũng phá luôn rồi à?”

Tứ Bảo lườm hắn một cái: “Phá cái rắm! Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng người ta có cho cơ hội đâu.”

“Thế sao bảo cả đêm không ngủ?”

“Thì nói chuyện phiếm chứ sao! Cô ấy muốn nghe tôi giảng Phật pháp, thế là tôi buôn dưa lê với cô ấy suốt nửa đêm. Sau đó cô ấy lại đòi lên núi ngắm mặt trời mọc, tôi đành phải hộ tống đi leo núi... Nếu không thì sao tôi lại đến đây sớm thế này được?”

Diệp Thiếu Dương thấy dáng vẻ của anh ta không giống như đang giả vờ, liền cười ha hả: “Tôi nói này, rốt cuộc người ta là nhìn trúng con người anh, hay là nhìn trúng cái mác hòa thượng của anh thế?”

Tứ Bảo cau mày: “Khác nhau ở chỗ nào?”

“Khác nhiều chứ! Biết đâu người ta thực sự muốn học Phật pháp thì sao? Tìm hiểu từ chỗ anh trước, thấy ổn ổn rồi có khi lại lên núi làm ni cô luôn ấy.”

Dưa Dưa nghe vậy cũng cười ngặt nghẽo: “Hòa thượng với ni cô yêu nhau, ha ha ha, nghe cũng hay đấy chứ!”

“Hai người các cậu đi chết đi!”

Tứ Bảo mắng một câu, nhưng sau đó ngẫm lại cũng thấy hơi lo, lẩm bẩm: “Lần sau chắc không giảng Phật pháp cho cô ấy nữa, lỡ đâu cô ấy mê muội rồi nhìn thấu hồng trần thật thì mình hết hy vọng.”

Tứ Bảo đi từ Ngũ Đài Sơn đến cũng không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một túi hành lý với mấy bộ quần áo, anh ta nhét tọt vào vali của Diệp Thiếu Dương. Sau đó cả ba cùng ra ngoài, đi thẳng đến sân bay. Tào Vũ đã đứng đợi bọn họ ở cửa sảnh chờ.

Nhận lấy vé máy bay từ tay Tào Vũ, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn điểm đến: Đôn Hoàng.

“Chúng ta đi Đôn Hoàng sao?” Thành phố này đối với Diệp Thiếu Dương hoàn toàn xa lạ, thứ duy nhất hắn có thể liên tưởng đến chính là Đại Phật.

“Máy bay chỉ có thể bay đến đó thôi. Vật tư của chúng ta đã được vận chuyển đến rồi, tới nơi sẽ đổi sang xe chuyên dụng để tiến vào sa mạc.”

Tứ Bảo có vẻ phấn khích, nói: “Tôi đã sớm muốn đến hang đá Long Môn xem thử, sẵn tiện chiêm bái Đại Phật luôn.”

Tào Vũ cười đáp: “Lúc quay về, nếu đại sư có hứng thú thì có thể ở lại Đôn Hoàng chơi vài ngày. Chứ lúc đi thì không được, lịch trình của chúng ta rất gấp, không có thời gian du ngoạn đâu.”

Đợi ở sân bay một lúc, cả đoàn lên máy bay. Đi cùng Tào Vũ còn có hai trợ lý, tất cả đều ngồi ở khoang hạng nhất.

Đây là lần đầu tiên Dưa Dưa được đi máy bay, nó cứ dán chặt mặt vào cửa sổ nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng lại chạy đi chạy lại trong khoang. Diệp Thiếu Dương định nhắc nó ngồi yên, nhưng nghĩ lại người khác cũng chẳng thấy nó, nếu mình tự nhiên nói vào không khí thì có khi bị coi là thần kinh mất, nên đành ngậm miệng.

“Diệp tiên sinh, Tứ Bảo đại sư, lần hành động này hai vị là chủ lực, mọi yêu cầu chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng hết mức. Chỉ có một điều, hy vọng hai vị tạm thời che giấu thân phận, trước mặt đội khảo sát xin đừng nói mình là pháp sư...”

Tào Vũ khẩn thiết dặn dò: “Bởi vì các thành viên trong đội khảo sát đều là chuyên gia đầu ngành, giáo sư đại học, hầu hết bọn họ đều là những người theo chủ nghĩa vô thần. Những chuyện quỷ thần này bọn họ không những không tin mà còn rất bài xích. Nếu biết nghề nghiệp của hai vị, e rằng họ sẽ coi hai vị là thầy cúng bịp bợm.”

“Quan trọng hơn là, lần hành động này danh nghĩa là khảo sát địa chất và nghiên cứu khảo cổ. Nếu để họ biết chúng ta mời hai vị pháp sư đi cùng, tính chất của chuyến đi sẽ bị thay đổi, điều này không có lợi cho công tác bảo mật của chúng tôi.”

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một lát, thấy cũng đúng, liền hỏi: “Vậy chúng tôi sẽ nói mình làm nghề gì? Chúng tôi có biết gì về khảo cổ đâu.”

“Cứ nói hai vị là thầy phong thủy, được chúng tôi mời đến để tìm kiếm vị trí mộ huyệt. Tuy họ cũng chẳng ưa gì nghề này, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là nói đi bắt quỷ.”

Tứ Bảo tiếp lời: “Chúng tôi thì không vấn đề gì, nhưng có một điểm, nếu gặp phải tà vật, lúc chúng tôi ra tay xử lý mà chẳng may bị bọn họ nhìn thấy thì đừng có trách chúng tôi đấy.”

Tào Vũ gật đầu: “Cái đó là đương nhiên. Nhưng trước khi xuống cổ mộ, chắc là sẽ không gặp phải ma quỷ gì đâu nhỉ?”

“Cái đó thì khó nói lắm, chẳng phải người của ông đã bị tập kích ở trạm dừng chân đó sao?” Diệp Thiếu Dương nghĩ đến những hình người bằng cát kia, không biết đó là loại tà vật gì. Nếu có cơ hội, hắn thực sự muốn đối đầu thử để xem thực hư ra sao.

Trên máy bay không được bật điện thoại, Tào Vũ sợ bọn họ buồn chán nên cố ý mang theo mấy cuốn tạp chí "Địa lý Quốc gia" cho họ xem. Tứ Bảo do thói quen nghề nghiệp của thầy phong thủy nên xem rất hào hứng, còn Diệp Thiếu Dương thì chịu chết, hắn cứ gà gật một hồi, thấy ghế khoang hạng nhất êm ái quá liền ngủ thiếp đi. Đến khi được gọi dậy thì máy bay đã hạ cánh.

Vừa bước ra khỏi máy bay, hắn cảm giác nhiệt độ ở đây thấp hơn Thạch Thành một chút, nhưng dù sao vẫn chưa đến tháng mười nên cũng không tính là lạnh. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh, tầm nhìn cực kỳ thoáng đãng, chất lượng không khí rõ ràng tốt hơn Thạch Thành rất nhiều.

Ra khỏi sân bay, Tào Vũ dẫn hai người lên một chiếc xe hơi màu đen. Tài xế là một gã đàn ông khoảng ba mươi tuổi, anh ta không hỏi han gì, lập tức nổ máy phóng đi.

Xe đi xuyên qua thị trấn Đôn Hoàng, Diệp Thiếu Dương đưa mắt nhìn quanh, thấy hầu hết kiến trúc cũng không khác nội địa là mấy, chỉ có điều xuất hiện nhiều công trình có đỉnh nhọn theo phong cách Hồi giáo. Trên đường thỉnh thoảng cũng bắt gặp vài người quấn khăn đội đầu, nhưng đa số vẫn là khách du lịch nội địa đeo túi xách và máy ảnh, đều là những người ngưỡng mộ danh tiếng mà tìm đến đây.

“Mấy năm trước Đôn Hoàng không đông khách thế này đâu.” Tào Vũ nói, “Không biết các cậu có hay lên mạng không, trên mạng đang rộ lên tin đồn rằng để bảo tồn văn vật, hang Mạc Cao sẽ đóng cửa sau một năm nữa. Rất nhiều người sợ sau này không còn cơ hội xem nên đều đổ xô đến đây để chiêm ngưỡng.”

Tứ Bảo giật mình: “Thật hay giả vậy?”

“Cái này tôi cũng không rõ, dù sao cũng không cùng bộ phận nên tôi không tiện hỏi thăm, nhưng hiện tại vẫn chưa nhận được thông báo chính thức nào.”

“À, đợi lúc về tôi nhất định phải đi chơi một chuyến, vạn nhất nó đóng cửa thật thì sau này tiếc lắm.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Tứ Bảo, định nói gì đó, không ngờ Tứ Bảo lại trêu chọc trước: “Tôi không đi cùng cậu đâu, trừ khi cậu rủ cả Lãnh Ngọc đi cùng. Bốn người chúng ta đi thì được, chứ để cậu đi một mình làm bóng đèn thì chán chết, tôi là đang nghĩ cho cậu đấy!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Làm Tông Chủ (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN