Chương 1678: Còn có Tà Vật 3
Diệp Thiếu Dương đưa bát nước bùa cho Tào Vũ, thấy ông ta khẽ nhíu mày liền nói: “Yên tâm đi, không có độc, cũng chẳng có tác dụng phụ gì đâu.”
Tào Vũ uống một ngụm, sau đó đưa cho tiểu Trương. Tiểu Trương uống xong lại truyền tay cho mấy người lính khác.
Diệp Thiếu Dương đứng giám sát, đợi bọn họ uống hết mới đưa cho Giáo sư Tôn. Giáo sư Tôn cũng uống, rồi đến lượt mấy sinh viên.
“Trong này toàn tro giấy... Uống vào không biết có bị tiêu chảy không nhỉ?” Một sinh viên lo lắng hỏi.
Sau khi Diệp Thiếu Dương cam đoan thêm lần nữa, cậu sinh viên này mới bấm bụng uống cạn.
Tiếp theo là cô nữ sinh xinh đẹp kia. Diệp Thiếu Dương lúc điểm danh đã nhớ kỹ nàng tên là Phương Mông Na. Đừng hỏi tại sao hắn chỉ nhớ mỗi tên nàng, đó chính là ưu thế của mỹ nữ.
Phương Mông Na nhíu mày nhìn Diệp Thiếu Dương, vẻ mặt đáng thương nói: “Tôi hơi dị ứng với mấy thứ này, có thể không uống được không? Ý tôi là, đổi sang cách khác cũng được mà.”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi bảo: “Cũng được, cô đưa tay đây cho tôi.”
Phương Mông Na do dự một lát rồi đưa tay ra.
Ngón út tay trái của Diệp Thiếu Dương khẽ búng một chút chu sa, vẽ vào lòng bàn tay nàng ba đường kẻ ngang song song, tượng trưng cho quẻ Khôn trong bát quái, đại diện cho vị trí “Địa”, sau đó mới buông tay ra.
“Thế này là có ý gì?” Phương Mông Na nhìn mấy vệt ngang trong lòng bàn tay mình, tò mò hỏi.
“Cứ coi như là bùa hộ mệnh đi, chú ý đừng để bị lau mất.”
Thực tế thì tác dụng hộ thân là có thật, nhưng trong lúc nắm tay nàng, Diệp Thiếu Dương đã âm thầm đưa cương khí vào cơ thể nàng để kiểm tra mà nàng không hề hay biết. Kết quả là không có vấn đề gì.
Còn lại một nam sinh, khi bát nước bùa đưa tới trước mặt, hắn xua tay nói: “Tôi cũng hơi sợ mấy thứ này...”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu là nam nhi đại trượng phu, uống đi, đừng lề mề nữa.”
“Được rồi, vậy để tôi đi vệ sinh cái đã, lát về sẽ uống ngay.”
Nói xong, hắn đứng dậy đi thẳng ra phía ngoài doanh trại.
Diệp Thiếu Dương lập tức cảnh giác, liếc mắt ra hiệu với Tứ Bảo rồi bưng bát nước bùa đuổi theo sau.
Cậu thanh niên kia ra khỏi khu vực đóng quân, đi tới một chỗ trũng, định cởi quần thì quay đầu thấy Diệp Thiếu Dương đã theo kịp, liền cười khổ: “Diệp tiên sinh nhiệt tình quá nhỉ.”
“Uống lúc còn nóng đi, để nguội là mất linh đấy.”
“Được rồi, được rồi, tôi uống.” Nam sinh giơ tay đón lấy bát nước, nhưng tay hắn đột nhiên trượt một cái, chiếc bát rơi xuống. May mà rơi trên cát nên bát không vỡ, nhưng lại lật úp, nước bùa đổ sạch sành sanh.
“Ái chà, tôi lỡ tay, thật xin lỗi. Thôi bỏ đi, tôi là đàn ông, cũng chẳng sợ mấy thứ tà ma này đâu. Diệp tiên sinh đừng làm khó tôi nữa, đa tạ, đa tạ!”
Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Thế không được, đã làm thì phải làm cho trót, người khác đều uống cả rồi, sót lại mình cậu tôi không yên tâm. Hay là thế này, tôi cũng vẽ một đạo bùa lên tay cậu nhé.”
Nói đoạn, hắn chẳng đợi đối phương đồng ý đã chộp lấy cổ tay nam sinh kia, rót cương khí vào. Ngay lập tức, lòng hắn chùng xuống.
Nam sinh nhìn hắn, miệng nhếch lên một nụ cười kỳ quái: “Diệp tiên sinh, sao thế?”
Vẻ mặt Diệp Thiếu Dương không đổi, lạnh lùng nói: “Trong cơ thể cậu dường như có chút vấn đề.”
Nam sinh kia thản nhiên đáp: “Diệp tiên sinh tâm cơ thật sâu sắc, cư nhiên dùng cách này để tìm ra ta, lại còn bày ra cái cục diện này, đúng là không đơn giản.”
Diệp Thiếu Dương siết chặt cổ tay hắn, gặng hỏi: “Ta thực sự không hiểu nổi, đến nước này rồi mà ngươi vẫn có thể bình tĩnh tự nhiên như vậy, không sợ chết sao?”
“Sợ chết chứ, nhưng cũng phải xem ngươi có giết được ta hay không đã.”
Nam sinh vừa dứt lời, bàn tay còn lại của hắn đột nhiên “phập” một tiếng cắm thẳng vào mắt mình, sau đó móc chặt lấy mí mắt trên, hung hăng kéo ngược lên. “Xoẹt” một tiếng, hắn xé toạc lớp da đầu từ trước ra tận sau gáy.
Lộ ra bên dưới lớp da là một cái đầu máu me đầm đìa, không thể gọi tên là hình thù gì. Ở giữa là một cái cột trụ, xung quanh mọc đầy những thứ giống như xúc tu, trông khá giống một con bạch tuộc. Ngay chính giữa cái đầu ấy là một con độc nhãn, đang rỉ ra thứ chất lỏng màu vàng nhầy nhụa.
Cái quái thai gì thế này!
Dù kinh ngạc nhưng Diệp Thiếu Dương lập tức lấy lại tinh thần, tay trái dùng sức khóa chặt mạch môn đối phương, cương khí tuôn ra. Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, có thứ gì đó đã rút tuột ra khỏi tay hắn.
Diệp Thiếu Dương vội vàng buông tay, từ thắt lưng tháo Câu Hồn Tầm ra, vung mạnh một cái, sợi dây xích trói chặt lấy cổ nó để ngăn không cho nó chạy thoát.
Dưới con độc nhãn của quái vật mở ra một khe hở, nó thè ra cái lưỡi đỏ hỏn liếm vào Câu Hồn Tầm.
“Xèo” một tiếng, chỗ bị nó liếm qua lập tức bốc lên một luồng khói trắng.
Tên này... cư nhiên không sợ Câu Hồn Tầm!
Diệp Thiếu Dương vừa kịp định thần thì những xúc tu trên đầu quái vật đột ngột duỗi thẳng, quấn về phía hắn.
Diệp Thiếu Dương vội vã lùi bước, dùng sức giật mạnh Câu Hồn Tầm hất văng con quái vật ra xa.
Không đợi nó rơi xuống đất, Diệp Thiếu Dương đã áp sát, Câu Hồn Tầm quật xuống từ trên đầu. Con quái vật lập tức xòe các xúc tu ra quấn lấy sợi xích, men theo đó bò ngược lên.
Diệp Thiếu Dương rung mạnh sợi xích, đánh văng các xúc tu ra. Đang định xông lên tiếp thì một tia đao quang từ trên trời giáng xuống, chém thẳng vào đỉnh đầu quái vật.
Hắn quay đầu lại thì thấy Dưa Dưa đang cầm Quỷ Đao tới trợ chiến, Tứ Bảo cũng đang chạy tới đây.
“Đệ quay lại mau!” Diệp Thiếu Dương quát lớn. Tứ Bảo khựng lại ngay lập tức, hiểu ý liền xoay người chạy ngược về doanh trại để bảo vệ các thành viên khác.
Lúc này, con quái vật đã dùng xúc tu quấn chặt lấy thanh Quỷ Đao to lớn, không ngừng leo lên, đồng thời phun ra chất lỏng màu vàng để ăn mòn linh lực của thanh đao.
“Lão đại, đâm vào mắt nó ấy!” Dưa Dưa hét lớn.
Diệp Thiếu Dương nghe vậy liền lao về phía quái vật, đồng thời rút ra Diệt Linh Đinh.
Con quái vật lập tức phân ra một phần xúc tu để đối phó với hắn.
“Càn Khôn Tá Pháp!”
Tay phải Diệp Thiếu Dương kết ấn, vỗ ra một chưởng. Cương khí hùng hậu thông qua pháp quyết phóng ra, đánh bay các xúc tu. Hắn bước chéo chân lướt tới, một tay đè chặt đầu quái vật, cảm giác lạnh lẽo trơn trượt khiến hắn buồn nôn vô cùng. Tay trái hắn dùng lực, đâm mạnh Diệt Linh Đinh vào con độc nhãn của nó.
“Phập!” Một tiếng nổ giòn tan như tiếng pháo, một luồng nước vàng phun ra như suối. Diệp Thiếu Dương đã chuẩn bị từ trước, hắn cúi thấp người né tránh rồi rút đinh ra. Con độc nhãn của quái vật lập tức xẹp xuống, một luồng hắc khí từ bên trong từ từ phun ra. Thân thể nó giống như một quả bóng xì hơi, run rẩy kịch liệt rồi co rút lại, cuối cùng tan chảy thành một vũng nước mủ nhầy nhụa, thấm dần xuống cát.
Trên mặt đất chỉ còn lại duy nhất một tấm da người.
Diệp Thiếu Dương thở dốc vài hơi, nén cơn buồn nôn, dùng Diệt Linh Đinh khều tấm da lên xem. Đó rõ ràng là da người thật, tuy diện mạo đã vặn vẹo nhưng vẫn có thể nhận ra đó chính là nam sinh lúc nãy.
Hắn ngồi xổm xuống trước tấm da, quan sát kỹ một hồi rồi không khỏi thở dài. Da của nam sinh này ở đây, vậy thì bản thân cậu ta chắc chắn đã gặp nạn rồi.
Trách không được thứ này có thể qua mặt được Tuệ Nhãn của Tứ Bảo, hóa ra là vì nó khoác lên mình lớp da người...
Lại thêm một người nữa mất mạng.
“Hai ngày liên tiếp đều tới tìm phiền phức, mẹ kiếp, bọn chúng cứ muốn trà trộn vào nhóm chúng ta bằng được sao?”
“Lão đại, con này với tên Vu sư tối qua có lẽ không cùng một giuộc đâu.” Giọng của Dưa Dưa vang lên từ phía sau.
Đề xuất Voz: Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà