Chương 17: Thi Ma
Diệp Thiếu Dương leo lên giường đánh một giấc bù cho đêm qua, ngủ một mạch đến tận trưa. Lúc tỉnh dậy, anh thấy Trần Vũ đã đi đâu mất, còn gã béo họ Mã thì vẫn đang chổng mông ngủ say như chết.
Diệp Thiếu Dương ngẫm nghĩ một hồi, quyết định đi tìm vị sư huynh ngoại môn kia để nhanh chóng kiếm mối làm ăn, kiếm chút tiền dắt túi. Suốt dọc đường đi xe rồi ăn uống, một nghìn tệ sư phụ đưa cho sắp tiêu sạch đến nơi rồi. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, anh lại căm phẫn không thôi, một lần nữa đại nghịch bất đạo rủa thầm Thanh Vân Tử bị nữ quỷ cưỡng bức.
“Dậy mau, dậy mau!” Diệp Thiếu Dương tung một cước đá vào mông gã béo. Tên này nợ anh hai mạng, anh chẳng việc gì phải khách sáo với gã.
Gã béo xoay người, lầm bầm: “Lôi Công còn không ngủ nướng, để tôi ngủ thêm chút nữa đi.”
“Lôi Công nào không ngủ nướng? Có muốn tôi triệu hồi Lôi Công tới cho cậu thử chút không?” Diệp Thiếu Dương rút ra một tờ Dẫn Lôi Phù, làm bộ chuẩn bị niệm chú.
Gã béo lập tức bật dậy như lò xo. Đêm qua Diệp Thiếu Dương đã dùng chiêu này đối phó với lão hòe thụ, chỉ một cái “vèo” là thiêu rụi sạch sẽ, ấn tượng đó quá sâu sắc, gần như để lại bóng ma tâm lý trong lòng gã.
Gã béo dụi dụi mắt, căng thẳng nói: “Tôi vừa mới lại rơi vào mộng cảnh.”
Không thể nào! Diệp Thiếu Dương kinh ngạc. Mình ở ngay giường bên cạnh, Kinh Hồn Chuông không hề rung lên, chẳng lẽ con Tà Linh này bản lĩnh thông thiên, có thể né được cả Kinh Hồn Chuông của mình? “Mau nói, mơ thấy cái gì?”
Gã béo chỉ chỉ vào tấm áp phích của Thương lão sư dán trên tường: “Tôi thật sự mơ thấy Thương lão sư, mơ thấy cùng cô ấy ở bãi cát phơi nắng, có mấy mỹ nữ ở bên cạnh bóp chân cho tôi, đút tôi ăn hải sản...”
Diệp Thiếu Dương gạt mồ hôi hột, lườm gã một cái cháy mặt: “Cậu không phải rơi vào mộng cảnh, cậu là đang nằm mơ xuân!”
“Xem giúp tôi địa chỉ này ở đâu, tài xế taxi có tìm được không.” Diệp Thiếu Dương móc từ trong túi ra một mảnh giấy giao cho gã.
Gã béo đọc qua một lượt rồi nói: “Đây là khu dân cư cũ ở ngoại ô phía Nam, ngõ ngách chằng chịt, cực kỳ khó tìm. Cậu đến chỗ này làm gì?”
“Một vị sư huynh ngoại môn của tôi sống ở đây, tôi đi tìm anh ấy.”
“Không có số điện thoại à?”
“Anh ấy xuống núi hai mươi năm rồi, năm đó làm gì có điện thoại, chỉ để lại địa chỉ này thôi.”
Gã béo lau mồ hôi: “Được rồi, vậy cậu chỉ có thể cầu nguyện là anh ta chưa chuyển nhà, hơn nữa chỗ đó chưa bị phá dỡ giải tỏa.”
Diệp Thiếu Dương không rành đường xá Thạch Thành, sợ không tìm được chỗ nên kéo gã béo đi cùng.
Một lúc sau, hai người đón xe đi tới ngoại ô phía Nam. Nơi này đúng chất là một khu phố cổ, ngõ nhỏ đan xen như mạng nhện. Hai người đi khắp hang cùng ngõ hẻm hỏi thăm, mất hơn nửa buổi mới tìm được đích đến trong một con ngõ cũ: Tiệm mai táng Lão Quách.
“Mở tiệm mai táng, lại họ Quách, chắc chắn là anh ấy rồi.” Diệp Thiếu Dương thở phào nhẹ nhõm.
“Sư huynh của cậu làm cái nghề này sao? Nhìn thấp kém quá đi.” Gã béo tỏ vẻ ngoài dự kiến.
“Cậu thì biết cái gì, đây là ngụy trang thôi.”
Giữa cửa hàng bày một chiếc quan tài, một bên là vòng hoa pháo trúc, bên kia dựa tường bày đầy người giấy. Một gã đàn ông đang cầm bút chu sa phác họa ngũ quan cho người giấy, từng nét từng nét rất mực chuyên chú, coi sự hiện diện của hai người như không có.
Diệp Thiếu Dương đứng sau lưng quan sát hồi lâu rồi nói: “Tiệm quan tài âm khí nặng, anh vẽ người giấy giống thật như vậy, dễ hình thành Tà Linh lắm đấy.”
Gã đàn ông cười lạnh một tiếng, cũng chẳng thèm quay đầu lại: “Hai vị có việc gì?”
Gã béo tò mò hỏi: “Ông là chủ tiệm à?”
“Mua quan tài?”
“Phi phi, quan tài để dành cho ông dùng đi. Chúng tôi là đạo sĩ Mao Sơn!” Gã béo bực mình đáp.
Gã đàn ông quay đầu liếc gã một cái, khinh miệt cười nhạt rồi tiếp tục công việc trên tay.
Diệp Thiếu Dương ra hiệu cho gã béo im lặng, anh hắng giọng, dõng dạc nói: “Vào cửa sơn môn sâu tựa biển, hành tẩu giang hồ dựa người thân.” (Ý nói: Tôi vừa xuống núi, muốn lăn lộn xã hội, trông cậy vào sự giúp đỡ của anh).
Gã đàn ông quay đầu lại, kinh ngạc nhìn anh, hỏi: “Quý tính?”
“Họ Trương.” (Ý nói: Tôi là hậu duệ Trương Thiên Sư, cũng chính là người trong Đạo môn).
“Đánh hướng nào?”
“Nam diện một ngọn núi.” (Ý nói: Đạo môn Nam phái, thuộc Chính Nhất Phái, Mao Sơn Tông cũng nằm trong đó. Nếu trả lời Bắc diện một tòa quán thì là Bắc phái Toàn Chân).
Gã đàn ông hỏi tiếp: “Trên núi có gì?”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Cỏ tranh lấp đá núi.” (Mao Sơn).
Nét mặt gã đàn ông hiện rõ vẻ vui mừng, hỏi: “Hoa nhà hay cỏ dại?” (Ngoại môn hay Nội môn).
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Một cây dòng độc đinh mười sáu năm.” (Nội môn, đệ tử chân truyền duy nhất, bái sư đã mười sáu năm).
Hai mắt gã đàn ông sáng rực lên: “Sư đệ?”
Diệp Thiếu Dương chắp tay, cung kính nói: “Quách sư huynh.”
Gã đàn ông hít một hơi thật sâu, xúc động hỏi: “Hai mươi năm rồi tôi chưa về núi, sư phụ vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn vậy thôi, già mà chẳng nết.”
Gã đàn ông cười ha hả, hoàn toàn buông bỏ cảnh giác. Dám nói Thanh Vân Tử già mà chẳng nết, ngoại trừ đệ tử đích truyền của lão ra thì còn ai vào đây nữa?
“Đến đây, vào nhà rồi nói.” Gã đẩy cánh cửa phía trong tiệm, mời Diệp Thiếu Dương vào.
Gã béo ngơ ngác nhìn hai người: “Mẹ nó, cứ như đặc công bắt liên lạc ấy, nói toàn tiếng lóng giang hồ, làm tôi nghe mà cứ như lạc vào sương mù.”
Diệp Thiếu Dương cười đáp: “Bọn lừa đảo giang hồ nhiều lắm, không thể không đề phòng.”
Phía sau cửa tiệm là một gian phòng khách, Lão Quách pha một ấm trà, cùng Diệp Thiếu Dương ôn lại chuyện cũ. Nhắc đến những chuyện trên Mao Sơn năm xưa, lão vô cùng bùi ngùi.
“Năm tôi hai mươi hai tuổi, cả nhà bị Thi Sát giết hại, bản thân tôi cũng trúng thi độc, may nhờ sư phụ cứu mạng nên mới bái vào môn hạ của người. Tiếc là tư chất ngu muội, khó mà vào được nội môn, ở chỗ sư phụ năm năm học chút bản lĩnh rồi xuống núi về quê mở cái tiệm này.”
Nói đoạn, Lão Quách thở dài: “Nhiều năm qua tôi rất nhớ sư phụ, nhưng chú cũng biết quy củ của Mao Sơn rồi đó, đệ tử ngoại môn một khi xuất sư thì cả đời không được lên núi nữa. Sư đệ, chú thật xuất sắc, mới ngoài hai mươi đã được sư phụ truyền thụ chân truyền, lại là đệ tử nội môn duy nhất. Sư huynh thật hổ thẹn.”
Diệp Thiếu Dương gãi gãi sau gáy: “Bây giờ em đang học đại học ở Thạch Thành, chắc sẽ ở lại đây lâu dài, sư huynh có mối nào chiếu cố em không?”
Lão Quách nghe vậy là hiểu ngay, liền nói: “Chú đến thật đúng lúc, gần đây có một vụ, mình tôi lo không xuể, đang định tìm người hợp tác. Đạo pháp của sư đệ cao cường, chắc chắn không thành vấn đề.”
Diệp Thiếu Dương sửng sốt. Lão Quách tuy là đệ tử ngoại môn nhưng cũng đã học qua Mao Sơn thuật, đến lão còn không giải quyết được thì chắc chắn không phải yêu ma quỷ quái tầm thường. Anh vội hỏi: “Là thứ gì?”
“Thi Ma!”
“Thi Ma?” Diệp Thiếu Dương giật mình, “Trong thành phố mà cũng có Thi Ma sao?”
Gã béo chen vào một câu: “Thi Ma là cái gì?”
Lão Quách liếc gã một cái: “Cậu ta là ai?”
“Bạn học của em.” Diệp Thiếu Dương đáp, “Quách sư huynh, anh nói tiếp đi, con quỷ thi này là thế nào?”
Lão Quách rít một hơi thuốc, kể: “Thạch Thành có một nơi gọi là Cô Sơn, bên dưới có rất nhiều hầm trú ẩn, bên trong đông ấm hạ mát lại che được mưa gió nên có nhiều người lang thang, nhặt rác trú ngụ. Bắt đầu từ tháng trước, liên tục có người chết thảm ở trong đó, ai nấy đều bị gặm nát đầu, hút khô não. Cảnh sát không tìm được hung thủ, đành phải phong tỏa hầm trú ẩn, không cho ai ra vào.”
“Tối tuần trước, một cảnh sát trực gác ở đó cũng chết, tình trạng giống hệt những người trước: đầu bị cắn vỡ, não bị hút cạn. Một người gác khác may mắn chạy thoát, về khẳng định là do cương thi làm, cảnh sát lúc này mới tin là sự kiện linh dị nên tìm đến tôi. Lúc đầu tôi cũng không để ý lắm, trực tiếp vào hầm trú ẩn, đúng là gặp may... à không, là xui xẻo mới đúng, đụng ngay con cương thi đó. Tôi nhìn một cái, thấy toàn thân nó mọc đầy lông trắng...”
Diệp Thiếu Dương kinh hãi: “Lông trắng? Vậy thì đúng là đã thành Thi Ma rồi, anh không đấu lại nó đâu.”
“Đúng thế, tôi nhìn là biết mình không phải đối thủ nên vắt chân lên cổ mà chạy. May mà hôm đó mang theo nhiều hùng hoàng và gạo nếp mới chặn được nó một lúc, nếu không cái mạng già này của tôi đã tiêu đời rồi.”
Đề xuất Voz: Bạn gái tôi lớp 8