Chương 178: Thái Tuế

Diệp Thiếu Dương kinh hãi, sực nhớ ra điều gì đó, hắn bảo Cột dẫn đường, rảo bước đi tới bên bờ suối. Hài cốt vợ Cột vẫn nằm đó, từ xa đã có thể nhìn thấy trong bụng bộ xương có một vật trắng hếu, nằm kẹt giữa xương sườn và xương chậu.

Vật đó tròn trịa, nhìn thoáng qua như một cây nấm lớn, hoặc giống như một cái bánh màn thầu, sắc trắng lộ ra, trên đỉnh có một vòng tròn với những nếp nhăn li ti.

“Cái gì đây, nấm à?” Tiểu Mã ghé sát vào nhìn, định giơ tay sờ thì bị Diệp Thiếu Dương đánh bật ra. Hắn tự mình tiến tới quan sát một hồi, rồi quay sang hỏi Lão Quách: “Sư huynh, huynh có nhận ra món bảo bối này không?”

Lão Quách nheo mắt quan sát một lát rồi lập tức cười rộ lên: “Bảo bối, đúng là bảo bối thật!”

Tiểu Mã nghe vậy càng thêm tò mò, gào lên: “Đừng có đánh đố nữa, rốt cuộc nó là cái gì?”

Diệp Thiếu Dương không đáp, tiện tay nhặt một hòn đá sắc cạnh dưới chân rạch một đường lên vật đó. Một dòng chất lỏng màu trắng lập tức chảy ra, nhưng chỉ vài giây sau, trước mắt bao người, vết rạch đó tự khép lại. Chưa đầy hai phút, nó đã khôi phục như lúc ban đầu, không còn thấy một dấu vết hư tổn nào.

“Đậu mợ!” Tiểu Mã la hoảng lên, “Đồ chơi này có khả năng tái sinh mạnh vậy sao!”

Diệp Thiếu Dương không úp mở nữa, chỉ vào thứ đó nói: “Đây là Thái Tuế, một loại Nhục Linh Chi, nhưng quý hiếm hơn Nhục Linh Chi bình thường nhiều. Khả năng tái sinh của nó cực kỳ mạnh, dù có cắt một miếng thịt ra thì chỉ vài ngày sau nó sẽ mọc lại như cũ...”

Tiểu Mã vỗ trán một cái: “Tôi nhớ ra rồi, sách lịch sử có viết về thứ này, hồi đó tôi ấn tượng rất sâu. Thời cổ đại mỗi khi có nạn đói, ở một số nơi sẽ mọc ra loại Thái Tuế này, trong sách gọi là... ‘Tụ Nhục Thân’ hay gì đó, cứ cắt lấy thịt là nó lại sinh trưởng, lấy không bao giờ hết.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Thứ này tái sinh mạnh thật, nhưng cũng không đến mức vừa cắt xong đã mọc lại ngay. Trong giới pháp thuật, thứ này gọi là Tụ Khí Nhục Thân. Chỉ cần có nước, trong cơ thể nó sẽ liên tục sản sinh linh lực. Trách không được thi thể người phụ nữ này hai năm không thối rữa, cả con Nhân Phát Cổ trong người cô ta cũng sống khỏe là nhờ con Thái Tuế này.”

Tiểu Mã suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy ra con Thái Tuế này là do Kim Mặt Rỗ đặt vào bụng nữ thi, nhưng vì sao hắn phải làm thế?”

Diệp Thiếu Dương giải thích: “Nói ra cũng đơn giản, hắn lợi dụng dòng suối để nuôi Thái Tuế, dùng Thái Tuế để dưỡng nữ thi, dùng nữ thi để nuôi Cổ linh. Sau đó thông qua cách sắp xếp cây cối thành trận pháp tụ khí, dẫn linh lực từ Thái Tuế theo dòng suối liên tục cung cấp cho đập nước, để con Hà Cơ kia hấp thụ và chuyển hóa thành quỷ khí...”

“Vãi thật!” Tiểu Mã kinh ngạc: “Cả một chuỗi sinh học phức tạp thế này mà cậu bảo là đơn giản?”

Diệp Thiếu Dương mỉm cười nhàn nhạt: “Dùng Mao Sơn thuật tùy tiện lập một phong thủy cục cũng phải dùng đến Thất Chuyển khí độ, chuyển hóa cả linh khí thực vật thành sinh khí, đây chỉ là tiểu xảo mà thôi.”

Nói đoạn, Diệp Thiếu Dương hái Thái Tuế khỏi bộ hài cốt giao cho Lão Quách: “Đem về nuôi đi, thứ này hiếm lắm, sau này chắc chắn có lúc dùng tới, đừng để nó chết.”

Lão Quách cẩn thận cất Thái Tuế vào ba lô: “Yên tâm đi, ta biết cách hầu hạ nó mà.”

Nhóm Diệp Thiếu Dương ngồi bên bờ suối nhìn Cột làm vệ sinh hài cốt vợ, dùng chiếu bọc lại đem đi chôn. Lúc này hắn mới đứng dậy, phân phó Lý Lão Tinh dẫn người lấp mộ, sau đó đổi hướng dòng suối để phá vỡ trận pháp nơi này.

Diệp Thiếu Dương dẫn đầu đi dọc theo dòng suối xuống tận hạ lưu, đến sát đập nước. Nhìn dòng nước suối trong vắt chảy vào đập làm loãng bớt hắc khí xung quanh, hắn hài lòng nói: “Giờ đã mất đi nguồn sát khí, dương trận đã phá, chỉ một hai ngày nữa nước ở đây sẽ sạch được một nửa, con Hà Cơ kia không còn nhiều quỷ khí để lợi dụng nữa đâu.”

Lời còn chưa dứt, mặt nước đen kịt đột nhiên sủi bọt trắng xóa. Bắt đầu từ dưới chân Diệp Thiếu Dương, mặt nước rẽ thẳng sang hai bên, vô số ngọn sóng va đập vào nhau tạo nên những tiếng “ào ào” chấn động.

Cảnh tượng hoành tráng mà kinh khủng đó khiến mọi người sợ hãi lùi lại, ngay cả Lão Quách cũng không tự chủ được mà lùi vài bước. Chỉ có Diệp Thiếu Dương vẫn đứng bất động trên tảng đá sát mép nước. Trước mặt hắn sóng lớn ngập trời vỗ vào bờ, nhưng không một giọt nước nào văng trúng người hắn.

Một bóng hình thướt tha hiện lên mờ ảo giữa những con sóng: búi tóc cao, mặc cổ phục lộng lẫy, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh lục u uẩn, đôi mắt oán độc nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương. Đó chính là Hà Cơ tên Mỹ Hoa.

“Diệp Thiên sư...” Một giọng nói lạnh lẽo như băng, lẫn trong tiếng sóng truyền đến, “Ngươi thực sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Nói gì vậy, bắt quỷ hàng yêu là bổn phận của ta. Ta bảo ngươi đầu hàng ngươi lại không chịu, ta đành phải tự tay làm thôi, trách ai được?”

“Đừng có quá đắc ý, Diệp Thiên sư! Dù không còn trận pháp để dựa dẫm, nhưng tu vi mấy trăm năm của ta cũng không phải dễ chọc đâu!” Đến cuối cùng, giọng nói biến thành tiếng gầm oán hận, từng luồng hắc khí quấn lấy sóng lớn quanh người ả.

Diệp Thiếu Dương mỉm cười bất đắc dĩ rồi lắc đầu. Theo hắn thấy, phẫn nộ chính là biểu hiện của sự chột dạ. Mỹ Hoa thể hiện như thế này chỉ chứng minh một điều: ả đang sợ.

“Ta sẽ giết ngươi, ta nhất định sẽ giết ngươi!” Mỹ Hoa căm hận lẩm bẩm, thân hình từ từ lặn xuống nước. Sóng gió cũng dần bình lặng lại, mặt hồ khôi phục vẻ tĩnh lặng ban đầu.

“Đi thôi.” Diệp Thiếu Dương nói xong, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng về hướng thôn Lý Gia.

Lý Lão Tinh lập tức đuổi theo, lo lắng hỏi: “Diệp Thiên sư, thủy quỷ bị làm cho tức giận, liệu nó có vào thôn tìm phiền phức không?”

“Yên tâm đi, nếu nó vào được thôn thì dân làng các người sớm đã chết sạch rồi. Nó cùng lắm chỉ lên được tới bờ thôi. Ông về dặn dò mọi người, mấy ngày tới tuyệt đối không ai được đến gần đập nước, đến đó là nộp mạng đấy.”

Lý Lão Tinh liên tục gật đầu.

Trở lại nhà khách, việc đầu tiên Diệp Thiếu Dương làm là đi tắm. Hắn dùng gần hết một chai sữa tắm, kỳ cọ đến rát cả da mới tẩy sạch được cái mùi phân gà trên người. Quần áo cũ không thể mặc nổi nữa, may mà trong ba lô vẫn còn một bộ đồ dự phòng để thay.

Còn mấy vết xước trên cánh tay do nữ thi gây ra đều là vết thương ngoài da, Diệp Thiếu Dương chẳng buồn quan tâm. Máu Thiên Sư của hắn có một điểm lợi hại là tuyệt đối không bị các loại thi độc hay yêu độc xâm nhiễm.

Tiểu Mã cũng vừa tắm xong đi ra, thấy Diệp Thiếu Dương thì sợ bị ăn đòn nên lủi sang một bên.

Diệp Thiếu Dương liếc trắng mắt nhìn gã, rồi đi tới bên cạnh Lão Quách đang khom lưng thu dọn ba lô: “Sư huynh, huynh đang làm gì đấy?”

“Cất kỹ con Thái Tuế này đã. Lại đây, cho đệ xem món này!” Lão Quách thò tay vào ba lô sờ soạn, rút ra một sợi xích sắt to cỡ ngón tay. Sợi xích đen bóng, dưới ánh đèn trong phòng vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng huyền bí.

Diệp Thiếu Dương nhận lấy, vừa nhìn đã nhận ra: “Đây là sợi xích mụ bà đỡ âm dùng!”

Nhưng khi lòng bàn tay tiếp xúc với sợi xích, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, mang theo sự lạnh lẽo và một sức mạnh không thể kháng cự.

Hắn giật mình kinh hãi: “Không đúng, đây là Câu Hồn Tầm của quỷ sai!”

Đề xuất Huyền Huyễn: Kiếm Động Cửu Thiên
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN