Chương 184: Tuyệt đối không để cho ngươi chết 4
Nghe Diệp Thiếu Dương nói vậy, đầu óc Tiểu Mã nhất thời bị đình trệ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tạ Vũ Tinh tuy đã thành quỷ, biết thêm nhiều chuyện, nhưng những bí mật sâu kín của người khác thì cô cũng không cách nào thấu triệt, nhất là đối với một Quỷ sai có tu vi cao thâm. Trong phút chốc, cả hai đều kinh ngạc nhìn Diệp Thiếu Dương, chờ anh giải thích tiếp.
Diệp Thiếu Dương đối mặt với Quỷ sai, nhún vai nói: “Sao nào, không muốn thừa nhận à?”
Quỷ sai hơi cúi đầu, con ngươi đảo ngược lên, nhìn Diệp Thiếu Dương bằng ánh mắt lạnh lùng đầy nguy hiểm: “Quỷ bài và Câu Hồn Tầm của ta đều bị người khác đoạt mất, ta còn đang muốn hỏi ngươi, cái Câu Hồn Tầm đó từ đâu mà có đây.”
“Định gắp lửa bỏ tay người sao?” Diệp Thiếu Dương cười nhạt, “Cái Câu Hồn Tầm này là ta cướp từ tay Tiếp Âm Sanh Bà. Chẳng lẽ bà ta có thực lực để cướp đồ từ tay ngươi? Mà cho dù là thật đi nữa, ngươi lại hào phóng đến mức mặc kệ không hỏi han gì sao?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, vươn một ngón tay chỉ thẳng vào hắn, lạnh lùng nói: “Nếu ta đoán không lầm, ngươi chính là chân thân của Quỷ Bộc, hay nói cách khác, ngươi chính là con quỷ thứ năm trong Ngũ Quỷ Bàn Sơn trận!”
Lời vừa dứt, thân hình Quỷ sai lập tức run rẩy, nhìn Diệp Thiếu Dương bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Ngươi đừng nhìn ta như vậy, nghe ta xâu chuỗi lại mọi chuyện thì sẽ rõ thôi. Lúc đầu, ta gặp ba con quỷ ở vùng này, chết hơn một năm mà không có ai dẫn hồn, lúc đó ta đã thắc mắc Quỷ sai phụ trách khu vực này đi đâu mất rồi. Sau đó ta phát hiện ra Ngũ Quỷ Bàn Sơn trận, bốn trận nhãn ở Long Vĩ đều có một con quỷ trấn giữ. Miếu Thất Lão Yêu là xương sống rồng, tất nhiên cũng phải có một con quỷ tọa trấn, hơn nữa còn là Âm Sanh chi quỷ.”
“Lúc đó ta nghĩ, con quỷ thứ năm này tám phần chính là Quỷ Bộc của Thất Lão Yêu. Sau đó ta giết chết Tiếp Âm Sanh Bà, trong tay bà ta lại có Quỷ bài và Câu Hồn Tầm. Sau khi ta giết bà ta, Âm Ti cũng không có ai đến tìm ta gây phiền phức. Ta nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng duy nhất: Hai thứ đồ này không phải bà ta trộm hay cướp được, mà là... có một Quỷ sai đã chủ động đưa cho bà ta. Chỉ có như vậy mới qua mắt được Âm Ti.”
“Chuyện vừa rồi đã chứng minh tất cả, ngươi không có Quỷ bài và Câu Hồn Tầm, vậy thì rõ ràng rồi, Quỷ Bộc chính là ngươi, và kẻ bố trí Ngũ Quỷ Bàn Sơn trận cũng chính là ngươi!”
Đợi Diệp Thiếu Dương nói xong, Quỷ sai cũng dần bình tĩnh lại. Một tay hắn vẫn bóp chặt cổ Tạ Vũ Tinh, ánh mắt nhìn Diệp Thiếu Dương lộ ra vẻ tán thưởng, thở dài nói: “Thật sự bội phục, ta đã ngụy trang nhiều như vậy mà vẫn không giấu nổi mắt ngươi. Diệp Thiếu Dương, ngươi không hổ danh là Thiên sư Mao Sơn.”
Diệp Thiếu Dương nhìn hắn nói: “Chuyện gì ta cũng nghĩ thông suốt được, duy chỉ có một điều ta không hiểu. Ngươi rõ ràng là Quỷ sai, lại có chức quan trong người, tại sao lại cam tâm tình nguyện làm bạn với một con yêu tinh, làm ra những chuyện vạn kiếp bất phục thế này? Nếu để Âm Ti biết được, ngươi sẽ phải nhận hình phạt gì... ngươi là Quỷ sai, ngươi rõ hơn ta.”
“Dưới đáy Huyết Trì, vĩnh viễn không được siêu sinh.” Quỷ sai âm thầm thở dài, giọng nói trở nên nhẹ nhàng đi nhiều, than vãn: “Từ ngày đầu tiên ta quyết định giúp nàng thực hiện kế hoạch này, ta đã biết sẽ có kết quả như vậy.”
“Vậy tại sao ngươi còn giúp bà ta?” Thái độ này của hắn khiến Diệp Thiếu Dương khá hài lòng, anh quyết định nói chuyện thêm để tìm cơ hội thuyết phục hắn thả Tạ Vũ Tinh. Một Quỷ sai cấp cao có tu vi mạnh thế nào anh thừa hiểu, muốn bóp nát hồn phách Tạ Vũ Tinh chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Chỉ cần có một cơ hội giải quyết hòa bình, Diệp Thiếu Dương tuyệt đối sẽ không mạo hiểm động thủ.
Quỷ sai nhếch môi cười với Diệp Thiếu Dương một cái, nụ cười trông rất khó coi.
“Bởi vì, ta yêu nàng.”
Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã liếc nhìn nhau, đều thấy cạn lời. Lại là một câu chuyện tình yêu, mà còn là tình yêu giữa Quỷ và Yêu...
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Thả người được không?”
“Không thể.” Quỷ sai lạnh lùng cười, “Ta nể tình ngươi nhìn thấu thân phận của ta mới nói cho ngươi biết những điều này. Diệp Thiên sư, đừng quên chúng ta là kẻ thù. Để ta đi, ta sẽ trả cô nương này lại cho ngươi, nếu không... chúng ta cùng chết, ít nhất ta cũng giết được một người trong các ngươi.”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương rất căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không quan tâm, cười nói: “Ngươi coi ta là kẻ ngốc sao? Để ngươi đi rồi, ngươi có chắc sẽ thả cô ấy ra không? Đừng có nói chuyện cam kết nhân cách với ta, ngươi không phải người nên chẳng có 'cách' nào đâu. Nếu ngươi thật sự muốn sống, hãy thả cô ấy trước, ta đảm bảo sẽ để ngươi đi.”
Quỷ sai cười lớn: “Nói thẳng ra là ta cũng không tin tưởng nhân cách của ngươi. Nếu ngươi không hợp tác, chúng ta cứ giằng co thế này đi, đợi đến khi thi thể cô ta bốc mùi...”
Tim Diệp Thiếu Dương hẫng một nhịp. Trời nắng nóng thế này, thi thể mỗi phút mỗi giây đều biến đổi, dù chưa đến mức bốc mùi thì các cơ quan nội tạng cũng sẽ bị tổn thương. Từ lúc cô ấy chết đến giờ đã trôi qua một hai canh giờ rồi, không thể kéo dài thêm nữa.
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ kỹ lại, nhận ra căn bản không có chỗ cho sự hòa giải. Tên Quỷ sai này tuy thái độ bình thản nhưng có nguyên tắc riêng, tuyệt đối sẽ không buông Tạ Vũ Tinh ra, mà bản thân anh cũng không thể để hắn đi. Cho nên... chỉ có thể liều mạng!
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Diệp Thiếu Dương xác định chiến đấu là cách duy nhất. Thế là anh vờ như đang suy nghĩ, chân khẽ nhích đi, rồi đột ngột phi thân lên, hai tay vung cao Thất Tinh Long Tuyền Kiếm chém xuống Quỷ sai. Tốc độ cực nhanh, hoàn toàn không cho hắn cơ hội giết Tạ Vũ Tinh, hắn chỉ có hai lựa chọn: hoặc ra chiêu phản kích, hoặc lập tức bỏ chạy.
“Tiểu Mã!” Ngay khoảnh khắc kiếm quang lóe lên, Diệp Thiếu Dương quát lớn một tiếng.
Tiểu Mã cũng đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, hắn cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên tấm bùa trên tay, nhắm mắt lại, niệm chú cực nhanh: “Dĩ ngã chi huyết, chiêu dẫn hồn phách, Huyễn Linh Không Hải, tốc tốc quy lai, cấp cấp như luật lệnh!”
Một luồng kim quang từ linh phù bay vút lên, lao thẳng về phía Tạ Vũ Tinh.
Tạ Vũ Tinh hét lên một tiếng “A”, cảm nhận được một luồng sức mạnh không thể kháng cự kéo mình ra khỏi tay Quỷ sai. Đợi đến khi Quỷ sai nhận ra cô đã bay đi thì đã quá muộn, kiếm khí của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm đã ập xuống đỉnh đầu. Hắn buộc phải bỏ cuộc, hai chưởng đan chéo giơ lên, từng luồng quỷ khí đen kịt tràn ra, hình thành một bàn tay U Minh khổng lồ giữa không trung, đón đỡ lấy lưỡi kiếm.
“Thất Tinh Quy Vị, Long Tuyền sát địch! Tru tà!” Diệp Thiếu Dương gầm lên một tiếng, từ lưỡi kiếm lập tức bùng lên một luồng tử quang chói mắt, chẻ đôi bàn tay quỷ, thế như chẻ tre chém thẳng xuống giữa trán Quỷ sai...
Thân thể Quỷ sai lập tức trở nên hư ảo, hóa thành những luồng khói đen rồi từ từ tan biến trong không khí.
“Cuối cùng... vẫn phải chết...” Quỷ sai thở dài, lẩm bẩm: “Nhưng mà, Ngũ Quỷ Bàn Sơn trận đại khái đã thành rồi. Diệp Thiên sư, ngươi không đấu lại Thất Cô đâu, ngươi không bao giờ thắng được nàng...”
Tiếng nói lịm dần, tia quỷ khí cuối cùng cũng bị gió thổi tan.
Diệp Thiếu Dương thở hắt ra một hơi dài, ngồi bệt xuống đất, quay đầu nhìn Tiểu Mã nói: “Lần này cậu cuối cùng cũng không làm hỏng việc.”
“Đó là đương nhiên, Mã ca của cậu là ai chứ? Chuyện này đối với tớ chẳng qua chỉ là... dễ như trở bàn tay thôi!”
Diệp Thiếu Dương đảo mắt trắng dã, vừa định đả kích hắn vài câu thì đột nhiên cảm thấy một luồng âm phong lạnh lẽo thổi tới. Anh vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía nam, nhất thời không nói nên lời: bầu trời phía nam mây đen bao phủ, hơn nửa bầu trời đã tối sầm lại.
Tiếng nức nở của một người phụ nữ từ trong đám mây đen truyền đến, mang theo một nỗi bi thương xen lẫn phẫn nộ tột cùng.
Tiểu Mã kinh hãi hỏi: “Diệp Tử, cái gì thế này?”
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: “Thất Nãi Nãi!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)