Chương 185: Thất nãi nãi hiện thân
Một bóng hồng thướt tha lao ra khỏi đám mây đen, nhanh chóng tiến về phía này.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lại, đó là một cô gái có dung mạo tuyệt mỹ, thân mặc một bộ đại bào màu đỏ, ống tay áo bay phấp phới, tà áo từ hai bên vai rũ xuống tận chân, mái tóc đen tuyền búi thành một kiểu tóc vô cùng đặc biệt. Nàng khẽ cúi đầu, trong ánh mắt chứa chan nỗi bi thương, lăng không bước tới.
Không phải là bay, cũng không phải là lướt, một đôi chân trần trắng muốt đạp lên không trung, cứ thế từng bước một đi đến.
“Thiếu Dương, đây là Thất Nãi Nãi sao?” Tiểu Mã lẩm bẩm. Từ trước đến nay, cậu luôn nghe Diệp Thiếu Dương nhắc đến cái tên này, biết nàng ta là kẻ chủ mưu đứng sau tất cả, trong lòng sớm đã tưởng tượng nàng là một lão yêu bà tóc bạc da mồi, nào ngờ lại là một mỹ nữ cổ điển xinh đẹp động lòng người thế này! Nàng ta thật sự là Thất Nãi Nãi sao?
Diệp Thiếu Dương không rảnh để ý tới cậu, hai tay nắm chặt Thất Tinh Long Tuyền kiếm, đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn mỹ nữ đang đứng trên mây kia, hỏi: “Thất Nãi Nãi?”
Nữ tử chậm rãi cúi đầu nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, cất tiếng: “Là ngươi giết hắn.” Giọng nói rất trong trẻo, êm tai như tiếng nhạc trời.
Diệp Thiếu Dương nhún vai, xem như mặc nhận.
Nữ tử thở dài một tiếng: “Ta biết ngươi là Thiên sư Mao Sơn, nhưng mà... ngươi sẽ phải chết. Chờ đến khi ngươi tìm được ta, ta sẽ khiến ngươi phải chết, nhất định...” Đến cuối câu, giọng điệu nàng ta trở nên oán độc, đôi mắt cũng biến thành màu đỏ rực, toàn thân bắt đầu lóe lên những luồng sáng rực rỡ đến cực điểm.
Diệp Thiếu Dương thản nhiên cười một tiếng: “Ngươi chỉ là một luồng Thần Niệm, cũng đừng có giả bộ nữa. Ta sẽ tìm được ngươi thôi, đến lúc đó hãy hay.” Nói đoạn, hắn vung tay đánh ra một đạo Diệt Linh Phù, bắn trúng ngay giữa trán cô gái. Nữ tử khẽ quát một tiếng, thân ảnh chậm rãi tan biến, ngay sau đó đám mây đen cũng tản đi, trời lại quang mây lại tạnh, phảng phất như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Mã thở phào một hơi, hỏi Diệp Thiếu Dương: “Vừa rồi thật sự là Thất Nãi Nãi sao?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu.
Tiểu Mã kinh ngạc: “Vậy sao lại bị cậu tiêu diệt dễ dàng như vậy?”
“Đó chỉ là một sợi Thần Niệm, không có bất kỳ khả năng tấn công nào.”
Tiểu Mã “ồ” một tiếng, nói: “Nói thật lòng nhé, cái cô Thất Nãi Nãi này... thực sự đẹp vô cùng, so với ‘Thần Tiên Tỷ Tỷ’ trên phim cũng chẳng kém cạnh gì đâu.”
“Nàng ta là yêu, không phải tiên.” Diệp Thiếu Dương lạnh lùng thốt: “Giờ thì biết tại sao tên Quỷ sai kia lại si mê nàng ta chưa?”
Tiểu Mã quay đầu nhìn vị trí Quỷ sai vừa đứng, lúc này chẳng còn sót lại thứ gì, cậu khinh bỉ nhổ một bãi: “Cái gã quỷ xấu xí đó, nếu Thất Nãi Nãi mà thích hắn thật thì đúng là mù mắt chó của tôi rồi!”
Diệp Thiếu Dương nói: “Có thích hay không thì không biết, nhưng lão yêu kia quả thực rất quan tâm hắn, không tiếc tổn thất một phần tu vi, dùng Thần Niệm đột phá phong ấn để đến đây nói lời từ biệt với tinh phách của hắn.”
Tiểu Mã nghe vậy bỗng nhớ ra điều gì, hỏi: “Đúng rồi Thiếu Dương, tên Quỷ sai kia bị cậu đánh nát rồi thì hồn phi phách tán sao? Sao không thấy hóa thành tinh phách?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu đáp: “Là hồn phi phách tán, chỉ là hình thái hồn phách của hắn khác với quỷ thông thường, sẽ không biến thành loại tinh phách đó. Hắn ít nhất cần năm trăm năm mới có thể tụ hồn trở lại, nhưng lúc đó chờ đợi hắn không phải là Lục Đạo Luân Hồi, mà là Huyết Trì, chịu đựng sự hành hạ mòn mỏi ngàn đời vạn kiếp!”
Tiểu Mã hít một hơi thật sâu: “Sao lại nghiêm trọng như vậy?”
“Hắn là Quỷ sai, cũng giống như pháp luật ở dương gian vậy, chấp pháp mà phạm pháp thì tội nặng thêm một bậc.” Diệp Thiếu Dương nghiêng đầu, cau mày suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
“Chuyện này có chút kỳ quái, tên Quỷ sai này là người vạch ra Ngũ Quỷ Bàn Sơn trận, trước đó còn tu luyện ra Yêu thân, tuy bị ta phá nhưng Quỷ thân của hắn cũng phải có thực lực từ bậc Quỷ Thủ trở lên mới đúng, tại sao đến một kiếm này của ta cũng không đỡ nổi?”
Tiểu Mã đáp: “Thì tại cậu quá lợi hại chứ sao.”
Diệp Thiếu Dương lườm cậu một cái: “Nếu ta có thể một kiếm chém chết Quỷ Thủ thì ta còn đứng đây làm gì nữa? Nếu ta đoán không lầm, hắn nhất định đã bị thương từ trước. Thôi, nghĩ cũng vô ích, về cứu Vũ Tinh tỷ hoàn dương quan trọng hơn.”
Tiểu Mã giật mình: “Cậu không nhắc là tôi quên khuấy mất, Vũ Tinh tỷ không phải đã được cậu cứu ra rồi sao, người đâu?”
“Ở trong cái người rơm trên tay cậu ấy, hồn phách chị ấy quá yếu ớt, cứ để chị ấy nghỉ ngơi một lát đi. Chúng ta đi thôi.”
Diệp Thiếu Dương thúc giục lên đường. Trước khi rời đi, hai người ngoảnh lại nhìn nơi Quỷ sai biến mất, ngoại trừ một làn hắc khí chưa kịp tan thì không còn lại gì cả.
Tiểu Mã cảm thán: “Tôi thật sự tò mò không biết giữa gã quỷ đen thui đó và Thất Nãi Nãi rốt cuộc có câu chuyện gì.”
“Dù sao cũng không phải chuyện của chúng ta, vả lại hắn cũng chết rồi.”
Hai người men theo đường cũ trở về. Đôi chân trần bước qua đám cỏ, lòng bàn chân truyền đến cảm giác đau rát thấu xương. Cúi đầu nhìn xuống, lớp da dưới chân không biết đã bị cứa bao nhiêu vết, máu chảy đầm đìa, trông vô cùng đáng sợ.
Tiểu Mã cũng chẳng khá hơn, đi được mấy bước đã kêu oai oái vì đau: “Thật kỳ lạ, Thiếu Dương, vết thương trên chân chắc có từ lâu rồi, tại sao lúc đi tới tôi lại không cảm thấy đau chút nào nhỉ?”
Diệp Thiếu Dương mỉm cười. Trên suốt quãng đường đi, tâm trí hắn đều dồn vào việc tìm kiếm hồn phách của Tạ Vũ Tinh, nỗi lo lắng đã lấn át cảm giác đau đớn. Nay cứu được người rồi, tâm tình buông lỏng, tri giác lập tức quay trở lại.
Khi đi ngang qua một cây Ngô Đồng, Diệp Thiếu Dương hái một xấp lá dày, buộc vào dưới chân. Tuy trông chẳng ra sao nhưng dù sao cũng giảm bớt được ma sát với mặt đất.
Tiểu Mã cũng bắt chước làm theo. Hai người chân quấn lá rừng, bước nhanh trở về.
Trước miếu Thất Nãi Nãi đang có một đám đông tụ tập, Chu Tĩnh Như và Vương Bình cũng ở đó. Thấy Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã trở về, mọi người lập tức ùa tới.
“Thiếu Dương ca, thế nào rồi?” Chu Tĩnh Như lo lắng hỏi ngay lập tức.
Diệp Thiếu Dương gật đầu.
Chu Tĩnh Như bấy giờ mới trút được gánh nặng trong lòng, vỗ vỗ ngực hỏi: “Bây giờ phải làm sao?”
“Cứ để tôi xử lý là được.” Diệp Thiếu Dương gạt đám đông ra, đi vào trong sân. Mấy người cảnh sát làm việc rất chuyên nghiệp, vẫn đang căng tấm vải trắng để che nắng cho Tạ Vũ Tinh.
Diệp Thiếu Dương ngồi xổm xuống trước mặt Tạ Vũ Tinh, nhận lấy người rơm từ tay Tiểu Mã, cẩn thận gỡ lá bùa ra dán lên trán cô. Hắn đặt một tay lên đó, nhắm mắt lại, chậm rãi phóng ra cương khí để mở phong ấn của linh phù, dẫn dắt hồn phách của Tạ Vũ Tinh nhập vào cơ thể.
Xung quanh có đến mấy chục người đang trừng mắt nhìn theo từng động tác của Diệp Thiếu Dương. Có người biết thân phận của hắn nên hồi hộp chờ đợi, có người bán tín bán nghi. Trong đó có một vị pháp y, do đặc thù nghề nghiệp nên là người kiên định theo chủ nghĩa vô thần, đứng một bên lạnh lùng quan sát rồi lẩm bẩm: “Làm sao có thể chứ, nếu cái thứ tà thuật thần thần quỷ quỷ này mà có tác dụng, thì còn cần đến y học làm cái gì nữa!”
Lý Vĩ nghe thấy gã nói xấu Diệp Thiếu Dương thì vô cùng khó chịu, lại muốn thể hiện trước mặt Chu Tĩnh Như nên trừng mắt nhìn vị pháp y: “Người ta cũng có phủ định y học hiện đại của ông đâu, ông gấp gáp phủ định người ta làm gì? Khoa học cũng đâu phải là vạn năng.”
Vị pháp y hừ lạnh một tiếng: “Đừng có nói nhảm, Tạ cảnh quan đã tắt thở rồi, nếu hắn mà cứu sống được cô ấy, ông bảo tôi làm gì tôi cũng làm!”
Vừa dứt lời, Diệp Thiếu Dương bóc lá bùa trên trán Tạ Vũ Tinh ra, ngón tay cái ấn mạnh vào ấn đường của cô, quát khẽ: “Tỉnh lại cho ta!”
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979