Chương 1857: Hấp Huyết Quỷ hai
“Ngươi ngốc thế, Từ Công là thân phận gì chứ? Hắn đã mở miệng nhờ ngươi làm chút việc nhỏ này, chứng tỏ hắn rất quan tâm đến cô nàng đồ đệ kia. Đồ đệ này của hắn dù sao cũng là do ta tuyển chọn, giờ lại giúp giải quyết tên thầy giáo rác rưởi đang quấy rối nàng, đây là cái nhân tình lớn đến nhường nào? Khiến Từ Công nợ nhân tình, chẳng phải đó chính là mục đích nịnh bợ của chúng ta sao?”
Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải. Lão Quách không chậm trễ chút nào, lập tức lái xe đưa Diệp Thiếu Dương thẳng tiến đến Học viện Mỹ thuật. Sau đó lão xuống xe đi nghe ngóng, nửa giờ sau trở lại báo cho Diệp Thiếu Dương biết, đã dựa theo cái tên mà Từ Văn Trường cung cấp, tìm được văn phòng của tên thầy giáo rác rưởi kia, hơn nữa hắn ta dường như đang ở bên trong.
Hai người cùng nhau tiến đến trước cửa văn phòng, cũng thật khéo, cửa vừa vặn mở ra, hai cô gái bước ra ngoài. Một cô trong đó nhìn thấy Lão Quách, lập tức thốt lên: “Quách tiên sinh, là ông!”
“Khụ khụ, là ta, là ta đây. Bạn học Chu, chào cháu.”
Cô gái nghi hoặc nhìn lão, hỏi: “Quách tiên sinh, ông làm gì ở đây thế?”
“Cái này... ta tới tìm cháu để mua tranh. Những bức cháu vẽ trước đó bán rất chạy, ta trả thêm cho mỗi bức một ngàn tệ, cháu về vẽ tiếp cho ta một bộ nữa đi.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong liền hiểu ra, cô gái trước mắt này chính là Chu Nhã Mộng. Định thần nhìn kỹ, dáng vẻ cô nàng khá thanh tú, không hẳn là quá xinh đẹp nhưng lại mang vẻ yếu ớt, khiến người ta không kìm được lòng mà muốn chở che.
Chu Nhã Mộng nhìn Lão Quách, ngập ngừng hỏi: “Quách tiên sinh, ông có thể cho cháu biết, ông bán tranh của cháu cho ai được không?”
“Bán tranh... thì đương nhiên là ai mua thì bán cho người đó, làm sao mà chỉ bán cho một người được.”
Chu Nhã Mộng cắn môi, suy nghĩ một lát rồi nói: “Trong số đó có ai là một lão tiên sinh không? Không quá già, phong độ nhẹ nhàng như một thầy đồ ấy.”
Lão Quách ho khan hai tiếng, giả bộ nhớ lại một chút rồi đáp: “Hình như là có một người như vậy, ông ấy cực kỳ thích tranh của cháu, đã mua mấy bức liền.”
Chu Nhã Mộng nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rực lên, hỏi dồn: “Ông có phương thức liên lạc của ông ấy không?”
“Cái này... thật sự là không có. Để về ta thử liên lạc lại xem sao. Thôi, chúng ta xuống dưới đi.”
Lão Quách kéo Diệp Thiếu Dương cùng đi xuống lầu. Ở dưới lầu, lão lại dặn dò Chu Nhã Mộng thêm vài câu đại loại như về nhà tranh thủ vẽ tranh, đợi cô nàng đi xa rồi, Lão Quách mới cùng Diệp Thiếu Dương quay trở lại, gõ cửa văn phòng.
Một gã đàn ông ngoài ba mươi đeo kính cận nghi hoặc nhìn bọn họ. Không biết có phải do định kiến từ trước hay không mà Diệp Thiếu Dương cảm thấy gã này trông rất bỉ ổi.
“Thầy Trần Văn Đường phải không?” Lão Quách hỏi.
“Các người là ai?” Trần Văn Đường cau mày, thái độ không mấy thiện cảm.
Lão Quách lách người đi vào, Diệp Thiếu Dương cũng theo sau, thuận tay đóng cửa lại. Lão Quách vỗ vai thầy Trần, nói thẳng: “Nói luôn cho vuông nhé, gần đây có phải ngươi đang quấy rối một nữ sinh của mình không?”
Thầy Trần giật mình: “Các người là phụ huynh của Chu Nhã Mộng?” Hắn lập tức thấy mình lỡ lời, vội đổi giọng: “Không có chuyện đó.”
“Không thành thật chút nào.” Lão Quách xắn tay áo, trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn.
Thầy Trần hoảng hốt lùi lại: “Các người muốn làm gì? Tôi báo cảnh sát đấy!”
“Báo đi, báo ngay đi!”
Thầy Trần sững sờ, thái độ lập tức mềm xuống. Hắn làm việc trái lương tâm nên trong lòng hiểu rõ, dù đối phương không có chứng cứ, nhưng chuyện này một khi rùm beng lên, bất kể thật giả thì danh tiếng của hắn cũng tiêu đời. Hắn hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười nịnh nọt nói với hai người: “Hai vị ngồi xuống nói chuyện đã.”
Lão Quách ngồi xuống, Diệp Thiếu Dương đứng phía sau lão.
Thầy Trần vừa mời thuốc vừa pha trà, dò hỏi thân phận của họ.
“Chúng ta thụ mệnh của phụ huynh con bé đến đây để giải quyết dứt điểm chuyện này.”
Thầy Trần lau mồ hôi, xua tay nói: “Tôi đối với Chu Nhã Mộng... thật sự không có gì cả. Tôi là vì quá yêu mến tài năng của đứa trẻ này nên mới quan tâm nhiều một chút. Hơn nữa... tôi đã có vợ rồi, vợ tôi còn đang mang thai, làm sao tôi có thể...”
“Cho nên ngươi chính là một tên tra nam.” Lão Quách lạnh lùng ngắt lời, “Ngươi đừng có quanh co, chúng ta đã tìm đến tận đây thì chắc chắn đã nắm rõ mọi chuyện. Nếu ngươi còn muốn giả vờ thì không còn gì để bàn bạc nữa.”
Thầy Trần đánh giá lão, hỏi: “Các người muốn xử lý thế nào?”
“Chẳng muốn xử lý thế nào cả, chỉ đến thông báo cho ngươi một tiếng, từ nay về sau đừng có bám theo con bé nữa là được.”
Thầy Trần ngẩn người, dường như không ngờ bọn họ lại dễ nói chuyện như vậy, dù sao cũng là người được thuê đến mà. Hắn lập tức sảng khoái đáp ứng: “Chuyện này dễ thôi, không thành vấn đề.”
“Nhưng ngươi cũng không được gây khó dễ cho con bé.”
“Tôi cam đoan sẽ không! Xin hai vị cứ yên tâm.”
Lão Quách nói: “Không yên tâm nổi. Ngươi là giáo viên hướng dẫn, sau lưng ngươi âm thầm hại con bé thì ai mà biết được.”
“Vậy... các người muốn thế nào?”
Lão Quách lấy điện thoại ra, mở chức năng ghi âm, nói: “Kể lại toàn bộ quá trình ngươi quấy rối Chu Nhã Mộng đi. Yên tâm, ta không dùng nó để tống tiền ngươi, cũng không công khai ra ngoài, chỉ là lưu lại bằng chứng. Vạn nhất sau này ngươi không thành thật, cái này ít nhất cũng đủ để ngươi thân bại danh liệt.”
Bốn chữ “thân bại danh liệt” làm tim Thầy Trần thắt lại, hắn lắc đầu nguầy nguậy: “Cái này tuyệt đối không được, tôi không thể để lại thứ này.”
Lão Quách mỉm cười nhìn hắn.
Thầy Trần nói: “Các người có báo cảnh sát tôi cũng không để lại thứ này.” Nói đến đây, hắn cố nặn ra nụ cười để tăng thêm can đảm cho mình: “Hiện tại các người lấy đâu ra bằng chứng tôi quấy rối cô ta? Tôi là Chủ nhiệm bộ môn nghiên cứu giảng dạy, các người đừng có ép tôi.”
“Ép ngươi thì sao nào?”
Thầy Trần nhún vai: “Tôi sẽ khiến Chu Nhã Mộng không thể ở lại cái trường này nữa.”
Lão Quách thở dài, nói với Diệp Thiếu Dương: “Ta đã bảo mà, cái loại này không thành thật được đâu. Ta bảo ngươi tìm đồ đệ của mình, gọi một cú điện thoại là đuổi việc hắn cho rảnh nợ, nhưng ngươi cứ muốn dùng cách này. Được rồi, tới lượt ngươi đó.”
Diệp Thiếu Dương lững thững tiến về phía Thầy Trần.
“Ngươi... ngươi muốn làm gì!” Thầy Trần lùi lại, rút điện thoại ra.
Diệp Thiếu Dương bất thần áp sát, chộp lấy bả vai hắn, trực tiếp rút hồn phách của hắn ra ngoài. Hồn phách gã thầy giáo đứng ngơ ngác trên mặt đất.
Diệp Thiếu Dương dùng một lá linh phù phong bế miệng hồn phách lại, sau đó rút từ trong ba lô ra một nhành gỗ đào, quất tới tấp vào hồn phách kia. Đánh cho hồn phách run rẩy bần bật, đến khi cảm thấy gần đủ rồi mới nhét ngược hồn phách trở lại thân xác.
Thầy Trần cảm thấy toàn thân nhũn ra, ngã nhào xuống đất, ánh mắt đờ đẫn nhìn Diệp Thiếu Dương. Đối với trải nghiệm vừa rồi, tuy hắn nhớ rõ mồn một nhưng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhớ cảm giác đau đớn thấu xương tủy.
“Ngươi... ngươi đã làm gì tôi?” Thầy Trần run rẩy hỏi.
“Muốn trải nghiệm lại lần nữa không?”
Thầy Trần lắc đầu như trống bỏi. Loại thống khổ đó, đối với một gã giáo viên văn nhã như hắn mà nói, thực sự là quá sức chịu đựng.
“Được rồi, nói đi.” Lão Quách bước tới, đưa điện thoại ra trước mặt hắn.
Thầy Trần vẫn còn do dự.
Diệp Thiếu Dương vươn tay đặt lên vai hắn. Lần này không rút hồn, mà trực tiếp phóng thích cương khí vào trong cơ thể, gây áp lực lên hồn phách. Thầy Trần đau đến mức toàn thân co giật liên hồi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Tứ Vạn Niên