Chương 1877: Thần bí khách tới thăm một

Diệp Thiếu Dương nhìn Tạ Vũ Tình, gật đầu thật mạnh.

Trải qua chuyện tối nay, Diệp Thiếu Dương phát hiện sự tình thực sự không đơn thuần như mình nghĩ ban đầu, còn rất nhiều chi tiết đang chờ anh điều tra. Vì thế anh để Tạ Vũ Tình tùy tiện phái một cấp dưới đưa mình đi tìm Diêu Mộng Khiết.

“Tôi muốn đến khách sạn Kim Hoàng Cung, tôi sẽ đợi cô ở đại sảnh.”

“Đã rõ.” Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương cảm thấy cái tên này sao mà quen thuộc thế, suy nghĩ hồi lâu cuối cùng mới nhớ ra. Anh thầm nghĩ Diêu Mộng Khiết quả nhiên là đại gia, Kim Hoàng Cung là khách sạn hào hoa bậc nhất ở Thạch Thành.

Sau khi để một viên cảnh sát trẻ đưa mình đến nơi, đứng trước cửa Kim Hoàng Cung ngẩng đầu nhìn lên, nơi này vàng son lộng lẫy, nhất là vào buổi đêm nhìn lại càng có cảm giác như một hoàng cung thực thụ.

Trong đại sảnh, Diệp Thiếu Dương nhìn thấy Diêu Mộng Khiết đang ngồi một mình trên ghế sa lon, Lâm Tam Sinh đứng sau lưng nàng không xa, bóng dáng bị ánh đèn chiếu thành hơi mờ ảo.

Diệp Thiếu Dương vừa ngồi xuống, Kim tiên sinh đã từ quầy lễ tân đi tới, nói với Diêu Mộng Khiết: “Thật xin lỗi công chúa, căn phòng tốt nhất ở đây đã kín chỗ, nghe nói là đã được đặt trước rồi.”

Diêu Mộng Khiết nhíu mày: “Có người ở sao?”

“Không có người ở, nhưng đã được đặt trước, nói là để dành cho một vị khách vô cùng tôn quý.”

Diêu Mộng Khiết có chút không vui, nói: “Ông đã đưa thẻ vàng của tôi ra chưa?”

“Tất nhiên rồi, nhưng vị quản lý ở đây nói, bất kể là ai thì đêm nay cũng không thể vào ở căn phòng đó.”

Thấy Diêu Mộng Khiết có vẻ khó chịu, Diệp Thiếu Dương xen vào một câu: “Tại sao nhất định phải ở căn phòng tốt nhất?”

Ngay sau đó, anh sực nhớ đến thân phận công chúa của Diêu Mộng Khiết, bèn tặc lưỡi: “Coi như tôi chưa hỏi đi.”

Diêu Mộng Khiết giải thích: “Không phải tôi muốn phô trương, mà vì căn phòng tốt nhất của bọn họ nằm ở tầng cao nhất. Đối với tôi, nơi đó tương đối an toàn vì ma cà rồng không thể bay lên tầng quá cao. Hơn nữa tầm nhìn ở đó rất tốt, đối diện không có công trình kiến trúc nào, có bất kỳ biến động gì cũng có thể lập tức phát hiện từ trong phòng. Đó là lý do tôi chọn nơi này.”

Hóa ra là vì an toàn, lý do này hoàn toàn chính đáng. Diệp Thiếu Dương cảm thấy đã đến lúc mình cần ra mặt, bèn nói: “Phòng tốt nhất đúng không, để tôi bảo bọn họ đổi cho cô.”

Kim tiên sinh cười khổ: “Vô ích thôi Diệp tiên sinh, tôi đã nói là chúng ta có thể thương lượng với vị khách kia, trả thêm phí phòng cũng được, nhưng giám đốc không đồng ý.”

“Không sao, chuyện này cứ giao cho tôi, ông gọi giám đốc của họ lại đây.”

Kim tiên sinh nghi ngờ nhìn anh, Diệp Thiếu Dương gật đầu xác nhận. Kim tiên sinh đành đi tới gọi một người quản lý lại.

Vị giám đốc vừa bước tới đã liên tục xin lỗi.

“Thực sự xin lỗi, cô Diêu là hội viên cao cấp nhất của chúng tôi, lẽ ra chúng tôi có thể thương lượng với khách hàng để đổi phòng, nhất là khi khách còn chưa đến, chuyện này không khó giải quyết.”

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Vậy tại sao không cho đổi?”

“Bởi vì đây là phòng do tổng công ty giữ lại, nói là dành cho một người bạn của Tổng giám đốc, chuyện này tôi không có quyền can thiệp.” Giám đốc thở dài cúi đầu, không ngừng tạ lỗi.

Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy ông gọi điện cho Tổng giám đốc của các ông đi, để tôi nói chuyện.”

Trong mắt vị giám đốc thoáng qua vẻ khinh khỉnh, nhưng vẫn cười xoa dịu: “Số điện thoại của Tổng giám đốc thì ngay cả tôi cũng không có, mà nếu có, tôi cũng không dám vì chuyện nhỏ này mà làm phiền ngài ấy đâu.”

Diệp Thiếu Dương mỉm cười, hỏi: “Tổng giám đốc của các ông có phải là Mã Thừa không?”

Cũng không có gì ngạc nhiên, cái tên Mã công tử trong giới thượng lưu tỉnh Giang Nam không ai là không biết.

“Mã công tử không phải Tổng giám đốc, ngài ấy là Chủ tịch của chúng tôi.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu: “Chủ tịch lợi hại hơn hay Tổng giám đốc lợi hại hơn?”

Vị giám đốc nghe xong suýt thì ngất. “Tất nhiên là Mã công tử rồi, có điều Chủ tịch thường không trực tiếp quản lý việc kinh doanh.”

“Không quản sự... nhưng lời nói vẫn có trọng lượng chứ?”

Giám đốc cười khổ: “Tất nhiên, Kim Hoàng Cung là sản nghiệp của ngài ấy, văn phòng của ngài ấy cũng nằm trong tòa nhà này.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, lấy điện thoại ra tìm số của Mã Thừa rồi gọi đi.

“Thiếu Dương à, sao lại có hứng thú liên lạc với tôi thế?” Giọng Mã Thừa nghe có vẻ mừng rỡ. Hai người đã cùng nhau trải qua không ít sự kiện linh dị, tuy từ khi Diệp Thiếu Dương trở về hai người chưa liên lạc lại, nhưng quan hệ vẫn còn đó. Quan trọng nhất là trong lòng Mã Thừa, Diệp Thiếu Dương có một vị thế không giống bất kỳ ai khác.

“À, cũng không có chuyện gì lớn, tôi đang ở Kim Hoàng Cung của anh. Tôi có người bạn vì vài lý do nên muốn ở căn phòng tốt nhất, nhưng nghe nói Tổng giám đốc của anh đã giữ chỗ cho người khác rồi. Tôi muốn nhờ anh giúp một tay, thương lượng với vị khách đó một chút, có vấn đề gì không?”

Mã Thừa bật cười: “Tôi còn tưởng có chuyện đại sự gì cần giúp đỡ, hóa ra chỉ có thế thôi sao?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Chỉ có thế thôi, nhưng vì không còn cách nào khác nên mới phải tìm anh.”

Mã Thừa dừng lại một chút rồi nói: “Bọn họ không biết đấy thôi, căn phòng đó thực ra là tôi giữ lại cho một vị khách quý, nếu là người khác thì tuyệt đối tôi không cho đổi đâu.”

Diệp Thiếu Dương im lặng lắng nghe.

“Nhưng nếu Thiếu Dương cậu đã mở lời, thì đừng nói là đổi một phòng, dù có dọn trống cả một tầng lầu cũng không vấn đề gì.”

Diệp Thiếu Dương cười lớn: “Vậy thì đa tạ nhé.”

“Đừng cảm ơn tôi, chuyện này cậu không cần nợ ân tình của tôi đâu. Đợi vị khách kia đến, cậu cứ trực tiếp tìm anh ta, lời nói của cậu còn có tác dụng hơn cả tôi đấy.”

“Ý anh là sao, chẳng lẽ là người quen của tôi?”

Mã Thừa cười ha hả: “Lát nữa anh ta đến, tôi sẽ dẫn anh ta qua tìm cậu. Thôi được rồi, cậu đưa điện thoại cho Tổng giám đốc nghe máy... Mà thôi, để tôi tự gọi điện cho ông ta vậy, cậu đợi một chút.”

Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương thấy mọi người đều đang nhìn mình. Vị quản lý kia ướm hỏi: “Ngài vừa gọi điện cho ai thế?”

“Ông chủ của các ông, Mã Thừa.”

Cơ mặt vị giám đốc giật giật, có chút không tin nổi. Diêu Mộng Khiết cũng nhìn Diệp Thiếu Dương với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Diệp Thiếu Dương không giải thích gì thêm. Đợi khoảng ba phút, từ trong thang máy một người đàn ông mặc vest chạy ra, dáng vẻ như một quản lý cấp cao, vừa chạy vừa lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi vị nào là tiên sinh Diệp Thiếu Dương?”

Diệp Thiếu Dương giơ tay lên, người đàn ông lập tức chạy tới, thái độ vô cùng khiêm nhường: “Diệp tiên sinh, Mã công tử vừa gọi điện cho tôi. Thật xin lỗi vì đã để ngài phải đợi lâu, phòng đã chuẩn bị xong xuôi, mời ngài đi theo tôi.”

Diệp Thiếu Dương ra hiệu cho Diêu Mộng Khiết rồi đi theo người đàn ông đó. Thấy ông ta dẫn thẳng đến thang máy, anh hỏi: “Không cần làm thủ tục sao?”

Người đàn ông cười nịnh nọt: “Chuyện này Mã công tử đã dặn dò rồi, Diệp tiên sinh muốn ở bao lâu cũng được, không cần bất kỳ thủ tục nào hết.”

Màn "ra oai" thành công mỹ mãn, Diệp Thiếu Dương trong lòng vô cùng đắc chí.

Vị quản lý lúc nãy chỉ biết ngơ ngác nhìn nhóm người Diệp Thiếu Dương bước vào thang máy.

Vị quản lý cấp cao đưa họ đến tận phòng, phục vụ vô cùng ân cần, đồng thời để lại phương thức liên lạc, dặn Diệp Thiếu Dương có yêu cầu gì cứ trực tiếp sai bảo, sau đó mới cung kính rời đi.

Diệp Thiếu Dương quay người đóng cửa lại, nhướng mày với Diêu Mộng Khiết: “Hiệu suất cũng được đấy chứ?”

“Anh quen biết ông chủ ở đây sao?”

“Người quen cũ thôi.”

Diêu Mộng Khiết mỉm cười: “Thật sự không ngờ tới.”

Kim tiên sinh đặt hành lý của Diêu Mộng Khiết xuống rồi cũng rời đi.

Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Tử Vong Võ Hiệp
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN