Chương 1878: Thần bí khách tới thăm hai

Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy cô cứ ở lại đây đi, để tôi đi mở một phòng khác.”

Diêu Mộng Khiết vội đáp: “Anh đi rồi, một mình em ở đây, vạn nhất gặp phải nguy hiểm thì sao?”

Diệp Thiếu Dương trừng to mắt nhìn nàng, ngẩn người nửa ngày mới thốt lên: “Ý của cô là... muốn giữ tôi lại đây ngủ sao?”

“Đúng vậy, anh là vệ sĩ thân cận của em mà.” Diêu Mộng Khiết nháy mắt với hắn.

“Cái này... hai chúng ta ở chung thế này không tiện lắm. Hay là cô bảo Eva qua đây bầu bạn, tôi ở ngay phòng sát vách thôi, có chuyện gì cô cứ gọi là tôi sang ngay.”

Diêu Mộng Khiết bước tới nắm lấy cánh tay hắn, nói: “Đây là đề nghị của Eva đấy. Sau chuyện đêm nay, cô ấy đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn về anh, khẳng định anh là người đáng tin cậy, lại thêm pháp lực mạnh hơn cô ấy nhiều, cho nên để anh ở cùng em sẽ an toàn hơn.”

“Cái này... Cô ấy mà cũng yên tâm về tôi sao?”

“Rất yên tâm, nhưng đúng hơn là cô ấy yên tâm về em.” Diêu Mộng Khiết mỉm cười, “Anh Thiếu Dương, em bỏ ra tám mươi vạn để anh ngủ cùng em mấy đêm, chắc là vẫn nằm trong phạm vi phục vụ của anh chứ nhỉ?”

“Câu này của cô dễ gây hiểu lầm lắm đấy.” Diệp Thiếu Dương đẩy cửa đi vào phòng ngủ, đập vào mắt là một chiếc giường đôi khổng lồ. Tuy giường rất lớn, nhưng dù sao cũng chỉ là một chiếc giường. Hắn bước tới nói với Diêu Mộng Khiết: “Được rồi, cô ngủ giường, tôi ngủ sofa.”

Diêu Mộng Khiết cũng không nài ép hắn ngủ giường. Nàng lấy từ trong hành lý ra bộ váy ngủ rồi đi vào phòng tắm.

Diệp Thiếu Dương tranh thủ bố trí ở mỗi cửa sổ một lượt, vạn nhất có tà vật tìm đến, hắn sẽ lập tức phát giác.

Xong việc, Lâm Tam Sinh từ khe cửa lách vào, báo với Diệp Thiếu Dương rằng y vừa mới lên sân thượng tòa nhà. Đây là tầng cao nhất, tầm nhìn cực kỳ thoáng đãng, y quyết định đêm nay sẽ ở trên đó để giám sát xung quanh giúp họ.

“Tốt thì tốt thật, nhưng để anh canh gác trên lầu cả đêm, e là không ổn lắm.”

“Có gì mà không ổn, ta đâu có cần ngủ, ở đâu mà chẳng được.” Lâm Tam Sinh cười nói, “Chủ yếu cũng không hẳn là giúp ngươi, phong cảnh trên đó rất đẹp, thích hợp để một mình tĩnh tâm suy nghĩ chuyện riêng.”

Diệp Thiếu Dương biết “chuyện riêng” mà y nói là gì, chỉ mỉm cười gật đầu.

Lâm Tam Sinh quay đầu nhìn về phía phòng tắm, xuyên qua ánh đèn mờ ảo có thể thấy bóng dáng Diêu Mộng Khiết in trên cửa kính, y cười trêu: “Thiếu Dương, cẩn thận kẻo bị cám dỗ đấy.”

“Đi chết đi ông nội!”

Sau khi đuổi Lâm Tam Sinh đi, Diêu Mộng Khiết cũng vừa tắm xong bước ra. Trên người nàng chỉ quấn một chiếc khăn tắm, đường cong yểu điệu hiện rõ mồn một, đặc biệt là mái tóc dài vàng óng tràn đầy phong tình dị quốc.

Tuy cảnh tượng tương tự hắn đã thấy một lần trước đó, nhưng lần trước là ở nhà, còn lần này là ở khách sạn, không gian và bầu không khí hoàn toàn khác biệt.

Diêu Mộng Khiết vừa búi tóc vừa mỉm cười ngượng ngùng với Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương không dám nhìn thẳng, vội vàng chui tọt vào phòng tắm. Đến khi hắn tắm xong bước ra, Diêu Mộng Khiết đã lên giường nằm tựa lưng vào thành giường thẫn thờ. Chiếc khăn tắm làm chăn đắp hơi trễ xuống, để lộ một mảng da thịt trắng ngần như mỡ đông...

Diệp Thiếu Dương vội dời mắt, gãi đầu nói: “Cái đó... tôi có chuyện muốn nói với cô, hay là... cô mặc thêm đồ vào được không?”

Diêu Mộng Khiết bật cười: “Tắm xong rồi em không muốn mặc thêm đồ nữa, hay là anh lên đây ngồi nói đi. Giường rộng lắm.”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, không dám trả lời.

Diêu Mộng Khiết nghiêng đầu nhìn hắn: “Em còn không sợ anh, chẳng lẽ anh lại sợ em?”

“Tôi sợ chính mình.” Diệp Thiếu Dương thở hắt ra, cố kiềm chế không nhìn vào người nàng, “Tôi ra ngoài chờ cô, nói chút chính sự, cô vẫn nên mặc thêm quần áo vào đi.”

Chờ ở sofa một lát, Diêu Mộng Khiết mặc một bộ váy ngủ bước ra ngồi đối diện hắn. Đó là một chiếc váy ngủ kiểu cung đình Pháp, màu trắng viền ren hồng nhạt, Diệp Thiếu Dương nhìn không ra chất liệu gì, chỉ thấy kiểu dáng rất lạ mắt và mới mẻ.

“Anh muốn nói gì?” Diêu Mộng Khiết nhìn hắn, khẽ hỏi.

Diệp Thiếu Dương thu hồi ánh mắt, sắp xếp lại suy nghĩ rồi nói: “Trước tiên tôi muốn hỏi cô, cô có phải là pháp sư không? Hoặc nói cách khác, cô có biết pháp thuật hay không?”

Diêu Mộng Khiết thoáng ngẩn ra.

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Ừm, tôi hy vọng cô có thể thành thật trả lời.”

Diêu Mộng Khiết lẩm bẩm: “Sao anh lại nghĩ như vậy?”

“Thì đó, liên quan đến đám Ma Cà Rồng kia, chỉ cần chúng vừa xuất hiện là cô lập tức nhận ra thân phận, cấp bậc, thậm chí là phương thức tấn công của chúng... Hơn nữa lúc ở nhà, biểu hiện của cô còn bình tĩnh hơn cả quản gia và đầu bếp. Một người bình thường gặp tình cảnh đó chắc chắn đã sợ đến mất mật rồi, huống chi mục tiêu của lũ tà vật đó lại chính là cô.”

Diêu Mộng Khiết trầm ngâm: “Anh quan sát rất tỉ mỉ.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai.

“Quả thực, em có thể coi là nửa đệ tử của Eva, nhưng em không phải Phù thủy, em tu luyện Vu thuật... thực chất chỉ để phòng thân. Vạn nhất gặp tình huống đột xuất còn có cơ hội chạy trốn, chứ thực lực của em kém lắm. Còn về tư liệu về Ma Cà Rồng hay Người Sói, em nắm rõ như lòng bàn tay là vì khi bị tấn công, em cần biết thực lực đối phương để đánh giá xem nên đối phó thế nào...”

“Chẳng phải cô là Công chúa hoàng gia sao? Nghe cô nói cứ như lúc nào cũng phải đề phòng bị tà vật làm hại vậy.”

“Sự thật đúng là như thế.” Diêu Mộng Khiết cắn môi, “Từ nhỏ đến lớn luôn có Ma Cà Rồng muốn mưu hại em. Nhưng khi cha mẹ em còn sống, chúng không dám công khai đối phó, nên em chỉ cần nhận diện được chúng để tránh xa là ổn. Nhưng hiện tại... mọi chuyện đã khác rồi.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày: “Tại sao?”

Thấy nàng có vẻ do dự, hắn lập tức nói thêm: “Có phải liên quan đến bí mật mà cô không tiện nói không?”

Diêu Mộng Khiết gật đầu.

Diệp Thiếu Dương nhìn nàng, suy nghĩ một chút rồi bảo: “Diêu muội tử, tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô thì nhất định sẽ làm được. Ban đầu tuy cô nói rất nghiêm trọng nhưng tôi không ngờ đối phương lại lợi hại đến thế. Cho nên, bây giờ tôi rất muốn biết đối thủ là ai, thực lực thế nào. Biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng, cô hiểu chứ? Như vậy cũng tốt cho cô thôi.”

Diêu Mộng Khiết khẽ thở dài, đứng dậy đi vào phòng ngủ, một lát sau quay ra với hai ly rượu vang đỏ. Nàng đưa cho Diệp Thiếu Dương một ly, còn mình cầm ly kia đi đến bên cửa sổ, định mở ra. Diệp Thiếu Dương vội nhắc: “Tốt nhất là đừng mở, tôi đã hạ phong ấn trên cửa sổ rồi, không mở thì không sao, chứ nếu có chuyện gì tôi sợ không cứu kịp đâu.”

Diêu Mộng Khiết nghe xong liền lùi lại, nhìn ra bầu trời đêm qua khung kính, u uất nói: “Anh Thiếu Dương, nếu em nói làm Công chúa chẳng có chút hạnh phúc nào, anh có thấy em đang giả tạo không?”

“Không đâu, dù sao tôi cũng chưa làm Công chúa bao giờ nên không biết cảm giác đó thế nào. Nhưng nói thật lòng nhé, vương triều nhà cô sụp đổ rồi, Công chúa hay không cũng đâu còn quan trọng nữa?”

“Khác chứ. Vương triều đã kết thúc, nhưng giới quý tộc Pháp vẫn tồn tại. Đây là một thế giới mà đại chúng không hề hay biết, tất cả các quý tộc truyền thống của Pháp vẫn lấy việc phục vụ hậu duệ hoàng gia làm vinh dự. Và sản nghiệp của gia đình em... không phải là thứ mà đám nhà giàu mới nổi sau này có thể so sánh được.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN