Chương 19: Cổ Mộ

Diệp Thiếu Dương giơ kiếm gỗ đào lên, một kiếm đâm tới chặn đứng ván quan tài. Hắc khí theo thân kiếm quấn quýt lao lên, lan tràn ra khắp phía. Diệp Thiếu Dương không chút hoảng loạn, tay phải dính chu sa, viết nhanh một chữ “Sắc” lên kiếm gỗ đào, miệng quát lớn: “Thiên địa vô cực, Càn Khôn tá pháp, PHÁ...!”

Hắn dùng sức xoắn một cái, ván quan tài nát bấy, máu loãng văng khắp nơi.

Mệnh khí bị hủy, nữ quỷ há miệng làm ra vẻ mặt gào thét thảm thiết, nhưng không hề phát ra một tiếng động nào. Ả vươn mười ngón tay dài ngoẵng định bóp cổ Diệp Thiếu Dương. Điều này đúng như hắn mong đợi, tay phải hắn lập tức kết pháp quyết, một chưởng vỗ thẳng vào mi tâm nữ quỷ. Mi tâm chính là Quỷ Môn, là điểm yếu chí mạng nhất trên cơ thể quỷ hồn.

Một luồng thanh quang bùng lên trên người nữ quỷ, bóng hình vốn đã mờ ảo nay càng thêm hư vô. Ả vung vẩy hai tay điên cuồng hòng bắt lấy Diệp Thiếu Dương, nhưng tất cả chỉ là vô ích.

“Đừng giãy dụa nữa, nếu không... ta lập tức khiến ngươi hồn phi phách tán.” Diệp Thiếu Dương ra vẻ đạo mạo đe dọa. Quỷ hồn không giống cương thi vốn không có não, thường thì nghe thấy lời đe dọa này sẽ trở nên ngoan ngoãn. Chẳng thà bị đày xuống Âm Ti, dù sao cũng còn tốt hơn là bị đánh tan thành tinh phách.

Nhưng điều kỳ quái là, thị nữ quỷ này không những không chịu đầu hàng mà trái lại còn phản kháng kịch liệt hơn. Diệp Thiếu Dương sơ ý một chút liền bị ả cào trúng mặt.

“Mẹ kiếp!” Diệp Thiếu Dương buông kiếm gỗ đào, nhanh tay viết một lá Định Thân Phù dán lên người nữ quỷ, bấy giờ mới khống chế được ả.

Diệp Thiếu Dương lấy gương đồng từ trong ba lô ra soi dưới ánh đèn, trên má xuất hiện mấy vết cào đang rỉ ra chất lỏng màu xanh lục. Hắn vội vàng lấy một nắm bột đậu đen xoa lên vết thương.

“Giờ ta hỏi cái gì, ngươi phải trả lời cái đó. Hừ hừ, nếu không... lập tức tiêu diệt ngươi.” Thấy nữ quỷ không còn động đậy, gã béo Mã cũng bớt sợ, tiến lại gần nữ quỷ giả bộ dọa dẫm.

Nữ quỷ ngơ ngác nhìn gã, không nói tiếng nào.

“Ngươi tên gì, nói mau!”

Nữ quỷ vẫn im lặng.

“Ngươi là người triều đại nào?”

Nữ quỷ vẫn không hé răng nửa lời.

“Đừng phí sức nữa,” Diệp Thiếu Dương nói, “Trước khi chết ả đã bị người ta dùng thủy ngân trám kín miệng và tai. Thủy ngân có tà tính, có thể áp chế thiên hồn. Hiện tại ả không nghe thấy tiếng động, cũng không nói được.”

Gã béo ngẩn người: “Không thể nào, sao cậu biết được?”

Diệp Thiếu Dương chỉ tay vào một đồ án kỳ quái thêu trên ngực áo nữ quỷ, giải thích: “Đây là Định Hồn Khóa, dùng để khóa chặt quỷ hồn khiến chúng không thể tiến vào Âm Ti, thường dùng cho người chết chôn cùng trong mộ. Hơn nữa, miệng ả không thể nói chính là bằng chứng rõ nhất. Ở một số triều đại cổ xưa, người ta có tập tục rót thủy ngân vào tai và miệng của đồng nam, thị nữ chôn cùng để quỷ hồn của chúng khi xuống địa phủ không thể nói xấu chủ nhân. Đương nhiên đó chỉ là lời đồn nhảm, trước Thiên Đạo của Âm Ti, bất cứ cấm chế nào cũng đều vô hiệu.”

Gã béo oán trách: “Sao cậu không nói sớm, hại tôi phí công diễn nãy giờ, còn định trải nghiệm cảm giác thẩm vấn nữ quỷ một chút, chán thật.”

“Tôi cũng mới nhìn thấy Định Hồn Khóa thôi.” Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ, anh phí công diễn, tôi còn đang đau mặt đây này. Nếu biết ả không nghe thấy gì, có điên tôi mới đi thẩm vấn ả. Thân là Mao Sơn Thiên Sư mà bị một nữ quỷ cào rách mặt, thật là mất mặt quá đi.

Gã béo đi vòng quanh nữ quỷ hai vòng, tặc lưỡi khen: “Không hổ là thị nữ chôn cùng, trông cũng xinh xắn đấy chứ, vóc dáng này...”

“Người ta số mệnh đã khổ như vậy, anh đừng có đùa giỡn nữa.” Diệp Thiếu Dương viết một lá Trần Tình Phù cho nữ quỷ xem, ả dường như hiểu được, trong mắt lộ ra vẻ cảm kích.

“Này, tôi bóc lá Định Thân Phù ra, cô đừng có làm loạn nữa đấy!” Diệp Thiếu Dương vẫn lo lại bị cào trúng mặt.

Định Thân Phù vừa bóc ra, nữ quỷ quả nhiên đứng im bất động, nhìn Diệp Thiếu Dương với ánh mắt đáng thương.

“Đắc tội rồi.” Diệp Thiếu Dương đưa tay cởi áo ả ra.

“Oái, Thiếu Dương cậu định làm gì? Khẩu vị nặng quá đấy, ngay cả nữ quỷ cũng không tha!” Gã béo kinh hãi kêu lên.

“Đầu óc anh chứa toàn thứ gì bẩn thỉu vậy? Trên áo ả có Định Hồn Khóa, không cởi ra thì ả không đi được.” Diệp Thiếu Dương thuần thục cởi lớp áo ngoài của nữ quỷ. Bên trong ả chỉ mặc một chiếc yếm, ngoài việc làn da tái nhợt hơn người sống thì mọi thứ khác đều y hệt, vóc dáng cực kỳ bốc lửa, đặt vào thời nay chắc chắn là một mỹ nhân gợi cảm.

Phía sau vang lên tiếng nuốt nước bọt của gã béo, Diệp Thiếu Dương quay đầu lườm gã một cái: “Đồ vô dụng.” Nói xong, chính hắn cũng lén nuốt nước bọt một cái...

Nữ quỷ cúi đầu hành lễ với Diệp Thiếu Dương, sau đó hóa thành một làn khói nhẹ bám vào lá Trần Tình Phù, bay vút ra phía cửa hang.

Nhìn theo lá bùa bay đi, lão Quách quay sang hỏi: “Sư đệ, dưới này thật sự có cổ mộ sao? Anh chưa từng nghe nói trong hầm trú ẩn lại có cổ mộ bao giờ.”

“Tám chín phần mười là có, nếu không thì chẳng thể tự nhiên sinh ra Thi Ma được.” Diệp Thiếu Dương đáp, “Đừng đoán mò nữa, tìm được Bạch Mao cương thi thì mọi chuyện sẽ rõ.”

Diệp Thiếu Dương lấy ra một lá bùa, xếp thành hình hạc giấy, hà một hơi rồi buông tay. Hạc giấy vỗ cánh bay về phía trước.

Gã béo nhìn đến ngây người: “Cái gì đây?”

“Âm Dương Điểu, có thể truy lùng mọi loại âm khí, đi theo nó.” Ba người bám theo sau hạc giấy. Đi được nửa buổi, qua mấy ngã rẽ, kết quả lại quay về chỗ cũ. Hạc giấy hết pháp lực, rơi xuống đất.

“Mẹ kiếp, con Thi Ma này đi khắp mọi nơi, chỗ nào cũng để lại âm khí, đến cả Âm Dương Điểu cũng bị lạc đường.” Diệp Thiếu Dương vò đầu bứt tai, “Phải nghĩ cách khác thôi.”

Lão Quách cười bí hiểm: “Sư đệ, anh có cách này. Bạch Mao cương thi vốn khát máu cuồng loạn, chỗ này lại kín gió, chỉ cần có đủ máu người, nhất định có thể dẫn dụ nó tới.”

Diệp Thiếu Dương vỗ trán một cái: “Ý hay! Chúng ta có thể dàn trận trước, chờ nó tới là tóm gọn.”

“Khổ nỗi, ở đây đào đâu ra máu người bây giờ.” Gã béo nhìn quanh một lượt, vừa quay đầu lại đã thấy hai người kia đang nhìn mình với ánh mắt sáng rực. “Các người... nhìn tôi kiểu đó làm gì? Cái đệch! Các người không định lấy máu của tôi đấy chứ!”

“Máu của tôi là máu Thiên Sư, Thi Ma ngửi thấy chỉ có nước chạy xa, không đời nào dám tới.” Diệp Thiếu Dương lập tức loại mình ra khỏi danh sách.

“Tôi... tôi sợ máu. Vả lại tôi là lão già rồi, lấy máu có khi mất mạng như chơi. Cậu béo thân hình vạm vỡ, lấy chút máu chắc không ảnh hưởng gì đâu.” Lão Quách vỗ vai gã béo, ra bộ trưởng bối ân cần.

Gã béo “ồ” lên một tiếng: “Không đúng, tôi nhớ ra rồi. Ngay từ đầu ông đã dụ dỗ tôi đi theo, khai thật đi, có phải ông đã tính kế tôi từ lúc đó rồi không?”

“Làm gì có, sao có thể chứ. Tôi nói này, thanh niên là phải có tinh thần cống hiến...”

Gã béo trợn mắt: “Tôi chỉ béo giả thôi, làm gì có nhiều máu, hay là để ông cống hiến đi.”

Lão Quách ngã giá: “Hai nghìn tệ.”

Mắt gã béo sáng lên: “Năm nghìn!”

“Ba nghìn!”

“Chốt! Được rồi, lấy bao nhiêu máu?” Gã béo xắn tay áo, bộ dạng như sắp ra pháp trường.

“Một bát là đủ.” Lão Quách mở ba lô lấy ra một cái bát tô lớn.

Gã béo vừa thấy cái bát liền chửi đổng: “Mẹ kiếp, đúng là có dự mưu từ trước!”

Lão Quách mặc kệ tiếng than vãn của gã béo, dùng dao găm rạch một đường trên ngón tay giữa của gã rồi nặn máu. Ông ta cũng coi như có lương tâm, chỉ lấy nửa bát. Diệp Thiếu Dương bảo lão Quách đốt lá ngải hơ dưới đáy bát để mùi máu khuếch tán nhanh hơn. Bản thân hắn thì bắt đầu bố trí hiện trường, lấy ống mực pha nước chu sa, dùng vách hang hai bên làm mốc, bắn ra mười đạo huyết tuyến, rải thêm gạo nếp và hùng hoàng.

Sau khi chuẩn bị xong, máu trong bát cũng phát huy tác dụng gần hết, Diệp Thiếu Dương đem chỗ máu còn lại bôi lên áo của gã béo.

“Này này, cậu làm cái gì thế!” Gã béo hét toáng lên, “Đây là áo Valentino... hàng nhái của tôi, cũng đáng giá hai trăm tệ đấy!”

“Thi Ma tuy không có chỉ số thông minh cao nhưng cũng không phải là đồ ngốc hoàn toàn. Nó thấy ở đây không có người thì sẽ không tới đâu. Anh đứng vào giữa các huyết tuyến kia, đợi Thi Ma đến trước mặt, tôi tự có sắp xếp!”

Mồ hôi gã béo chảy ròng ròng: “Thiếu Dương, không nguy hiểm chứ?”

“Tất nhiên là không. Nhanh lên! Anh còn muốn lấy ba nghìn tệ nữa không hả!”

Gã béo nghiến răng, bước vào giữa trận pháp huyết tuyến.

Diệp Thiếu Dương quay lưng lại, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ sở. Cái gã này, đúng là vì tiền mà bất chấp tính mạng.

Không đợi lâu, một chuỗi tiếng bước chân nặng nề từ phía đối diện hang động truyền đến, xen lẫn tiếng gầm gừ như dã thú. Bạch Mao cương thi tới rồi! Hai chân gã béo không tự chủ được mà run bần bật: “Thiếu Dương...”

“Đừng lên tiếng, đợi nó đến sát mặt anh, tôi sẽ ra tay!”

Diệp Thiếu Dương vẫy tay ra hiệu cho lão Quách, cả hai cùng trốn vào một hốc đá bên cạnh.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, gã béo căng mắt nhìn trừng trừng về phía xa. Cuối cùng, một bóng người cao lớn xuất hiện trong phạm vi ánh sáng của đèn Tam Sắc Liên Hoa, trông lù lù như một con gấu Bắc Cực, đang lảo đảo tiến lại gần...

Đề xuất Linh Dị: Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN