Chương 2210: Quái thi 1
(Vì nhầm lẫn giữa Diệu Tâm và Ngô Đồng nên tác giả đã sửa lại một chút, xin mọi người hãy đọc lại phần trước).
Ngô Đồng hừ lạnh một tiếng: “Như vậy thì danh tiết của ta cũng coi như bị hủy hoại theo rồi.”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Không đâu, không đâu, cô chỉ nói với một mình hắn, nam nhân đều ưa sĩ diện, hắn tuyệt đối sẽ không rêu rao ra ngoài, lúc đó cùng lắm là ngậm bồ hòn làm ngọt thôi. Cô thấy thế nào? Biện pháp này của ta rất khá đấy, người bình thường ta không chỉ cho đâu.”
Trên mặt Ngô Đồng hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý, nói: “Ngươi đã cứu ta, trêu chọc cũng nên có chừng mực thôi. Nếu ngươi còn nói tiếp, ta sẽ coi là thật đấy.”
Diệp Thiếu Dương lập tức ngẩn người: “Ta chính là muốn cô coi là thật mà. Ai rảnh đâu mà trêu cô.”
“Ngươi không sợ ta nghe theo đề nghị của ngươi mà làm thật sao?”
“Trời ạ, ta nói ra chính là muốn cô nghe theo mà.”
Ngô Đồng nhìn chằm chằm vào hắn một lúc, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, không giống như đang đùa giỡn, chính nàng lại cảm thấy kinh ngạc, nói rằng: “Biện pháp của ngươi thực ra không tệ, ta làm như vậy, hắn vì kiêng kỵ danh tiết bản thân chắc chắn sẽ không đi rêu rao lung tung, thế nhưng hắn sẽ giết ngươi.”
“À, cô là đang lo lắng hắn tìm đến ta gây phiền phức sao?” Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Đương nhiên, ngươi không sợ sao?”
“Có gì mà phải sợ, cứ để hắn đến là được.”
Ngô Đồng có chút bất đắc dĩ: “Cái gì mà không sợ chứ, hắn gần như là người mạnh nhất trong hàng đệ tử đời thứ hai, là thiên kiêu được chọn. Chính ngươi cũng là pháp sư, nếu hắn muốn nhắm vào ngươi, mà ngươi chỉ là một đệ tử ngoại môn của Mao Sơn, không ai có thể đứng ra gánh vác giúp ngươi được. Nói đơn giản một chút, ngươi sẽ chết rất thảm đấy.”
Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng nở nụ cười: “Chuyện này cô không cần lo lắng. Ta đã dám hiến kế cho cô thì tự nhiên không sợ hắn tìm đến gây phiền phức.”
“Tại sao lại không sợ?” Ngô Đồng rất khó hiểu.
“Tại sao phải sợ chứ?” Diệp Thiếu Dương còn khó hiểu hơn, lập tức cười cười nói, “Thật lòng đấy, ta thật sự không sợ. Ta bất kể hắn là đệ nhất thiếu niên hay thiên kiêu gì đó, ta thực sự không sợ, chỉ cần có thể giúp được cô là được rồi.”
Ngô Đồng nhìn hắn hồi lâu, từ trong đôi mắt ấy, nàng chỉ thấy một sự chân thành tuyệt đối, thế là nàng tin. “Nhưng mà, cho dù ngươi không sợ, thì tại sao ngươi lại muốn giúp ta?”
Diệp Thiếu Dương sờ sờ mũi, nói: “Nếu ta nói là vì cô trông rất giống một người bạn của ta, cô có tin không?”
Ngô Đồng bật cười, nàng đương nhiên không tin, nhưng một người vốn ít khi cười như nàng lại nở một nụ cười chân thành với Diệp Thiếu Dương.
“Ý kiến của ngươi ta sẽ cân nhắc. Nếu thực sự có một ngày như vậy, ta hy vọng ngươi đừng hối hận. Bằng không ta sẽ rất thất vọng đấy.”
“Chưa bao giờ hối hận, bất cứ lúc nào cũng được.”
Ngô Đồng cười cười, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: “Trước đó ngươi nói, con đường chúng ta đi là đường dành cho thợ xây, vậy nghĩa là ở đây còn có một lối ra nữa?”
Diệp Thiếu Dương cũng nhớ ra chuyện này, chỉ vì vừa vào đến nơi đã thấy đàn thành nên bị nó thu hút sự chú ý mà quên bẵng đi.
Ngay sau đó, hai người vòng qua đàn thành, đi lại trong căn mộ thất khổng lồ này. Ở phía sau đàn thành, họ tìm thấy một cổng vòm được xây theo hình tháp Phật, bên trong sâu thẳm không rõ dẫn đi đâu, nên tạm thời họ chưa tiến vào.
Tuy nhiên, ở một phía khác của mộ thất, hai người cũng phát hiện ra rất nhiều bức bích họa, trên đó vẽ một số vị Bồ Tát và tượng Phật, hoặc là một số thần linh hung thần ác sát mà ngay cả Ngô Đồng cũng không nhận ra.
Hai người lặng lẽ đợi một lúc, từ con đường phía trước truyền đến tiếng bước chân. Không lâu sau, một nhóm người đi tới, chính là Diệu Tâm và những người khác, họ cầm theo hai chiếc chân đèn để soi sáng.
Diệp Thiếu Dương quét mắt nhìn qua, không thiếu một ai, chỉ là tóc tai và quần áo của mấy người này đều hơi rối loạn, sắc mặt cũng khá mệt mỏi, đoán chừng là kết quả của trận đại chiến với con cá cóc nhỏ kia. Trán của Trần Hiểu Vũ còn bị thương một miếng, máu đã khô lại, trông rất chật vật.
Nhìn thấy Ngô Đồng và Diệp Thiếu Dương, Diệu Tâm và Mao Tiểu Phương đều rất vui mừng, tiến lại chào hỏi.
Diệp Thiếu Dương nghe Mao Tiểu Phương kể sơ qua về diễn biến trận chiến với cá cóc, tuy căng thẳng nhưng không quá mạo hiểm. Đúng như Diệp Thiếu Dương suy đoán, một nhóm pháp sư này đối phó với con cá cóc cỡ nhỏ kia vẫn là chuyện trong tầm tay.
Trần Hiểu Vũ nhìn Diệp Thiếu Dương với ánh mắt âm trầm, nói: “Ngươi thì tốt rồi, đã an toàn sao không quay lại giúp đối phó cá cóc mà lại trốn ở đây?”
Diệp Thiếu Dương liếc hắn một cái: “Ba người các ngươi đều là Địa Tiên hoặc chuẩn Địa Tiên, một con cá cóc nhỏ mà cũng đối phó không xong, còn cần ta phải đích thân ra tay sao? Ta đã giết con lớn rồi, các ngươi còn muốn ta thế nào nữa?”
Diệp Thiếu Dương vốn không muốn khoe khoang, nhưng Trần Hiểu Vũ cứ hùng hổ ép người, vậy thì hắn đành phải mượn lực đả lực một chút. Câu nói này khiến Trần Hiểu Vũ cứng họng không đáp lại được lời nào.
“Đây là cái gì!” Diệu Tâm phát hiện ra đàn thành, liền cầm một ngọn đèn giao nhân tiến lại gần.
Ngô Đồng giải thích cho nàng về tác dụng của đàn thành cùng với những suy đoán của mình.
Diệu Tâm đi quanh đàn thành quan sát hồi lâu, chậm rãi nói: “Không sai, nơi này vốn là Long mạch, Thủy Nguyệt Động Thiên, đàn thành này còn có tác dụng thu thập linh khí phong thủy, cộng thêm trận pháp tự thân, có thể hấp thụ diệu dụng phong thủy nơi này tốt hơn.” Nói đoạn, nàng nhìn quanh một vòng rồi tiếp: “Phong thủy tốt như vậy, lại thêm tòa đàn thành này, đời sau nhất định sẽ sinh ra một vị kiêu hùng.”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày hỏi: “Tại sao không phải là Hoàng đế? Đây chẳng phải là Long mạch sao?”
Diệu Tâm cười nói: “Long mạch thì không sai, có điều bậc đế vương phải có phúc trạch thiên hạ, không dung nạp yêu tà khí. Nơi này vì tòa đàn thành này mà giết chết một trăm người, sát khí quá nặng, hậu nhân cho dù có xuất đầu lộ diện cũng chỉ là một kiêu hùng sát phạt thiên hạ, tuyệt đối không thể làm Hoàng đế chân chính được.”
Diệp Thiếu Dương vẫn hiếu kỳ: “Vậy tại sao không trực tiếp làm cái trận pháp gì đó có thể tạo ra đế vương?”
Diệu Tâm bật cười: “Ngươi tưởng linh đài đế vương dễ lập như vậy sao? Không phải cứ tìm được Long mạch rồi chôn ở đó là nhất định làm được Hoàng đế. Rất nhiều Long mạch nhìn bề ngoài chỉ là núi hoang rừng rậm, không ít dân địa phương chết đi cũng chôn ở đó, tại sao không thấy ai làm Hoàng đế?”
Một câu hỏi khiến Diệp Thiếu Dương á khẩu.
Bản thân Diệu Tâm vốn không mấy để tâm đến Diệp Thiếu Dương, nhưng qua trận chiến với cá cóc trước đó, biểu hiện vượt xa năng lực bản thân của hắn đã khiến nàng phải nhìn bằng con mắt khác. Quan hệ giữa họ cũng thân cận hơn nhiều, nàng bắt đầu cởi mở hơn, giải thích đại khái về cách lập linh đài tụ dưỡng đế khí ở Long mạch.
“Ta nghe ông nội ta nói, Long mạch của nhà Đại Thanh được xây dựng dưới Long mạch núi Trường Bạch, là một tòa Kim Long Thổ Thủy. Có điều thứ nó phun ra không phải là nước, mà là cát vàng. Đồng thời có thợ thủ công cực kỳ cao siêu chế tác, cát vàng được tuần hoàn sử dụng, không ngừng bị phun ra, giữ cho phong thủy luôn sống động, trường thịnh không suy.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, lập tức chấn kinh.
“Cho nên nhà bọn họ mới làm Hoàng đế được mấy trăm năm sao? Vậy chẳng lẽ các vị Hoàng đế thời cổ đại đều là nhờ tổ tiên bỏ công sức tiền của chôn cất ở Long mạch?”
Diệu Tâm không nhịn được cười: “Ngươi nhầm lẫn giữa gốc và ngọn rồi. Phong thủy chỉ là thứ bổ trợ, làm sao có thể quyết định tất cả. Tìm Long mạch chôn cất tổ tiên chỉ là hy vọng tương lai có thể sinh ra một vị đế vương, chứ đâu phải tất cả Hoàng đế đều từ đó mà ra.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Thượng Thần Đế (Dịch)