Chương 232: Ảo giác giết địch

Có lẽ đòn "thông cúc" vừa rồi đã hoàn toàn kích phát tà tính của Thi Vương. Nó há miệng, gắng sức phun ra một ngụm huyết vụ lớn, nhanh chóng lan tỏa ra bốn phía. Nó quỳ rạp bốn chi xuống đất, liên tục phun ra sương máu khiến không gian xung quanh nhanh chóng trở nên tối mịt, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Diệp Thiếu Dương ghi nhớ phương vị của Thi Vương, định xông tới thì vừa bước chân đi, đột nhiên cảm thấy dưới chân dính nhớp nháp.

Giơ tay mò xuống, anh chạm phải một vũng huyết dịch sền sệt! Ngay sau đó, Diệp Thiếu Dương kinh hãi nhận thấy mặt đất dưới chân đang sụt xuống, huyết tương đậm đặc từ bốn phía tràn lên như thủy triều, nhanh chóng ngập đến mắt cá chân.

"Thiếu Dương ca, làm sao bây giờ!" Tiếng của Thanh Tuệ từ một hướng khác trong màn sương máu truyền đến. Là một Bạch Vu sư, gặp phải cục diện này, cô cũng lâm vào cảnh lúng túng.

"Đây tuyệt đối là yêu thuật, không phải thật đâu! Trong người Thi Vương không thể nào có nhiều máu đến thế được!" Diệp Thiếu Dương hét lớn về phía cô.

Thanh Tuệ hỏi lại: "Thật hay giả thì có gì khác nhau?"

"Tất nhiên là có, yêu thuật thì có phương pháp phá giải của yêu thuật!"

Thanh Tuệ thấp giọng đáp: "Phải rồi, em cuống quá nên quên mất."

Sau đó, Diệp Thiếu Dương nghe thấy từ hướng của cô truyền lại những âm thanh quái dị. Dù không biết cô dùng cách gì để phá giải yêu thuật này, nhưng anh tin rằng với tu vi Vu thuật của cô, chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm.

Đột nhiên anh nhớ tới Mã Hán, vừa định gọi tên hắn thì từ một hướng khác truyền đến giọng nói yếu ớt của gã: "Diệp Tử..."

Diệp Thiếu Dương sững người, Mã Hán gặp chuyện rồi!

Lập tức anh vung kiếm chém xuống lớp huyết tương dưới chân để rẽ nước, rồi dùng lực nhảy vọt lên, bước một bước dài về phía Mã Hán. Trước khi chạm đất, anh rắc một nắm đậu đồng, đẩy lùi một mảng huyết tương khác rồi mới đáp xuống...

Diệp Thiếu Dương dùng cách đó di chuyển được hơn hai mươi mét. Bốn phía sương máu mù mịt không thấy rõ vật gì, anh lớn tiếng gọi tên Mã Hán.

"Tao ở đây..." Giọng Mã Hán so với lúc nãy còn suy yếu hơn.

Diệp Thiếu Dương lần theo tiếng nói, đột nhiên chân bị vấp một cái. Cúi đầu nhìn xuống, anh thấy một cái đầu người, cả khuôn mặt đều vùi trong huyết tương. Lúc đầu anh giật bắn mình, tưởng là con quỷ nào, nhưng vừa thấy cái kiểu tóc chẻ ngôi ba bảy lỗi thời kia, anh liền nhận ra ngay là Mã Hán. Bởi vì cả cái Thạch Thành này khó mà tìm được người thứ hai để kiểu đầu đó.

Diệp Thiếu Dương vội vàng đánh ra một đạo Hóa Huyết Phù, bức lui một phần huyết tương xung quanh, rồi đưa tay lôi Mã Hán lên. Anh gạt lớp máu trên mặt gã, thấy sắc mặt Mã Hán xanh mét, mắt đã không mở ra nổi.

Diệp Thiếu Dương trong lòng hoảng hốt, mới có một lát mà sao Mã Hán lại thành ra thế này? Hắn đã trải qua chuyện gì?

"Diệp Tử..." Mã Hán lẩm bẩm.

"Tao đến cứu mày đây, không sao đâu!" Diệp Thiếu Dương nắm chặt hai tay gã, định kéo đứng dậy, kết quả là gã không hề nhúc nhích, ngược lại còn rú lên đau đớn.

"Làm sao vậy?" Diệp Thiếu Dương run rẩy hỏi.

"Chân tao... bị cái gì đó giữ chặt rồi..." Mã Hán cố gắng hé mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, rồi yếu ớt đẩy anh ra. "Tao không xong rồi, mày đừng quản tao nữa, đi giết Thi Vương đi, chém chết nó báo thù cho tao..."

"Cái quái gì thế này!"

"Không biết, có cái gì đó ở dưới kéo chân tao, hai cái chân tao bị gặm nát hết rồi, chắc chắn là không sống nổi..."

Tim Diệp Thiếu Dương thắt lại, vội vàng trấn an: "Đừng nghĩ bậy, đây là ảo giác thôi, thực ra người mày vẫn lành lặn, ráng chịu đựng..."

Nói thì nói vậy, nhưng lòng Diệp Thiếu Dương trĩu nặng: Tuy là ảo giác, nhưng nếu tử vong trong ảo cảnh thì ngoài đời thực dù không có một vết thương nào cũng sẽ chết thật. Bởi vì thứ bị thương là hồn phách, đến lúc đó hồn phách sẽ bị Thi Vương câu đi, có muốn cướp lại cũng không được.

Mã Hán gượng cười một cái, khẽ lẩm bẩm: "Hôm nay tao thể hiện cũng không tệ đúng không? Hắc hắc, gậy sắt đánh gục bao nhiêu Huyết Vu sư, còn đâm cả 'cúc hoa' của Thi Vương nữa, thỏa mãn rồi. Vạn nhất tao có chết, Diệp Tử à, nhớ về nhà tao báo tang nhé, tao chỉ có mình mày là anh em thôi..."

"Cút mẹ mày đi, mày chết thế nào được!"

Diệp Thiếu Dương không thèm nghe gã lảm nhảm mấy lời cảm động nữa, hít sâu một hơi, lao đầu vào trong lớp huyết tương. Lập tức hai mắt tối sầm, không nhìn thấy gì cả, anh không tiếc tiêu hao mà mở Thiên Nhãn. Ngay lập tức, anh nhìn thấy hai thứ có hình thù quỷ dị, mỗi con ôm một chân Mã Hán mà gặm nhấm. Quả nhiên đúng như lời gã nói, hai bắp đùi đã bị gặm đến tận xương.

Diệp Thiếu Dương nhìn qua là biết ngay, hai con quỷ này là thực thể tồn tại, chúng có lẽ là Quỷ Bộc của Thi Yêu, thừa dịp huyết tương che mắt để ở đây hại người.

Tuy nhiên, quỷ là vật hư ảo, không thể thực sự ăn thịt người, chúng chỉ đang tạo ra cảm giác đau đớn và cái chết giả để khiến Mã Hán tin rằng mình đã chết, từ đó ngoan ngoãn dâng ra hồn phách.

Hai con quỷ vừa thấy Diệp Thiếu Dương liền nhào tới. Anh chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp vung Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, dứt khoát chém chết cả hai, khiến chúng hóa thành tinh phách... Anh không cho chúng cơ hội siêu độ, bởi vì chúng đã hành hạ Mã Hán ra nông nỗi này, điều đó khiến anh vô cùng tức giận!

Anh phẫn nộ, nên anh sẽ sát quỷ!

Giết chết hai con quỷ xong, Diệp Thiếu Dương ngoi lên khỏi mặt huyết tương, túm lấy Mã Hán cõng lên lưng, đi về phía rìa của vùng huyết tương. Cũng may có lớp dịch này nâng đỡ một phần trọng lượng, nếu không với cái thân hình hộ pháp của Mã Hán, Diệp Thiếu Dương tự nhận là mình tuyệt đối cõng không nổi.

Diệp Thiếu Dương dùng Hóa Huyết Phù mở đường, đi liên tục gần mười phút vẫn không thấy điểm dừng. Lúc này anh mới nhận ra mình quá ngốc: Mục đích của ảo giác là để vây khốn con người, tất nhiên sẽ có cảm giác không có điểm dừng, thực tế có lẽ anh chỉ đang dậm chân tại chỗ. Nghĩ đoạn, anh vội vàng cắn đầu lưỡi, ngậm một ngụm máu, nhắm thẳng màn sương máu trước mặt mà phun mạnh ra.

Sương máu và huyết tương xung quanh lập tức tản đi. Diệp Thiếu Dương thở phào một hơi, nhưng đúng lúc này, anh cảm nhận được một luồng tà linh lực khủng khiếp đang lao tới từ phía sau. Trong tình thế cấp bách không kịp phản ứng, anh dùng sức ném mạnh Mã Hán trên lưng ra xa.

Trong trạng thái mất trọng lực, Mã Hán vốn đang sắp hôn mê bỗng giật mình tỉnh táo, đưa tay sờ soạn hai cái bắp đùi của mình. Thấy hai cái chân mập mạp vẫn còn đó, gã vui mừng khôn xiết, nhưng ngay sau đó "ầm" một tiếng ngã xuống đất, đau đến mức kêu oai oái, chửi bới: "Thằng Diệp, mày định làm tao nứt đít đấy à!"

Diệp Thiếu Dương đâu còn tâm trí mà để ý đến gã. Hai tay anh kết ấn cực nhanh, liên tiếp vạch bảy đường trước mặt, dùng cương khí bày ra Thất Tinh Khôi Lạc Trận, đẩy mạnh về phía trước. Luồng lực lượng khổng lồ kia va vào trận pháp, yêu lực bùng nổ hất văng Diệp Thiếu Dương ra ngoài. Anh cũng giống như Mã Hán lúc nãy, ngã ngồi bệt xuống đất. Đau đít là chuyện nhỏ, mấu chốt là khí huyết trong người hỗn loạn, suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu.

Không ngờ tu vi của Huyết Cổ Thi Vương lại mạnh đến mức này!

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, kìm nén cảm giác buồn nôn, ý chí chiến đấu trong lòng bùng lên dữ dội. Nhìn thấy thân hình khổng lồ của Huyết Cổ Thi Vương đang lao tới từ xa, anh chắp hai tay lại, nắm chặt Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, bắt đầu niệm chú.

Đề xuất Voz: Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN