Chương 2339: Tiến về Diệp gia thôn

Đối với những pháp sư ở nhân gian, bọn họ không có quyền can thiệp quá nhiều, nhưng tà vật về nguyên tắc đều thuộc quyền quản lý của Âm Ti, thái độ của hai người lập tức thay đổi hẳn.

“Chuyện này cứ giao cho ta.” Tiêu Dật Vân nhìn hai người bọn họ rồi nói.

Hai người nhất thời lộ vẻ khó xử, vị Nhật Tuần Hành lại chắp tay lần nữa, nói: “Chúng ta cũng là nhận lệnh mà đến, nếu cứ thế này trở về, e rằng Ti chủ sẽ trách phạt, xin Tiêu lang quân đừng làm khó chúng ta.”

Sắc mặt Tiêu Dật Vân hơi biến đổi, lạnh lùng nói: “Ngươi tưởng ta đang tranh công với các ngươi sao? Từ Phúc hiện thân nhân gian là chuyện trọng đại, không phải việc riêng của Tuần Hành Ti các ngươi. Cứ bẩm báo sự thật đi, phía sư thúc ta sẽ tự mình chịu trách nhiệm, không liên quan đến các ngươi.”

Nói đến nước này, hai vị tuần hành không dám nói thêm gì nữa. Ở Tuần Hành Ti, họ cũng chỉ là những Âm thần bình thường, bất kể là thực lực, bối cảnh hay địa vị đều không thể so sánh với Tiêu Dật Vân. Hai người liếc nhìn nhau một cái, chắp tay cáo từ rồi rời đi.

Sau khi họ đi khỏi, Tiêu Dật Vân mới thay đổi thần sắc, mỉm cười với Diệp Thiếu Dương: “Huynh đệ này chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi.”

Diệp Thiếu Dương thắc mắc: “Ti chủ của bọn họ tại sao lại là sư thúc của ngươi?”

Không đợi Tiêu Dật Vân mở miệng, Tứ Bảo đã cướp lời: “Dê Rừng, sao cậu lại quên mất, Ti chủ của Tuần Hành Ti chính là Ngư Huyền Cơ mà.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương chợt chấn động. Đúng vậy, vào thời điểm này, Ti chủ Tuần Hành Ti vẫn là Ngư Huyền Cơ...

Tiêu Dật Vân gật đầu: “Phải, Ngư Huyền Cơ là quan môn đệ tử của Đại Đế, gọi Phủ quân nhà ta một tiếng sư huynh. Chính nhờ tầng quan hệ này mà ta mới dám coi thường hai vị tuần hành thiên thần kia. Sao vậy, ngươi cũng quen biết Ngư Huyền Cơ à?”

“Đâu chỉ là quen biết.” Tứ Bảo cười gian xảo.

Diệp Thiếu Dương chìm đắm trong hồi ức về chuyện cũ. Ngư Huyền Cơ... Ngư Huyền Cơ mà mình quen biết giờ đã tới Tu la giới, còn Ngư Huyền Cơ của thế giới này vẫn đang làm Ti chủ ở Tuần Hành Ti. Đột nhiên, hắn có một thôi thúc muốn gặp nàng một lần.

“Rốt cuộc là chuyện gì, ngươi đã tìm thấy Từ Phúc rồi sao?”

Một câu nói của Tiêu Dật Vân đã kéo Diệp Thiếu Dương ra khỏi dòng ký ức. Hắn tự nhiên nói thật hết mọi chuyện cho y nghe.

Sau khi nghe xong, Tiêu Dật Vân chưa kịp phản ứng gì thì Bích Thanh đã không nhịn được, truy hỏi: “Các ngươi muốn đến Lôi Trì ở Hiên Viên Sơn sao? Vậy thì thật tốt, có thể thuận đường đoạt lại Kim Cương Trác cho ta!”

“Làm sao mà thuận đường được, chúng ta đi lén lút mà.”

Bích Thanh hừ lạnh một tiếng: “Gần Lôi Trì có các vị Bàn Cổ tăng trấn giữ, các ngươi không thể nào không bị phát hiện. Đến lúc đó khó tránh khỏi việc phải động thủ. Mấy vị tối cao trên Hiên Viên Sơn luôn thanh tu trong Hư Không Vân Phong, không đời nào tự mình ra tay, Thanh Trường Phong và Tinh Nguyệt Nô hiện đang chủ trì đại cục, chắc chắn sẽ giao chiến với ngươi... Ngươi cứ mang ta theo, sau khi đoạt lại Kim Cương Trác, chúng ta cùng nhau trở về thời đại của ngươi, đó cũng là thời đại của sư huynh ta.”

Diệp Thiếu Dương không thèm để ý đến nàng, nhưng thực tế trong thâm tâm hắn đã đồng ý. Nếu thật sự giống như nàng nói, có thêm một trợ thủ mạnh mẽ cũng là điều tốt, dù sao thực lực của Bích Thanh vẫn cao hơn hắn một bậc.

Tiêu Dật Vân đánh giá Bích Thanh một lượt rồi hỏi: “Ngươi là ai?”

“Sư muội của Thanh Ngưu, một đóa bạch liên hoa... à, là hoa sen tinh.” Diệp Thiếu Dương giới thiệu.

Tiêu Dật Vân cũng không hỏi nhiều, dựa trên những gì Diệp Thiếu Dương đã kể, y trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói: “Chuyện này ta không giúp gì được, phải trông chờ vào chính các ngươi thôi. Ta chỉ có một yêu cầu.” Y dừng lại một chút rồi tiếp tục, “Giải quyết xong xuôi mọi chuyện thì hãy mau chóng trở về thế giới của ngươi đi, đừng ở đây quấy rầy thêm nữa, để lại quá nhiều dấu vết thì ngay cả Phủ quân đại nhân cũng không che giấu nổi đâu.”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Ngươi muốn ta đi nhanh như vậy, không nỡ sao?”

“Có gì mà không nỡ.” Tiêu Dật Vân nhướn mày, “Dù sao trăm năm sau ta cũng sẽ gặp lại ngươi, đến lúc đó mới thực sự làm huynh đệ tốt.”

Diệp Thiếu Dương đặt một tay lên vai y, nói: “Bây giờ cũng đã là huynh đệ tốt rồi.”

Tiêu Dật Vân nhún vai: “Ta sẽ giúp ngươi để mắt tới phía Âm Ti, có tình hình gì ta sẽ đến báo tin. Các ngươi hãy nhanh chóng hành động, đừng đợi đến lúc Âm Ti thực sự bắt được Từ Phúc, khi đó các ngươi có muốn đi cũng không đi được đâu.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu.

Tiêu Dật Vân chào tạm biệt mọi người rồi rời đi.

“Mẹ nó, cái tên mặt trắng kia thế mà lại đối xử với mình lạnh nhạt như vậy, thật muốn đấm hắn một trận!” Tứ Bảo có chút khó chịu.

“Hắn ở hiện tại vốn không quen cậu, quan tâm cậu làm gì, cậu không biết tính hắn vốn thích tỏ vẻ sao.”

Tứ Bảo nghĩ lại cũng thấy đúng, thế là nguôi giận. Cũng khó trách hắn khó chịu, ở thời đại của họ, vì Diệp Thiếu Dương và Quả Cam mà Tiêu Dật Vân có thể coi là một thành viên của Liên minh Bắt Quỷ, mọi người đã thân thiết không thể thân thiết hơn.

“Các ngươi... Tam Lang, họ đang nói gì vậy, em hoàn toàn không hiểu gì cả.” Từ khi tới đây, Uyển Nhi luôn mang vẻ mặt ngơ ngác, nhỏ giọng nói với Lâm Tam Sinh.

“Chuyện này, một lát nữa anh sẽ giải thích kỹ cho em.” Lâm Tam Sinh quay sang nói với Diệp Thiếu Dương, “Cho ta một căn phòng.”

Quỷ không cần ăn uống ngủ nghỉ, nói chung là không cần phòng ốc, nhưng cứ ở chung một phòng với người khác thì cả hai bên đều không có sự riêng tư. Nếu chỉ có một mình Lâm Tam Sinh thì không sao, nhưng giờ có thêm nương tử bên cạnh thì lại khác. Diệp Thiếu Dương lấy Âm Dương Kính ra, nói: “Muốn phòng kiểu gì cũng có, hai người cứ vào trong đó mà ở, không gian bên trong rất rộng, lại còn hỗ trợ tu luyện nữa.”

“Ta đưa nàng vào trước.” Lâm Tam Sinh nói xong liền nắm tay Uyển Nhi, chui tọt vào trong Âm Dương Kính.

“Mẹ kiếp, quân sư cũng có nương tử rồi, cảm giác này thật là kỳ quái.” Tứ Bảo gãi đầu lẩm bẩm một mình.

“Lão đại, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?” Phượng Hề hỏi.

“Đến Diệp gia thôn, tìm vị Thái tổ kia của ta.” Diệp Thiếu Dương nhớ lại lời Từ Phúc dặn. Hiện tại hắn không tìm thấy Ngô Đồng và Diệu Tâm, nhưng biết họ đang đi tìm người tên Diệp Nhận Vượng. Hắn phải tranh thủ thời gian tới đó, hy vọng có thể tìm thấy người đó trước bọn họ.

Diệp Thiếu Dương lập tức cùng mọi người thu dọn đồ đạc, đồng thời bảo vợ chồng Phượng Hề đi tìm xe ngựa. Khi đồ đạc đã chuẩn bị xong thì xe ngựa cũng đã tới, tổng cộng có hai chiếc. Nhóm của Diệp Thiếu Dương lập tức lên đường.

Diệp gia thôn nằm ở huyện Hoài Thượng, thuộc Dự Châu. Tuy không có bản đồ chính xác nhưng phương hướng đại khái thì hắn nắm rõ. Hơn nữa, địa thế của Diệp gia thôn rất đặc thù, tọa lạc trên đầu trâu đã hơn ngàn năm lịch sử, không lo không tìm thấy.

“Tiểu Cửu, chúng ta đi cứu kiếp trước của Lãnh Ngọc trước, xong việc sẽ lập tức tới Hiên Viên Sơn giúp em trùng sinh.”

Ngồi một mình ở phía trước xe ngựa, Diệp Thiếu Dương lấy Đông Hoàng Chung ra. Nhìn hình bóng Tiểu Cửu hiện lên trên đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt mặt chuông như đang vuốt ve khuôn mặt nàng.

“Thiếu Dương, anh đã quyết định cứu em, em biết có khuyên cũng vô ích. Tóm lại mọi chuyện phải cẩn thận, nếu thực sự có thể tới được Lôi Trì, em chắc chắn sẽ vượt qua được lôi kiếp!”

“Ta tin em.”

Tiểu Cửu im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Kiếp trước của Lãnh Ngọc ở đây, không biết bản tôn của tỷ ấy hiện giờ thế nào.”

Diệp Thiếu Dương trầm giọng: “Ta vốn định hỏi Từ Phúc nhưng ông ta đi nhanh quá. Tuy nhiên ta tin nàng ấy vẫn an toàn, vì vậy Từ Phúc mới bảo ta đi giúp đỡ kiếp trước của nàng. Nếu nàng... thực sự có chuyện gì bất trắc, thì làm tất cả những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN