Chương 2340: Tiến về Diệp gia thôn 3

“Thiếu Dương, nếu có thể ngăn cản nàng trong tương lai trở thành Quỷ Đồng thì tốt quá. Còn nếu không thể, sau khi ta trùng sinh, ta sẽ cùng huynh đi tìm Lãnh Ngọc. Bất kể gian nan hiểm trở thế nào, vẫn luôn có ta bên cạnh huynh.” Tiểu Cửu lặng lẽ nhìn hắn, dịu dàng nói.

Diệp Thiếu Dương mỉm cười đầy an ủi: “Có muội bên cạnh, ta tự nhiên chẳng còn gì phải sợ hãi nữa.”

Vì Tiểu Cửu cần tĩnh dưỡng nguyên thần, Diệp Thiếu Dương không muốn quấy rầy nàng quá lâu. Sau khi hàn huyên đôi câu, hắn cất Đông Hoàng Chung lại vào túi đeo vai. Hắn dùng tay nắm lấy chiếc chuông, có thể cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của nó: thần thức tương liên, tâm ý tương thông, dường như có thể tùy ý điều khiển.

Kể từ khi Đông Hoàng Chung được Tiểu Cửu trợ giúp luyện hóa, nó đã trở thành bản mệnh pháp khí của hắn. Như vậy, trong lần nghênh địch tới đây, liệu hắn đã có thể sử dụng nó hay chưa?

Diệp Thiếu Dương vẫn còn nhớ rõ uy lực hủy thiên diệt địa trong lần sử dụng trước đó... Lòng hắn khẽ động, chuyến đi xông vào Lôi Trì sắp tới, Đông Hoàng Chung hoàn toàn có thể trở thành một món vũ khí bí mật đầy uy lực.

Đang mải suy nghĩ, một bóng người từ trên mui xe nhảy xuống, đáp nhẹ bên cạnh Diệp Thiếu Dương rồi cùng hắn ngồi sóng đôi. Đó là Bích Thanh.

“Vừa rồi huynh nói chuyện với ai thế, Cửu Vĩ Thiên Hồ sao?”

Thấy Diệp Thiếu Dương gật đầu, Bích Thanh nhìn nghiêng gò má hắn, tò mò nói: “Ta thật không dám tin, Cửu Vĩ Thiên Hồ cao ngạo thế mà lại nhận huynh làm chủ nhân. Rốt cuộc huynh có tạo hóa gì vậy?”

“Vì ta đẹp trai.” Diệp Thiếu Dương nhướng mày với nàng.

“‘Đẹp trai’ nghĩa là gì?”

“À...” Diệp Thiếu Dương mới sực nhớ ra thời đại này chưa có từ đó, hoặc ít nhất là không phổ biến. “Đẹp trai... chính là tuấn tiếu, phong nhã như Phan An ấy.”

Đầu Bích Thanh như hiện lên mấy vạch đen đầy vẻ cạn lời.

“Diệp Thiếu Dương, huynh thật là không biết xấu hổ.” Bích Thanh chuyển chủ đề: “Huynh có biết đường đến Lôi Trì ở Hiên Viên Sơn không?”

Diệp Thiếu Dương lập tức giật mình. Đúng vậy, hắn chỉ mải tính toán những việc cụ thể mà quên mất một vấn đề cốt lõi: Làm sao để đến được Hiên Viên Sơn?

Bích Thanh mang theo nụ cười đắc thắng, nhìn hắn nói: “Hiên Viên Sơn và nhân gian không nằm cùng một không gian, việc vãng lai giữa hai nơi không hề dễ dàng. Huynh còn nói không muốn hợp tác, không có ta, e rằng huynh ngay cả lối vào Hiên Viên Sơn cũng chẳng tìm thấy đâu.”

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Cô biết cách đi sao?”

Bích Thanh đáp: “Dĩ nhiên. Huynh còn nhớ trận quyết chiến hôm đó, Tinh Nguyệt Nô đã mở bức chân dung của mình ra, tạo thành một khe hở hư không để đón chân thân của mình cùng Bạch Trạch và Tất Phương qua không? Huynh tưởng bức họa đó chỉ là vật bình thường sao?”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn nàng, lắc đầu.

Bích Thanh giải thích: “Bức họa đó tên là Thái Cực Song Sinh Đồ, là một món thần khí diệu kỳ trên Hiên Viên Sơn. Cái gọi là ‘Thái Cực Song Sinh’ gồm hai quẻ tượng một âm một dương. Đồ có hai bức, một bức lưu lại Hiên Viên Sơn gọi là Càn đồ, bức kia nàng ta luôn mang theo bên mình gọi là Khôn đồ. Bất kể ở không gian nào, hai bức đồ này đều có khí tức tương liên. Dù cách xa vạn dặm, người ta vẫn có thể thông qua bức họa này để đi đến bức họa kia. Nhờ thế, mụ ta mới có thể nhanh chóng qua lại giữa Hiên Viên Sơn và nhân gian.”

“Thái Cực Song Sinh Đồ, ta cũng từng nghe nói qua.” Giọng nói của Tiểu Cửu từ trong ba lô của Diệp Thiếu Dương truyền ra. Nàng ở trong Đông Hoàng Chung, tuy tự thành một tiểu thiên địa nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài.

Bích Thanh tiếp lời: “Đúng vậy. Sơn Hà Xã Tắc Đồ, Thái Cực Song Sinh Đồ và Nhiễu Già Diệp Đồ chính là tam đại thần đồ trên thế gian, mỗi bức đều có diệu dụng riêng. Tuy nhiên, Thái Cực Song Sinh Đồ so với hai bức còn lại thì chẳng thấm tháp gì. Nghe đồn Nhiễu Già Diệp Đồ có thể thông đến cõi Tịnh Thổ của Phật quốc, là một phương tiên cảnh. Còn Sơn Hà Xã Tắc Đồ lại càng lợi hại hơn, có thể thu nạp hết thảy sinh linh... Tiếc là chưa có duyên được chiêm ngưỡng.”

“Khụ.” Diệp Thiếu Dương nghe nàng đánh giá cao Sơn Hà Xã Tắc Đồ thì trong lòng thầm đắc ý, nhưng hắn không chủ động tiết lộ món bảo vật đó đang nằm trong tay mình, chỉ hỏi: “Chẳng lẽ từ nhân gian đi Hiên Viên Sơn chỉ có thể thông qua Thái Cực Song Sinh Đồ thôi sao?”

“Hiên Viên Sơn là một không gian hỗn độn, tương truyền do Hiên Viên Thượng Đế năm xưa khai sáng để cho các linh vật thế gian tu hành, không nằm trong Tam giới Ngũ hành. Sinh linh ở đó vô sinh vô tử, bất sinh bất diệt. Nhưng xét cho cùng, nó được mở ra từ Hỗn Độn giới, nên vẫn có những điểm tương liên với nhân gian. Tuy nhiên, để ngăn cản con người tìm đến, những vết nứt không gian này đều có cao thủ Hiên Viên Sơn trấn giữ. Chúng ta đừng nên mơ tưởng, dù có vượt qua được cũng sẽ đánh động thủ vệ, căn bản không thể đến được Lôi Trì.”

Diệp Thiếu Dương biết nàng vẫn còn ý định khác, liền im lặng lắng nghe.

“Biện pháp duy nhất hiện giờ là đi xuyên qua Hỗn Độn giới. Ở đó có một khe hở dẫn thẳng đến núi Côn Luân, gọi là Hiên Viên Chi Môn. Vì con người cơ bản không bao giờ đặt chân đến Hỗn Độn giới, mà có đến cũng không tìm được Hiên Viên Chi Môn, nên nơi đó hầu như không có phòng bị. Muốn đến Lôi Trì, chỉ có thể đi từ lối này.”

“Hỗn Độn giới...” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

“Phải, từ nhân gian đi Hỗn Độn giới thì dễ dàng hơn nhiều. Hỗn Độn giới đi thế nào chắc huynh biết chứ?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu. Hỗn Độn giới là một không gian song song với Quỷ vực. Từ cổng phía Nam của Âm Ti đi ra ngoài mười dặm sẽ thấy một cây quế vàng, dưới gốc cây có một miệng giếng, từ đó có thể dẫn thẳng đến Hỗn Độn giới.

“Bên ngoài Hỗn Độn Tỉnh cũng có trọng binh của Âm Ti trấn giữ để ngăn các du hồn trốn vào đó né tránh sự truy tra, người bình thường không đi qua được. Nhưng huynh và Tiêu lang quân thân thiết như vậy, chắc huynh ấy có thể giúp được.” Bích Thanh đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện.

“Điều khó khăn nhất chính là những sinh linh trong Hỗn Độn giới. Những sinh linh này do hỗn độn chi khí tạo thành, có linh trí nhưng không có thần thức. Ta chưa từng đến đó, nhưng đoán chừng chúng sẽ bài xích sinh linh ngoại lai, có lẽ sẽ phải trải qua một trận chiến...”

Bích Thanh trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Ta nghe nói hỗn độn chi khí hóa sinh ra tà linh, trong đó có một vị chúa tể gọi là Hỗn Độn Thiên Ma. Ta chưa từng gặp qua nhưng nghe danh đã thấy khó đối phó. Đây mới là điều phiền toái nhất.”

Hỗn Độn Thiên Ma!

Tim Diệp Thiếu Dương khẽ thắt lại, đó chẳng phải là Dương Cung Tử sao?

Trong đầu hắn lập tức hiện lên dáng vẻ của Dương Cung Tử, hắn lẩm bẩm: “Ta thật sự đã lâu rồi không gặp nàng ấy.”

“Ai cơ? Hỗn Độn Thiên Ma sao?”

“Nàng ấy tên là Dương Cung Tử.”

“Huynh mà cũng quen biết nàng ta?” Bích Thanh tỏ vẻ không thể tin nổi, rồi lập tức dội gáo nước lạnh: “Nhưng chỉ quen biết thôi thì cũng vô dụng. Sinh linh Hỗn Độn có trách nhiệm trấn giữ Hiên Viên Chi Môn, chúng ta muốn từ Hỗn Độn giới sang Hiên Viên Sơn, e rằng nàng ta không dám nể mặt đâu.”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, cười nói: “Cô lầm rồi. Đừng nói là nể mặt cho đi qua, dù ta có bảo nàng dẫn theo mười vạn sinh linh Hỗn Độn giúp ta đánh thẳng lên Hiên Viên Sơn, nàng ấy cũng sẽ không do dự một giây nào.”

Bích Thanh kinh ngạc nhìn hắn: “Sao huynh lại tự tin như vậy?”

“Đó là người của ta, là chị dâu ruột của ta.” Diệp Thiếu Dương mỉm cười. Thực tế, dù gác lại mối quan hệ với Đạo Phong, thì riêng tình cảm giữa hắn và Dương Cung Tử cũng đã vô cùng sâu đậm. Hồng nhan tri kỷ, thực sự là người một nhà.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hung Mãnh Nông Phu
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN