Chương 2375: Xông sơn 4

Diệp Thiếu Dương nghe nàng nói vậy, biết ngay nàng đã không thể ra tay thành công. Chẳng hiểu vì sao, trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, cũng không nói gì thêm.

Đêm đó, Diệp Thiếu Dương hàn huyên với bọn Tiểu Mã một lúc rồi về phòng mình. Hắn tìm điện thoại, cắm sạc rồi khởi động máy. Vừa mở Wechat lên, lập tức có mấy tin nhắn nhảy ra. Ngô Hiểu Tầm nhắn rằng nàng đã nghe nói về tất cả những chuyện xảy ra với hắn, bảo hắn khi nào về thì liên lạc ngay với nàng.

Những tin nhắn còn lại đều là của Chu Tĩnh Như. Dù biết hắn đã đi đến thời Dân quốc, điện thoại bỏ lại ở nhà, nàng vẫn gửi cho hắn rất nhiều tin nhắn, nói ra những lời trong lòng mà khi đối mặt không thể thốt ra, đồng thời bày tỏ niềm tin mãnh liệt rằng hắn nhất định sẽ trở về.

Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, tìm thấy điện thoại của Nhuế Lãnh Ngọc và cũng mang đi sạc. Hình nền điện thoại của Lãnh Ngọc là tấm ảnh chụp lần trước khi hai người cùng đi dạo bờ biển. Lúc đó nàng đột nhiên nảy ra ý định rất thiếu nữ, bảo cả hai cùng đưa ngón cái và ngón trỏ ra ghép thành một hình chữ nhật rồi chụp lại làm hình nền. Nhìn thấy tấm hình này, hốc mắt Diệp Thiếu Dương lập tức đỏ lên.

Sau khi về nhà, Tạ Vũ Tình đi tắm rửa một chút. Đêm nay nàng không ở lại nhà Diệp Thiếu Dương vì bên đó quá đông người, không có chỗ ngủ. Sau khi nghe bọn Diệp Thiếu Dương bàn bạc kế hoạch, nàng liền đưa Tuyết Kỳ về nhà mình nghỉ ngơi.

Mấy ngày Diệp Thiếu Dương vắng mặt, nàng thường xuyên mất ngủ, chưa có đêm nào được một giấc ngon lành. Đêm nay nàng định bụng sẽ ngủ thật tốt để ngày mai cùng Diệp Thiếu Dương tham gia hành động.

Là một người bình thường, nàng không am hiểu nhiều về giới pháp thuật hay thần tiên ma quỷ, nhưng nàng hiểu rõ hành động lần này nguy hiểm đến mức nào. Diệp Thiếu Dương vừa mới về được một đêm đã lại phải đi mạo hiểm, nàng thực sự không yên lòng. Nằm trên giường trằn trọc mãi, nàng quyết định ngày mai dù thế nào cũng phải đi theo, cho dù không giúp được gì thì cũng phải tận mắt nhìn thấy Diệp Thiếu Dương được an toàn.

Trận chiến ở Tinh Túc Hải trước đó nàng đã không tham gia được, vì thế mà luôn cảm thấy hối hận khôn nguôi.

Tuyết Kỳ đang ngồi trong phòng khách, vừa mút kem vừa lặng lẽ xem tivi, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ mông lung về vài chuyện.

Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên.

“Tuyết Kỳ, em xem là ai đấy.” Tạ Vũ Tình nằm trên giường, lười biếng không muốn dậy mở cửa.

Nghe tiếng mở cửa, sau đó là giọng nói đầy kinh ngạc của Tuyết Kỳ: “Sao anh lại tới đây?”

“Anh tìm Vũ Tình.”

Là giọng của Diệp Thiếu Dương!

Tạ Vũ Tình vội vàng tìm quần áo mặc vào rồi chạy ra phòng khách. Quả nhiên là Diệp Thiếu Dương.

“Sao anh lại tới đây giờ này?”

“Không có gì, anh ra ngoài tìm Quách sư huynh lấy đồ, đi ngang qua đây thấy phòng em còn sáng đèn nên vào thăm chút thôi.”

Diệp Thiếu Dương có vẻ hơi khách sáo.

“Ngồi đi. Tuyết Kỳ, đi rót nước.”

“Em thành người hầu của hai người luôn rồi đấy.” Tuyết Kỳ bĩu môi nhưng vẫn đi làm.

Tạ Vũ Tình kéo Diệp Thiếu Dương ngồi xuống bên cạnh mình. Diệp Thiếu Dương hơi nhích người ra xa một chút, mỉm cười nhìn nàng.

“Anh làm sao thế?” Tạ Vũ Tình nhíu mày.

“Gì mà làm sao?”

“Sao em cảm thấy... anh cứ có gì đó không đúng lắm.” Tạ Vũ Tình gãi đầu, nghiêng đầu quan sát hắn.

“Có chỗ nào không đúng đâu, không đúng chỗ nào chứ?” Diệp Thiếu Dương mở to mắt hỏi lại.

“Không có gì. Mà anh tới tìm em... là có chuyện gì nhỉ? À, em quên mất.” Tạ Vũ Tình gõ gõ vào đầu mình: “Đúng rồi, anh tới đúng lúc lắm. Em nói cho anh biết, ngày mai nhất định em phải đi, dù anh có đồng ý hay không em cũng đi! Đừng có bắt em ở nhà chờ đợi, em không chịu nổi sự dày vò đó đâu, anh hiểu không? Anh yên tâm, em tuyệt đối không chạy loạn, sẽ không trở thành gánh nặng cho mọi người đâu.”

Diệp Thiếu Dương ngần ngại nhìn nàng rồi hỏi: “Đi đâu cơ?”

“Diệp Thiếu Dương!” Tạ Vũ Tình nhảy dựng lên: “Anh cố ý đúng không? Còn đi đâu được nữa, dĩ nhiên là cùng các anh xông vào Lôi Trì rồi!”

Diệp Thiếu Dương giật mình, cười gượng: “À thì... không phải anh không cho em đi, chủ yếu là quá nguy hiểm...”

“Mọi người đều đi cả mà, Đạo Phong cũng đi, có gì mà phải sợ.”

“Mọi người đều đi à...” Diệp Thiếu Dương có vẻ đăm chiêu, gật đầu rồi hỏi nàng: “Cái đó, em có biết mục đích chúng ta đến Lôi Trì là gì không?”

“Đêm nay anh lạ thật đấy!” Tạ Vũ Tình cau mày: “Em bắt đầu nghi ngờ anh có phải Thiếu Dương thật không đấy. Đi Lôi Trì dĩ nhiên là để giúp Tiểu Cửu phục sinh rồi, em không hiểu rõ lắm, nhưng dù sao đó cũng là lời anh nói mà.”

“À, tối nay đông người quá nên anh quên mất mình đã nói gì.” Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ vào Thất Tinh Long Tuyền Kiếm bên hông: “Hàng thật giá thật đây này.”

Tạ Vũ Tình hỏi: “Rốt cuộc anh có cho em đi không?”

“Cái này... để mai tính đi. Thôi anh phải đi tìm Quách sư huynh đây, anh đi nhé.”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy. Lúc này Tuyết Kỳ mới chậm rãi bưng trà tới. Diệp Thiếu Dương đưa tay bóp nhẹ vào mặt cô bé một cái rồi nói: “Anh thấy em ở với Vũ Tình lâu quá nên nghiện rồi, chẳng muốn về với anh nữa.”

“Bên cạnh anh có bao nhiêu người như vậy, cũng đâu có thiếu một mình em.” Tuyết Kỳ bĩu môi.

Diệp Thiếu Dương chào tạm biệt hai người rồi rời đi.

“Ngày mai mấy giờ hành động?” Tạ Vũ Tình tựa vào cửa hỏi với theo.

“Cái này... hửng đông em cứ qua đó đi. Càng sớm càng tốt.”

Đóng cửa lại, Tạ Vũ Tình quay lưng tựa vào cánh cửa, cúi đầu im lặng.

“Sao thế?” Tuyết Kỳ thấy sắc mặt nàng không ổn liền hỏi.

“Chị luôn cảm thấy Thiếu Dương có gì đó rất lạ... Quần áo trên người anh ấy hình như cũng không đúng, không phải bộ hồi chiều anh ấy mặc. Chị chưa bao giờ thấy anh ấy có cái áo sơ mi màu xanh đó cả.”

Ánh mắt Tuyết Kỳ lóe lên, cô bé mở toang cửa sổ rồi bay thẳng xuống dưới.

Diệp Thiếu Dương vừa đi đến cổng tiểu khu, phía sau đột nhiên vang lên giọng của Tuyết Kỳ: “Thiếu Dương!”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn: “Gì thế, sao em lại xuống đây?”

“Em muốn xem hoa văn trên thanh Long Tuyền Kiếm của anh một chút.”

“Xem cái đó làm gì?” Diệp Thiếu Dương khó hiểu.

“Hôm nọ em đi bảo tàng thấy một thanh kiếm ghi tên là Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, trông rất giống kiếm của anh. Em muốn xem thử kiếm của anh có giống thanh đó không. Tò mò thôi mà, không được sao?”

Diệp Thiếu Dương mỉm cười, rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra. Ngay lập tức, linh quang tỏa ra bốn phía. Tuyết Kỳ đứng cách một đoạn vẫn cảm nhận được linh khí dồi dào trên thân kiếm. Cô bé lại gần quan sát một lúc rồi nói: “Đúng là giống hệt thật.”

“Thế thì thanh ở bảo tàng chắc chắn là đồ giả rồi. Thời xưa có nhiều thợ rèn kiếm thường phỏng theo danh kiếm để làm đồ giả, vàng thau lẫn lộn nhiều lắm.”

Tuyết Kỳ gật đầu, chào tạm biệt hắn rồi đứng nhìn hắn đi xa mới quay trở về nhà.

“Là Diệp Thiếu Dương thật đấy, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm là thật, không thể giả được.” Tuyết Kỳ vừa vào cửa đã khẳng định ngay.

Tạ Vũ Tình thở phào: “Em cũng nhạy cảm quá rồi, chị chỉ lẩm bẩm chút thôi chứ sao có thể nghi ngờ thân phận của anh ấy, Diệp Thiếu Dương mà chị còn không nhận ra sao.”

“Tà ma biến hóa đôi khi rất tinh vi, chị là người trần mắt thịt sao nhìn ra được. Vào lúc mấu chốt này vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Ngừng một chút, Tuyết Kỳ nói tiếp: “Nhưng yên tâm đi, đúng là cái gã Thiếu Dương đáng ghét đó rồi, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm thì không thể làm giả được.”

Diệp Thiếu Dương chỉ ngủ được khoảng hai ba tiếng đồng hồ. Khi trời gần hửng sáng, Đạo Phong đã tìm tới.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Chí Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN