Chương 2411: Một chi Xuyên Vân tiễn 3
Diệp Thiếu Dương lập tức nhận thức được sự phiền phức của vấn đề!
Thậm chí, nếu Thái Âm Sơn phát hiện Sơn Hải Ấn không nằm trên người Bạch Khởi, nhất định chúng cũng sẽ tìm tới mình. Khóe miệng Diệp Thiếu Dương giật giật, lẩm bẩm: "Đúng là xúi quẩy, sao mình lại dính vào cái chuyện này cơ chứ."
Quả Cam hỏi: "Bát gia, Âm Ti chắc sẽ không rêu rao chuyện này ra ngoài đâu nhỉ? Nếu không nói thì người khác làm sao mà biết được?"
"Âm Ti hành động bắt Từ Phúc cũng đâu có nói ra ngoài, chẳng phải Thái Âm Sơn vẫn biết đó sao?" Một câu của Hắc Vô Thường khiến cả đám im bặt.
"Ta cũng tò mò, vì sao hành động của Thái Âm Sơn lại nhanh chóng đến vậy?" Diệp Thiếu Dương hỏi.
Hắc Vô Thường do dự một lát, dùng ngón tay thấm nước trà, viết lên mặt bàn hai chữ.
Diệp Thiếu Dương bước tới trước mặt ông ta, nhìn từ hướng đó xuống, lập tức thấy rõ hai chữ: Gian tế.
"Không thể nào!" Diệp Thiếu Dương sững sờ một lúc rồi kêu lên, "Âm Ti cũng có..."
Hai chữ tiếp theo còn chưa kịp thốt ra, Hắc Vô Thường đã xua tay, làm động tác giữ im lặng. "Đây là chuyện bất khả kháng. Âm Ti vẫn luôn thanh lọc, nhưng luôn có một số sinh linh ẩn nấp cực sâu, rất khó phát giác. Được rồi, liên quan đến chuyện này ta chưa từng nói gì cả, dừng ở đây thôi."
Tiêu Dật Vân nói: "Bát gia, ta nói câu này có thể hơi quá, nhưng Âm Ti muốn biết tung tích Sơn Hải Ấn, chỉ cần dùng hình với Từ Phúc là được... Tất nhiên, ta không chủ trương làm như vậy."
Hắc Vô Thường trầm mặc một hồi, đáp: "Hình bất thướng đại phu, câu nói này ở Âm Ti cũng có thể áp dụng."
"Liên quan gì đến Từ Phúc? Hắn là đại phu à?" Diệp Thiếu Dương thắc mắc.
"Thân phận của hắn, e là ngay cả Tiêu lang quân ngươi cũng không biết đâu. Chuyện này liên quan đến bí mật không thể tiết lộ, nhưng ta có thể nói cho các ngươi hay: Từ Phúc năm xưa từng được Đại Đế phong vương. Hình bất thướng đại phu, Âm Ti vốn trọng quy củ, dù hắn là trọng phạm thì quy củ này cũng không thể thay đổi. Thế nên, hắn không nói thì chẳng ai ép được."
Đám người Diệp Thiếu Dương chấn động không hề nhẹ. Từ Phúc mà lại từng là một vị Vương của Âm Ti sao?
"Sao có thể như vậy được?" Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm.
"Tại sao không thể? Lúc Từ Phúc đắc đạo, thiên hạ mới chỉ có đạo pháp chứ chưa có Đạo tông. Tu vi của hắn đại thành, được phong vương là chuyện thường tình, nếu không thì làm sao hắn có cơ hội đánh cắp Sơn Hải Ấn?"
Hóa ra Từ Phúc lại có bối cảnh thâm sâu đến vậy.
Hắc Vô Thường đứng dậy, cầm lấy ấm trà dốc thẳng vào miệng uống cạn, vẻ mặt lộ rõ sự thỏa mãn: "Xong rồi, nếu ngươi đã bảo Sơn Hải Ấn không ở trên người, ta về phục mệnh đây. Tiểu Thiên Sư, ngươi về nhân gian thì cẩn thận một chút."
Diệp Thiếu Dương cũng đứng dậy, chắp tay bái tạ, nhờ ông ta về nói giúp vài câu để Âm Ti đừng thật sự nghĩ mình giữ ấn. Dù Âm Ti sẽ không làm gì mình, nhưng bị oan uổng thì vẫn rất khó chịu.
Sau khi Hắc Vô Thường đi trước, nhóm bốn người Diệp Thiếu Dương lại thảo luận thêm một lúc. Dù sao sự đã rồi, chỉ có thể như lời Hắc Vô Thường nói, trở về phải tăng cường chú ý.
"Được rồi, các ngươi cũng về đi. Đúng rồi, các ngươi có biết Tử Vân Quan ở đâu không? Chỉ hướng cho ta với, nghe nói sư phụ ta đang tu hành ở đó, ta muốn đi tìm ông ấy."
"Tử Vân Quan à, cũng dễ tìm thôi. Cứ men theo sông Khổ Thủy đi thẳng về phía Tây, xa lắm đấy. Ngươi muốn bay qua thì e là không nổi, vả lại vùng đó là hoang nguyên, gần địa bàn Thái Âm Sơn nên không yên bình đâu."
"Không sao, mình ta thì chạy vẫn được. Nhưng xa quá thì đi bộ hơi oải, ngươi có cách nào giúp ta không?"
Tiêu Dật Vân ngần ngại: "Hiện tại Thái Âm Sơn đang đánh chiếm khắp nơi, hai quân giao chiến, muốn trưng dụng thuyền của Quân Bị Ty như lần trước e là khó..."
Quả Cam sực nhớ ra điều gì, nói: "Có gì khó đâu. Lần này Lý tướng quân chẳng phải đến Âm Ti điều binh sao? Lúc nãy muội còn gặp huynh ấy, bảo là hôm nay xuất phát. Chúng ta qua đó nhờ vả một tiếng, mặt mũi của lão đại, huynh ấy dám không nể sao?"
Diệp Thiếu Dương gãi đầu hỏi: "Thật không đó? Ta có mặt mũi lớn vậy sao?"
"Chắc chắn rồi! Ngay cả Thất gia, Bát gia đi chưa chắc đã hiệu nghiệm, nhưng lão đại mà tìm là muội cam đoan huynh ấy nghe ngay. Đi thôi, muội dẫn huynh đi, lúc nãy muội thấy đội ngũ của họ ở phía Nam thành."
Quả Cam cười bí hiểm, chẳng nói chẳng rằng kéo tay Diệp Thiếu Dương đi ra ngoài thành. Bao Tử và Qua Qua mỗi đứa một bên ngồi trên vai Diệp Thiếu Dương. Tiêu Dật Vân với vẻ mặt bất đắc dĩ lẳng lặng đi theo sau.
Ra khỏi thành, đến bờ sông Khổ Thủy, bến tàu neo đậu rất nhiều thuyền nhưng không quá lớn vì sông Khổ Thủy không rộng, cũng không đủ sâu, thuyền quá lớn không thể thông hành.
Một đoàn binh sĩ mặc giáp trụ đang bận rộn lên thuyền, tiếng hò hét, tiếng điểm danh vang lên náo nhiệt. Nhìn qua giống hệt cảnh xuất quân thường thấy trong các bộ phim cổ trang.
Quả Cam kéo Diệp Thiếu Dương đến cạnh bến tàu, hét lớn: "Này, ai là người quản sự? Mau đi gọi Lý tướng quân ra đây cho ta!"
Một câu nói thu hút sự chú ý của mọi người, ai nấy đều nhìn lại.
Một tên Công tào cầm danh sách bước tới, nhìn Quả Cam vẻ khó chịu: "Xem bài vị của ngươi chỉ là một Áp ty, sao dám vô lễ như vậy? Lý tướng quân là hạng người để các ngươi muốn gọi là gọi sao?"
Quả Cam bĩu môi, bảo Tiêu Dật Vân: "Huynh lên đi."
Lúc nãy Quả Cam hét lớn như vậy, Tiêu Dật Vân vốn hay ngại nên cảm thấy rất mất mặt, định trốn sau lưng cô không muốn lộ diện. Ai dè vẫn bị Quả Cam điểm danh, anh đành phải sờ mũi bước ra: "Cái đó..."
"A, là Tiêu lang quân! Thất kính, thất kính!" Tên quỷ sai chưa đợi anh nói hết đã vội chắp tay hành lễ, thái độ lập tức trở nên cung kính. Ở trước mặt những người này, mặt mũi Tiêu Dật Vân vẫn rất có giá trị.
"À, ta tìm Lý tướng quân có chút việc, không biết huynh ấy ở đâu?"
"Lý tướng quân đã lên thuyền rồi, ở ngay khoang chiếc thuyền sang trọng nhất phía trước kia. Tiểu nhân đi bẩm báo ngay, xin chư vị chờ một lát, chờ một lát!" Tên quỷ sai chạy nhanh như chớp đi báo tin.
Quả Cam vẫy mọi người cùng đi theo. Đến cạnh chiếc thuyền tương đối hoa lệ nhất, tên quỷ sai đi vào trong khoang, một lát sau, một vị tướng mặc kim giáp bước ra. Diệp Thiếu Dương nhìn thấy người này hơi quen mặt nhưng chưa nhận ra ngay, đang lục lọi lại trong trí nhớ.
Lý tướng quân chú ý đến Tiêu Dật Vân, từ xa đã chắp tay chào. Tiêu Dật Vân cũng bước tới đáp lễ.
"Không biết Tiêu lang quân tìm bản tướng có việc gì?"
"Không phải ta tìm ngươi, mà là một vị cố nhân muốn tìm ngươi."
Lý tướng quân nhíu mày, nhìn theo hướng tay chỉ của Tiêu Dật Vân thì thấy Diệp Thiếu Dương. Ông ta sửng sốt một chút, rồi lông mày lập tức giãn ra, kinh ngạc reo lên: "Diệp Thiên Sư!"
"Đã lâu không gặp, giờ anh cũng làm đến Thượng tướng quân rồi à, lợi hại thật đấy." Diệp Thiếu Dương cũng nhận ra thân phận của anh ta, chính là chồng của Tư lệnh Dương: Lý Hiếu Cường!
Đề xuất Voz: Hồi ức của một linh hồn