Chương 2452: Toàn diện đối kháng 1
“Nhân vật từ mấy trăm năm trước rồi, chưa chắc ngươi đã biết đâu, hỏi làm gì.” Bích Thanh hờ hững nói.
“Cứ nói đi, tên là gì?”
Bích Thanh vừa định mở miệng thì đúng lúc quảng cáo kết thúc, phim truyền hình bắt đầu chiếu tiếp. Sự chú ý của cô ta lập tức bị hút sạch vào màn hình, chẳng thèm đếm xỉa gì đến Diệp Thiếu Dương nữa.
Diệp Thiếu Dương gọi mấy tiếng mà không thấy trả lời, trong lòng bốc hỏa, đứng phắt dậy đi tới chỗ ổ cắm, thẳng tay rút phích cắm tivi ra. Màn hình tivi lập tức tối đen.
Diệp Thiếu Dương nở nụ cười đắc thắng nhìn Bích Thanh.
Kết quả, Bích Thanh ngơ ngác nhìn hắn một hồi lâu, rồi giận dữ quát: “Ngươi dùng pháp thuật gì thế, sao tivi lại tắt ngóm rồi!”
Diệp Thiếu Dương suýt ngất, vừa định giải thích thì Bích Thanh đã xông tới, hai tay mở rộng, lòng bàn tay mang theo một luồng linh lực khủng khiếp đánh về phía hắn, miệng gào lên: “Mau làm cho tivi sáng lại ngay!”
Diệp Thiếu Dương đành phải thi triển pháp thuật chống đỡ: “Ngươi nói cho ta biết tên trước đã, ta sẽ bật cho ngươi.”
“Không cần, mau bật lên ngay!”
Bích Thanh đuổi đánh hắn rát rạt, từ phòng khách đuổi thẳng ra ngoài ban công.
Qua Qua cũng chẳng thèm giúp, đứng bên cạnh cười nắc nẻ. Tạ Vũ Tình thì há hốc mồm nhìn hai người kia. Lão Quách đang dọn dẹp đống lòng dê, nghe động tĩnh chạy ra xem thì giật nảy mình, định xông vào can ngăn nhưng nghe xong nội dung tranh cãi của hai người thì mặt đen như nhọ nồi.
Một vị pháp sư nhân gian, một vị đại yêu, thế mà không phải vì đại đạo gì đó, lại vì xem tivi mà đánh nhau.
“Ngươi nói thật đi, có bộ khác còn hay hơn nhiều... Cái đó gọi là gì nhỉ?”
“Phim truyền hình. Ta không lừa ngươi đâu, lại đây, ta dùng điện thoại cho ngươi xem.” Diệp Thiếu Dương dỗ dành nửa ngày, Bích Thanh mới chịu thỏa hiệp, cùng hắn quay lại phòng khách. Diệp Thiếu Dương lấy điện thoại ra, hỏi Tạ Vũ Tình dạo này phim nào đang hot.
Tạ Vũ Tình suy nghĩ một chút rồi bảo: “Lang Gia Bảng đi, dạo này đang chiếu rầm rộ lắm, nhưng tôi chưa xem.”
Diệp Thiếu Dương dùng điện thoại tìm phim Lang Gia Bảng cho cô ta xem. Trong lúc đoạn quảng cáo đầu phim đang chạy, Diệp Thiếu Dương tranh thủ truy vấn tên vị đạo sĩ kia. Bích Thanh dán mắt vào màn hình điện thoại, lơ đãng thốt ra ba chữ: “Yến Xích Hà.”
Diệp Thiếu Dương lập tức sững sờ. Tạ Vũ Tình cũng ngẩn người, thậm chí quên cả việc đang chơi game.
“Yến Xích Hà? Lại là ông ấy sao?” Diệp Thiếu Dương kêu lên.
“Ngươi nghe qua rồi à? Ông ta ở giới pháp thuật nhân gian cũng không tính là nổi danh, không có môn phái hiển hách, cũng không tham gia vào đại sự gì của giới pháp thuật. Tuy nhiên tu vi cực sâu, theo lời ông ta tự nói thì bản tôn là một Linh Tiên, hơn nữa còn sắp thăng lên giai đoạn Thượng Tiên rồi.”
Yến Xích Hà...
Nhờ bộ phim Thiến Nữ U Hồn mà không ai là không biết cái tên này. Diệp Thiếu Dương ban đầu cũng ngỡ nhân vật này chỉ là hư cấu trong Liêu Trai Chí Dị. Về sau Nghiễm Tông Thiên Sư từng nói với hắn rằng hồn phách của Yến Xích Hà đang ở trong Đông Hoàng Chung, bảo hắn tìm cách cứu ra. Diệp Thiếu Dương hiện giờ đã có được Đông Hoàng Chung, trước đó cũng đã hỏi qua Tiểu Cửu, nhưng nàng hoàn toàn chưa từng thấy hồn phách của Yến Xích Hà đâu. Chuyện này vốn dĩ khiến hắn rất đau đầu, Diệp Thiếu Dương vẫn luôn muốn tìm Nghiễm Tông Thiên Sư hỏi cho rõ ngọn ngành, không ngờ cơ duyên xảo hợp, hắn lại từng đụng độ với thần niệm của ông ấy trong Vạc Luyện Thi.
Quan trọng nhất là, lúc đó thần niệm của Yến Xích Hà còn cứu hắn một mạng, lại còn giảng giải cho hắn về sự huyền diệu trong Đại Chu Thiên Thổ Nạp Tâm Pháp, chuyện này đúng là trùng hợp đến lạ lùng. Diệp Thiếu Dương định hỏi thêm Bích Thanh để xác nhận lại tên tuổi, nhưng nghĩ tới những thông tin Bích Thanh nói đều khớp với lời của Nghiễm Tông Thiên Sư, đều nhắc tới việc đi Không Giới, vậy thì chắc chắn không sai vào đâu được.
Diệp Thiếu Dương ngẩn người im lặng, định hỏi thêm về chuyện của Yến Xích Hà nhưng Bích Thanh cũng không biết quá nhiều. Quan trọng nhất là phim đã bắt đầu chiếu, Bích Thanh chẳng thèm để tâm đến hắn nữa.
“Thiếu Dương này, sau này nếu ông gặp được Yến Xích Hà, nhớ xin giúp tôi cái chữ ký nhé.” Tạ Vũ Tình nói tiếp: “Đúng rồi, tiện thể hỏi xem chuyện của Nhiếp Tiểu Thiến với Ninh Thái Thần có thật không nha.”
“Chính ta cũng đang muốn biết đây.” Diệp Thiếu Dương nhớ lại lời Bích Thanh vừa nói, Nghiễm Tông Thiên Sư cũng đã đi Tu La giới, xem ra không còn cơ hội nào để hỏi cho rõ ràng. Muốn biết chân tướng, chỉ còn một cách duy nhất là đoạt lại Vạc Luyện Thi, đích thân đi hỏi thần niệm của Yến Xích Hà.
Lão Quách dọn dẹp xong lòng dê thì bắt đầu nấu, cả căn phòng sực nức mùi vị. Diệp Thiếu Dương chịu không nổi, phải mở toang cửa sổ ra.
Ngô Gia Vĩ tới nơi khi nồi canh lòng dê sắp nấu xong, còn mang theo hai vị khách quý hiếm gặp khiến Diệp Thiếu Dương không kịp trở tay. Một người là bạn cũ Ngô Hiểu Tầm, người kia lại chính là chưởng giáo Long Hổ Sơn - Trương Vô Sinh.
“Diệp đại ca, đã lâu không gặp.” Ngô Hiểu Tầm nhiệt tình lên tiếng chào hỏi.
Diệp Thiếu Dương ngây người gật đầu, tiến lên bắt tay cô, rồi hỏi Ngô Gia Vĩ: “Sao hai người lại đi cùng nhau thế này?”
“Không phải tình cờ gặp đâu, tôi cố ý tới Phổ Đà Sơn thăm chị ấy mà. Tôi chưa nói với ông sao, chị ấy là chị họ của tôi.”
“Á!” Không chỉ mình Diệp Thiếu Dương kinh ngạc, cả Lão Quách, Tạ Vũ Tình và Qua Qua đều cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.
Ngô Gia Vĩ cười cười: “Lúc trước chẳng phải có người hỏi tôi và chị ấy có quan hệ gì sao, giờ nói cho mọi người biết luôn đó.”
Ngô Hiểu Tầm quay sang hờn dỗi với Diệp Thiếu Dương: “Diệp đại ca, sao huynh cứ luôn mang theo em trai muội mà chẳng bao giờ rủ muội đi cùng, hay là chê muội là con gái?”
“Không có, không có đâu, mau vào ngồi đi. Vũ Tình, cô đi đun nước pha trà đi.”
Diệp Thiếu Dương mời Ngô Hiểu Tầm ngồi xuống ghế sofa, lúc này mới sực nhớ ra còn có Trương Vô Sinh. Hắn nhìn sang ông, hành lễ của bậc vãn bối, nói: “Chào sư thúc.”
Trương Vô Sinh xua tay bảo: “Hai ta đều là chưởng môn cả, gặp riêng thế này không cần khách sáo.”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Lễ tiết vẫn nên giữ ạ. Sư thúc tìm chỗ ngồi trước đã, uống chén trà cho ấm bụng.”
Đợi nửa ngày trời vẫn không thấy tăm hơi trà đâu, Diệp Thiếu Dương chạy vào bếp xem thì thấy Tạ Vũ Tình đang lóng ngóng chân tay pha trà. Hắn nhìn một hồi rồi cười trêu: “Cái kiểu này của cô, may mà chưa lấy chồng, không thì chắc chắn bị đuổi thẳng cổ ra khỏi cửa.”
Tạ Vũ Tình nghe xong, ném phăng gói trà lên bàn, gắt gỏng: “Bản cô nương từ nhỏ tới lớn chưa từng làm việc nhà, làm cho ông là nể mặt lắm rồi đấy nhé, còn đòi hỏi cao thế!”
Lão Quách đứng bên cạnh để lộ nụ cười đầy ẩn ý. Tạ Vũ Tình liếc thấy, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, mặt đỏ bừng lên, tung một cước đá về phía lão.
Diệp Thiếu Dương bưng ấm trà ra ngoài mời mọi người, rồi rôm rả trò chuyện với Ngô Hiểu Tầm. Qua đó hắn biết được dạo gần đây cô vẫn luôn tu hành ở Phổ Đà Sơn, nghe được rất nhiều lời đồn về Diệp Thiếu Dương, vừa hay lần này Ngô Gia Vĩ cũng quay về nên cô mượn dịp này tới thăm hắn.
Tuy hai người tiếp xúc không nhiều nhưng Diệp Thiếu Dương có ấn tượng rất tốt với Ngô Hiểu Tầm, tính tình cũng khá hợp nhau nên trò chuyện rất vui vẻ. Đột nhiên Trương Vô Sinh ngồi bên cạnh hắng giọng một tiếng, Diệp Thiếu Dương lúc này mới quay sang nhìn ông, hỏi: “Sư thúc, người sao vậy?”
“Trà này không tệ.” Trương Vô Sinh bưng chén trà lên nói: “Nhưng qua tay con pha thì chẳng còn ngon lành gì nữa.”
Diệp Thiếu Dương cười hì hì: “Con cũng đâu có biết pha trà, không biết hưởng thụ như các người đâu, ngài cứ uống tạm vậy đi.”
Trương Vô Sinh nhún vai, đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: “Diệp chưởng giáo, con không muốn biết tại sao ta lại tới tìm con à?”
Đề xuất Tiên Hiệp: Vũ Luyện Điên Phong