Chương 281: Quỷ nhớ tới chơi
“Như vậy sao được!” Diệp Thiếu Dương lập tức lắc đầu, “Cô là con gái nhà người ta, ở lại chỗ tôi thế này, người ngoài nhìn vào không hay chút nào.”
Tạ tiểu thư liếc xéo anh một cái: “Anh có bạn gái chưa?”
“Chuyện này...”
“Đã không có thì sợ cái gì?”
“Chính vì không có bạn gái nên mới không được.” Diệp Thiếu Dương cười khổ, “Lỡ để cô gái khác thấy cô ở chỗ tôi, ai còn dám hẹn hò với tôi nữa?”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương từ trên bệ cửa sổ cầm lấy một nén Thiên Mộc Tạng hương, châm lửa rồi cắm vào trong lư hương, lại vẽ thêm một đạo linh phù dán lên cửa chính, bấy giờ mới quay về chỗ cũ.
Tạ tiểu thư kinh ngạc nhìn anh, hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Để phòng hờ Quỷ Đồng ở gần đây nghe trộm chúng ta nói chuyện, tuy khả năng không cao nhưng cẩn tắc vô ưu.” Diệp Thiếu Dương nhìn nàng, nói: “Cách thì tôi cũng nghĩ ra một cách rồi, tôi sẽ về nhà cùng cô...”
Đôi mắt Tạ tiểu thư sáng lên, vừa định lên tiếng cảm ơn, Diệp Thiếu Dương đã xua tay: “Nghe tôi nói hết đã. Tôi đến nhà cô, trên danh nghĩa là làm vệ sĩ, thực tế là để đánh lừa con Quỷ Đồng kia, khiến nó tưởng rằng chúng ta hết cách, chỉ có thể ôm cây đợi thỏ. Như vậy nó sẽ tìm cơ hội tiếp tục phá hoại bùa hộ mệnh của cô.
Đợi đến khi bùa hộ mệnh hoàn toàn vỡ nát, nó nhất định sẽ đoạt lấy thân thể cô. Cụ thể nó muốn làm gì thì tôi chưa rõ, nhưng chúng ta cứ giả vờ như không biết. Đến lúc đó, chỉ cần cô phát hiện nó xuất hiện thì lập tức báo cho tôi, tôi sẽ ra tay bắt nó. Chuyện này cứ thế mà định, cô thấy sao?”
Tạ tiểu thư trầm ngâm suy nghĩ một lát, chậm rãi nói: “Ý của anh là dùng tôi làm mồi nhử để làm tê liệt sự cảnh giác của nó, khiến nó tưởng anh không làm gì được nó. Đến lúc nó hiện thân đối phó với tôi, anh mới ra tay?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Chính là ý này. Ngoài cách đó ra, tôi không nghĩ được cách nào khác để ép nó lộ diện.”
“Chuyện này... Cách thì không tệ, nhưng lỡ như lúc đó anh chưa kịp tới mà nó đã giết tôi thì sao?”
“Thế nên tôi mới phải dọn vào nhà cô ở. Lúc đó chỉ cần cô gọi một tiếng là tôi có mặt ngay lập tức. Hơn nữa, tôi luôn cảm thấy nó không có ý muốn hại mạng cô.”
Tạ tiểu thư do dự một chút, thở dài nói: “Cũng đành vậy thôi. Khi nào thì anh đi cùng tôi?”
“Ngay hôm nay thôi. Tôi thu dọn một chút, làm xong một việc nữa rồi sẽ đi. Cô cứ để lại địa chỉ cho tôi, trước khi trời tối tôi sẽ qua đó.” Diệp Thiếu Dương mỉm cười với nàng, nói: “Tạ tỷ, chúng ta đã hợp tác thì cần phải tuyệt đối tin tưởng lẫn nhau. Thế nhưng, đến giờ tôi vẫn chưa biết mặt mũi cô ra sao...”
Tạ tiểu thư không chút do dự tháo khẩu trang xuống. Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn qua, quả nhiên là một đại mỹ nữ, gương mặt thanh tú, nhìn qua tối đa cũng chỉ tầm mười bảy, mười tám tuổi. Nghe giọng điệu và khí chất của nàng vốn khá trầm tĩnh và thành thục, không ngờ lại là một cô em trẻ trung như vậy. Anh cảm thán: “Tạ tỷ trẻ thật đấy, đúng rồi, vẫn chưa biết tên thật của cô.”
“Trang Vũ Nịnh!”
Ba chữ này là do Thằng Mã thốt ra. Hắn lao tới, vạn phần kích động xoa xoa tay: “Cô... cô thực sự là Trang Vũ Nịnh sao?”
Trang Vũ Nịnh khẽ mỉm cười, xem như ngầm thừa nhận.
Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn Thằng Mã: “Hai người quen nhau à? Mà có cần phải kích động đến mức đó không?”
“Nàng là Trang Vũ Nịnh đó! Chính là người tối qua tôi bảo ông xem trên tivi, người vừa đàn piano vừa hát trong cuộc thi ấy! Được mệnh danh là ‘Ca sĩ giảng đường số một Thạch Thành’ Trang Vũ Nịnh đó!” Thằng Mã gào lên, suýt chút nữa thì quỳ xuống trước mặt nàng.
Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là một ngôi sao!
Trang Vũ Nịnh nhìn Diệp Thiếu Dương cười đầy bất đắc dĩ: “Xin lỗi Diệp tiên sinh, tôi không cố ý giấu giếm thân phận. Chỉ là dạo này tôi đang gặp rắc rối, vì gặp quỷ nên mới phải đi tìm pháp sư giúp đỡ. Chuyện này truyền ra ngoài dù sao cũng không hay, không được ‘năng lượng tích cực’ cho lắm, nên tôi đành phải đeo khẩu trang.”
“Tôi hiểu. Vậy cái tên họ Tạ kia cũng là giả sao?”
“Tôi vốn họ Tạ, nhưng trong giới ca sĩ có một người tên Tạ Vũ Hân, tôi sợ người ta bảo mình bắt chước cô ấy nên đã đổi sang họ mẹ. Mẹ tôi họ Trang.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, nhìn nàng hơi cảm thán: “Không ngờ cô trẻ thế này đã làm ngôi sao rồi, lợi hại thật.”
“Tôi yêu ca hát từ hồi cấp ba, hiện tại đang là sinh viên năm tư vẫn chưa tốt nghiệp. Với lại tôi ở trong giới giải trí cũng chẳng là gì, nhiều người còn nổi tiếng hơn tôi nhiều, ví dụ như ba người kia...”
Thằng Mã cắt ngang lời nàng: “Cô đừng nói mấy chuyện đó với ông ấy. Ông ấy với chúng ta căn bản không cùng một ‘tầng số’ đâu. Ca sĩ dưới bốn mươi tuổi ông ấy chẳng biết một ai đâu. Hắc hắc, Vũ Vũ muội muội, ký tên cho tôi một cái đi.”
Hắn cúi đầu tìm nửa ngày cũng không thấy giấy bút đâu, bỗng nảy ra ý hay, vạch áo sơ mi của Diệp Thiếu Dương lên, rút từ thắt lưng anh ra một cây bút chu sa và một xấp linh phù, đưa đến trước mặt Trang Vũ Nịnh.
“Chuyện này... có tiện không?” Trang Vũ Nịnh tỏ vẻ khó xử.
“Tiện chứ, tiện chứ, thế này mới độc lạ chứ.”
Trang Vũ Nịnh đành phải làm theo. Nàng liếc nhìn Diệp Thiếu Dương một cái rồi nói: “Vậy tôi đi trước, lát nữa sẽ gửi địa chỉ vào điện thoại cho anh. Có cần tôi lái xe tới đón anh không?”
“Không cần đâu, tôi xong việc sẽ tự bắt xe qua.”
Trang Vũ Nịnh nhìn anh đầy mong đợi: “Tôi ở nhà đợi anh, tối nay anh nhất định phải tới đấy nhé.”
Diệp Thiếu Dương gãi đầu, câu này nghe sao mà cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ?
Thằng Mã tiễn Trang Vũ Nịnh xuống lầu, nhìn nàng lên xe rồi mới quay lại phòng. Hắn chộp lấy tay Diệp Thiếu Dương, mắt sáng rực nói: “Diệp Tử, có thể cho tôi đi cùng đến nhà nàng ở không? Cầu xin ông đấy!”
Diệp Thiếu Dương trợn mắt: “Có Vũ Vũ rồi mà ông vẫn không thấy đủ à?”
“Chuyện này... chuyện này khác nhau chứ! Vũ Vũ là nữ thần, là thần tượng của tôi, tôi đối với nàng không hề có ý đồ xấu gì cả!”
“Có cũng vô dụng, nàng tuyệt đối không thèm nhìn tới ông đâu.”
“Không cho đi thì thôi, làm gì mà phũ thế.” Thằng Mã bĩu môi định nói thêm gì đó, thì đột nhiên Diệp Thiếu Dương cảm thấy trong phòng có một luồng gió lạnh thổi qua. Anh quay đầu nhìn về phía bệ cửa sổ, nén Thiên Mộc Tạng hương đã bị gãy làm đôi! Trong lòng anh kinh hãi, loại quỷ yêu nào mà lại có tu vi mạnh đến vậy!
Anh bỗng nhiên đứng bật dậy, quát khẽ với Thằng Mã: “Cẩn thận, có quỷ tới!”
“Mẹ kiếp, không phải chứ? Có con quỷ nào gan lớn đến mức dám xông vào tận nhà chúng ta sao?” Thằng Mã cảm thấy thật không thể tin nổi.
Tai Diệp Thiếu Dương khẽ động, anh đột ngột quay người, đánh ra một đạo linh phù về phía bên tay phải. Một luồng khí xanh bốc lên, hiện ra một bóng đen ở giữa. Tay Diệp Thiếu Dương không ngừng nghỉ, cực nhanh bắt một pháp quyết đánh tới.
Đối phương lập tức né sang một bên, miệng hô lớn: “Diệp Thiên Sư khoan đã, là họ Trương tôi đây!”
Diệp Thiếu Dương sững người, thu tay lại, định thần nhìn kỹ. Đó là một gã cao gầy, mặc bộ tây trang màu đen vô cùng chỉnh tề, từ trên xuống dưới không một nếp nhăn.
“Trương tiên sinh?” Diệp Thiếu Dương hơi kinh ngạc.
Người tới chính là vị Quỷ sai Trương tiên sinh đã lâu không gặp!
Trương tiên sinh cười cười nói: “Diệp Thiên Sư, đã lâu không gặp, đừng vừa mới thấy mặt đã động thủ chứ.”
Diệp Thiếu Dương lạnh lùng hừ một tiếng: “Ai bảo ông cứ lén lén lút lút, còn làm hỏng nén Thiên Mộc Tạng hương của tôi.”
“Ha ha, tôi dù sao cũng là quỷ, không ngửi nổi cái mùi đó. Diệp Thiên Sư ra tay thật là độc ác nha.”
“Nếu ông không lên tiếng kịp lúc thì còn độc ác hơn nữa đấy.” Diệp Thiếu Dương nghiêm mặt nói.
“Đã lâu không gặp, Diệp Thiên Sư không cần phải lạnh lùng như vậy chứ.”
“Đúng là đã lâu không gặp.” Diệp Thiếu Dương nghiêng đầu nhìn gã, cười khẩy: “Lúc trước, khi tôi vừa mới điều tra miếu Thất Nãi Nãi, đã ba lần làm phép mời ông tới để hỏi thăm tình hình, vậy mà ông một lần cũng không xuất hiện. Tôi cứ ngõ ông thăng tiên rồi, không ngờ vẫn còn sống cơ đấy.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Dạ Quân Vương