Chương 280: Lệ quỷ triền thân 2
Đến đây, giọng nói của nàng run rẩy, để lộ một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng, nàng tiếp tục nói:
“Mấy ngày nay, tôi có thể cảm nhận được nó đang xuất hiện, ngay ở gần tôi thôi. Tuy tôi không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, hơn nữa nó càng lúc càng... càng tiến lại gần tôi hơn. Tôi... tôi sợ lắm, hiện tại tôi không dám ở một mình nữa. Nhưng vừa rồi khi đến chỗ anh, lúc lên lầu, cảm giác đó bỗng nhiên biến mất. Diệp tiên sinh, anh mau cứu tôi với, tôi sắp suy sụp mất rồi...”
Diệp Thiếu Dương giật mình, vội hỏi: “Cô đã thấy nó trong mơ, hình dáng nó thế nào?”
“Một đứa bé trai... khoảng năm sáu tuổi, không mặc quần áo, cả người da dẻ trắng bợt như tuyết, đôi mắt xanh lè, không có miệng, nhìn... vô cùng khủng bố và quỷ dị.” Tạ tiểu thư nói xong liền lấy hai tay bưng mặt, dường như cảm thấy rất lạnh, nàng khẽ rùng mình hít một hơi sâu.
Diệp Thiếu Dương thầm thở dài, nói: “Đưa bùa hộ mệnh tôi đưa cho cô đây, để tôi xem.”
Tạ tiểu thư đưa tay vào cổ, tháo bùa hộ mệnh ra rồi đưa qua.
Diệp Thiếu Dương đưa tay đón lấy, miếng bùa vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể nàng, thậm chí còn phảng phất một mùi hương thơm dịu.
Mở lớp bọc bùa ra, Diệp Thiếu Dương ghé sát mắt nhìn, trên miếng Kê Huyết Thạch vốn dĩ nguyên vẹn nay đã xuất hiện mấy vết nứt rõ rệt, sâu bên trong dường như bị vấy bẩn, tích tụ một luồng hắc khí và không ngừng tỏa ra ngoài. Lúc này anh mới hiểu, quỷ khí trên người nàng là tỏa ra từ chính miếng bùa này.
Luồng quỷ khí này phải mạnh đến mức nào mới có thể ăn mòn bùa hộ mệnh của mình thành ra thế này? Diệp Thiếu Dương thầm kinh hãi trong lòng, xem ra đây lại là một đối thủ khó nhằn.
Anh lập tức chỉ vào miếng bùa, nói với Tạ tiểu thư: “Người nọ không lừa cô đâu, nó vẫn luôn dùng quỷ khí để ăn mòn bùa hộ mệnh. Hiện tại trên này tổng cộng có bảy vết nứt, linh khí của bùa chỉ còn lại một chút thôi. Nếu linh khí bị tiêu tán hết, nó có thể trực tiếp nhập vào thân xác cô.”
Tạ tiểu thư nghe xong liền hoảng hốt: “Đến lúc đó, nó sẽ giết tôi thật sao?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Cô cũng đâu phải sau khi đeo bùa mới gặp nó. Trước khi tôi đưa bùa cho cô, nó đã có thể giết cô rồi nhưng nó không làm vậy. Tôi đoán nó bám theo cô chắc chắn là có mục đích gì đó. Nó dùng quỷ khí ăn mòn bùa hộ mệnh, một mặt là để phá bỏ sự bảo vệ của cô, mặt khác cũng là để làm cho tôi xem.”
Lời vừa thốt ra, cả Tạ tiểu thư và thằng Mã đều trợn tròn mắt. Thằng Mã vội hỏi: “Làm cho cậu xem? Tại sao?”
“Để khiến tôi biết khó mà lui, đừng có xía vào chuyện này nữa.” Diệp Thiếu Dương cười khẩy, “Đúng là mưu hèn kế bẩn.”
Thằng Mã cười hắc hắc: “Cái con quỷ này chắc cũng sống đủ rồi nhỉ, lại dám thị uy với cậu? Có phải nó không biết cậu là Thiên Sư không?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Chắc chắn nó biết tôi khó đối phó, nếu không hôm nay đã tìm đến tận cửa đánh nhau với tôi rồi. Tuy nhiên, có thể dùng quỷ khí ăn mòn bùa hộ mệnh, rõ ràng tu vi của nó không hề thấp.”
Nghĩ đến hình dáng của lệ quỷ mà Tạ tiểu thư vừa mô tả, Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lát rồi nói: “Mao Sơn chúng tôi có câu: Thà gặp Quỷ Lão, không gặp Quỷ Nhi. Linh hồn sau khi chết thường giữ nguyên hình dáng tuổi tác lúc lâm chung, cho nên có quỷ già quỷ trẻ. Người già chết thường là do tuổi thọ đã tận, còn quỷ nhi đa phần là chết yểu, oán khí thâm sâu, rất khó siêu độ.”
Thằng Mã nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chẳng qua cũng chỉ là một con quỷ thôi mà, cho dù tu vi có sâu đến mấy thì cùng lắm cũng là một Quỷ Vương chứ gì? Chẳng lẽ cậu lại không xử lý được?”
“Nếu đúng như cậu nói thì bắt quỷ đã quá dễ dàng rồi.” Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, đồng thời cũng là nói cho Tạ tiểu thư nghe, dù sao người ta cũng là thân chủ, anh có nghĩa vụ giải thích thêm một chút kiến thức: “Thứ nhất, quỷ có rất nhiều hình thái. Một khi tu luyện tới cấp bậc Quỷ Thủ, tùy theo con đường tà tu khác nhau mà sẽ diễn hóa thành các hình thái khác nhau, có thủ đoạn tấn công đặc thù, thậm chí tiến vào đạo La Sát, ví dụ như Quỷ Mẫu La Sát, đối phó cực kỳ gian nan.
Thứ hai, đây không phải là chơi trò chơi mà đứng đó đấu tay đôi một chọi một. Những con quỷ thông minh sẽ biết lợi dụng đủ loại tài nguyên để tăng cường thực lực, thậm chí sử dụng cả Âm trận và các loại âm mưu quỷ kế. Cậu đi theo tôi lâu như vậy, trải qua bao nhiêu chuyện rồi mà vẫn không nhớ sao?”
Thằng Mã gãi gãi sau gáy, lẩm bẩm: “Tôi chỉ đang nghĩ đến thực lực tuyệt đối thôi.”
“Đừng có nói cái gì mà thực lực tuyệt đối. Cậu đánh không lại tôi, nhưng nếu cậu có súng, một phát súng cũng có thể tiễn tôi đi rồi.” Diệp Thiếu Dương nói xong lại nhe răng cười, “Cho nên bắt quỷ chính là, trước tiên phải đánh giá thực lực đối phương, nếu nó không quá lợi hại thì phá tan âm mưu của nó, ép nó phải quyết đấu. Nếu nó lợi hại hơn mình thì tránh giao chiến trực diện, nghĩ đủ mọi cách để tiêu diệt nó. Nhưng tôi thường thuộc loại thứ nhất, đa phần là đám quỷ quái phải lẩn tránh tôi.”
Thằng Mã bĩu môi, thầm nghĩ nói bao nhiêu lời như vậy, chẳng phải cuối cùng vẫn là đang khéo léo khen bản thân lợi hại sao?
Tạ tiểu thư hỏi: “Diệp tiên sinh, vậy giờ phải làm sao?”
Câu hỏi này khiến Diệp Thiếu Dương cũng thấy khó xử. Hiện tại anh hoàn toàn không biết Quỷ Nhi kia ẩn thân ở nơi nào, cũng không biết lai lịch và hình thái thật sự của nó, thật sự là không biết bắt đầu từ đâu. Suy nghĩ hồi lâu, anh vẫn chưa có ý kiến gì hay.
Tạ tiểu thư thấy anh im lặng, bèn ướm lời: “Diệp tiên sinh, hay là thế này đi, anh làm vệ sĩ cho tôi một thời gian, đến ở nhà tôi, rồi từ từ nghĩ cách được không...”
“Đến nhà cô ở?” Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, “Làm vệ sĩ thân cận cho cô?”
Tạ tiểu thư hơi cúi đầu, nói: “Chỉ cần Diệp tiên sinh đồng ý, tôi có thể trả thêm một khoản thù lao nữa.”
Thằng Mã cũng phụ họa: “Cách này được đấy! Nếu Quỷ Nhi nhắm vào chị Tạ, nó không thể nào bỏ mặc chị ấy được. Cho dù nó có kiêng dè Diệp Tử cậu mà không dám dẫn xác đến, thì cứ xem ai kiên nhẫn hơn ai. Biết đâu nó thấy cậu cứ ở lỳ đó không đi, chó cùng rứt giậu lại chủ động ra mặt quyết đấu với cậu đấy.”
Diệp Thiếu Dương lườm hắn: “Nếu nó cứ nhất quyết không ra thì sao?”
“Thì... cậu cứ ở đó luôn đi.” Thằng Mã quay sang nhìn Tạ tiểu thư, “Chị Tạ này, chị chưa kết hôn đúng không, có bạn trai chưa?”
“Cái gì!” Diệp Thiếu Dương và Tạ tiểu thư đồng thanh kêu lên.
“Không không, đừng hiểu lầm,” Thằng Mã xua tay liên tục, “Ý tôi là, nếu chị Tạ chưa kết hôn thì cậu ở nhà chị ấy lâu một chút cũng chẳng sao, không sợ người ta dị nghị.”
“Cái thằng này, bớt bày trò linh tinh đi!” Diệp Thiếu Dương mắng hắn một câu, rồi nói với Tạ tiểu thư: “Tôi đến chỗ cô ở cũng được, nhưng đây chỉ là trị ngọn không trị gốc. Tôi không thể ở đó quanh năm suốt tháng được, hơn nữa cô cũng có lúc phải ra ngoài, tôi không thể theo sát hai mươi tư trên hai mươi tư giờ, cô hiểu chứ?”
Tạ tiểu thư nhíu mày, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, nói: “Hay là thế này, Diệp tiên sinh cứ thong thả điều tra, trước tiên anh đưa thêm cho tôi vài miếng bùa hộ mệnh nữa. Chẳng phải nó kiêng dè thứ này sao? Một miếng vỡ thì tôi thay miếng khác, chắc cũng cầm cự được chứ?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Nó chỉ cần làm vỡ miếng đầu tiên, hấp thụ hết linh khí của Kê Huyết Thạch, thì miếng thứ hai sẽ không còn tác dụng khống chế với nó nữa. Giống như đạo lý vi khuẩn kháng thuốc vậy.”
Tạ tiểu thư nghe xong thì thấy cách nào cũng không ổn, cuống đến mức sắp khóc: “Vậy tôi biết phải làm sao đây? Tôi mà vừa ra khỏi cửa, con quỷ kia chắc chắn sẽ tới tìm tôi mất. Tôi sợ lắm, hay là tôi cứ ở tạm chỗ anh đi, đợi anh nghĩ ra cách rồi tính tiếp.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần