Chương 318: Tà Linh búp bê
Diệp Thiếu Dương đáp: “Làm sao tôi biết được, có phải tôi làm đâu.”
Tiểu Mã hỏi: “Vậy bên trong lớp da người này là cái gì?”
Diệp Thiếu Dương rút Mao Sơn Diệt Linh Đinh ra, định rạch lớp da người xem thử, nhưng đột nhiên nghĩ đến đây là hành động bí mật, phá hoại vật chứng lúc này e là không ổn.
Vì vậy, hắn bảo Tiểu Mã dùng điện thoại chụp ảnh lại để lưu bằng chứng, sau đó men theo giá gỗ leo lên phần hình trụ phía trên. Quả nhiên, mặt trên cùng nằm ngang không có lớp da bao phủ.
Diệp Thiếu Dương cúi người quan sát một lúc, lại sờ thử, đúng như hắn dự đoán, đây là một khúc gỗ tròn. Trong đầu hắn suy luận một phen, đại khái đã đoán ra chân tướng.
“Đây là gỗ hòe thô.” Diệp Thiếu Dương nhảy xuống khỏi giá, nhìn quanh một lượt. Gần đó còn vài cái giá gỗ nhỏ tương tự, hắn hít sâu một hơi nói: “Thật không ngờ, đây lại là một xưởng chế tác Cổ Man Đồng.”
Hắn gọi Tiểu Mã mang thêm một cây nến nữa qua để nhìn cho rõ, kết quả gọi mấy tiếng liền vẫn không thấy động tĩnh gì. Nhận thấy có điểm bất thường, hắn quay đầu nhìn lại.
Sắc mặt Trang Vũ Ninh trắng bệch, hai tay che miệng, đôi mắt trợn tròn nhìn trừng trừng ra phía sau hắn, trong mắt đầy vẻ sợ hãi.
Tiểu Mã cũng chẳng khá khẩm hơn, miệng há hốc, bàn tay run rẩy chỉ về phía đối diện. Diệp Thiếu Dương đột ngột quay đầu, thấy một con búp bê mặc váy lụa mỏng, tóc vàng xõa xượi đang từ sau một chiếc giá gỗ bước ra. Vì các khớp xương toàn thân không thể cử động linh hoạt, tư thế đi của nó rất cứng nhắc, lảo đảo nghiêng ngả, hai tay duỗi thẳng tắp như một con cương thi.
Mặt con búp bê vàng vọt như sáp, giống như bị phết một lớp dầu lên trên. Trong hai hốc mắt to quá khổ không hề có nhãn cầu, mà chứa đầy một loại chất lỏng màu xanh lục, dưới ánh nến lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.
Khóe miệng nó hơi nhếch lên như đang cười, ngũ quan vốn dĩ phải rất đáng yêu, nhưng khi nhìn con búp bê này tiến lại gần, ba người họ không hề cảm thấy chút dễ thương nào. Ngược lại, vẻ ngoài xinh xắn và hành vi quái dị của nó tạo nên một cảm giác mâu thuẫn cực độ, càng khiến nó trở nên ghê rợn và khủng bố.
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Cuối cùng tôi cũng biết tại sao tầng hầm này không có cơ quan, hóa ra là có cái thứ này trấn giữ. Một con Tà Linh sống còn lợi hại hơn bao nhiêu cái bẫy chết.”
Tiểu Mã nghe hắn nói vậy liền run rẩy mở miệng: “Vậy mà cậu vẫn còn bình tĩnh thế à? Đánh nó đi chứ!”
“Đánh cái gì, đừng quên chúng ta đang hành động bí mật, có thể không động thủ thì tốt nhất đừng động thủ.” Diệp Thiếu Dương nói, “Trong miệng cậu đang ngậm Ích Cốc Hoàn để át đi dương khí, nó sẽ không phát hiện ra sự tồn tại của cậu đâu, nó chỉ bị ánh nến thu hút thôi. Đợi một lát nó sẽ tự rời đi.”
Tiểu Mã nghe vậy thì bớt sợ hơn một chút, quan sát con búp bê một hồi rồi lẩm bẩm: “Đây chẳng phải là búp bê sao, sao lại biến thành Tà Linh được?”
“Vật có hình người vốn dĩ dễ tụ linh, nơi này quỷ khí nồng đậm như vậy, sinh ra Tà Linh là chuyện bình thường.”
Diệp Thiếu Dương liếc nhìn đôi mắt của con búp bê, nói tiếp: “Trong mắt nó được rót dầu đồng để tụ linh, con Tà Linh này là do người tạo ra, tám phần mười là dùng để canh cửa!”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương kéo Trang Vũ Ninh đang sợ đến phát ngất sang bên cạnh mình, rồi ném cây nến trong tay về phía Tiểu Mã. Tiểu Mã bất đắc dĩ phải chụp lấy, hỏi: “Làm gì vậy?”
“Để nó tìm cậu, đỡ cho Vũ Ninh sợ.” Diệp Thiếu Dương nhún vai.
Quả nhiên, con búp bê nương theo ánh nến, lạch bạch tiến về phía Tiểu Mã.
“Mẹ kiếp, Thiếu Dương, cậu chơi ác thật đấy!” Tiểu Mã định chạy đi, nhưng con búp bê đã đến dưới chân, nó "vèo" một cái nhảy vọt lên, rơi ngay trên vai cậu. Nó ghé sát mặt nhìn vào mắt cậu, miệng từ từ há ra, phát ra những tiếng khè khè như hơi thở hổn hển.
Tiểu Mã quay đầu sang, ở khoảng cách gần như vậy, cậu thấy rõ hai luồng sóng xanh trong mắt nó và một đôi răng nanh sắc lẹm trong miệng. Sợ đến mức hai chân nhũn ra, cậu không dám nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt cầu cứu Diệp Thiếu Dương.
“Đợi một lát đi, nó đang nghiên cứu xem cậu có phải vật sống hay không thôi. Chờ nó không tìm thấy sơ hở, nó sẽ tự rời đi, không có gì phải sợ.” Diệp Thiếu Dương cười với cậu một cái.
Tiểu Mã chỉ đành nhắm tịt mắt lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, trong lòng không ngừng mắng chửi Diệp Thiếu Dương để xua bớt nỗi sợ hãi.
“May mà là anh ấy, nếu là tôi thì đã ngất từ lâu rồi...” Trang Vũ Ninh nấp sau lưng Diệp Thiếu Dương, run rẩy nói.
Quả nhiên, con búp bê xem xét Tiểu Mã một hồi, không cảm nhận được bất kỳ nhân khí nào, liền xoay người định nhảy xuống khỏi vai. Tiểu Mã thở phào một hơi dài, tâm tình vừa thả lỏng thì bất ngờ "phụt" một tiếng, cậu trót... đánh rắm một cái.
“Gào...” Con búp bê phát ra một tiếng rít chói tai, bò trườn trên người cậu như một con cá, chui tọt ra phía sau mông. Tiểu Mã không thấy nó làm gì, chỉ cảm thấy mông đau nhói một cái, cậu hét thảm một tiếng, viên Ích Cốc Hoàn trong miệng cũng vô tình phun ra ngoài.
Con búp bê nhận thấy luồng dương khí nồng đậm thoát ra từ miệng cậu, liền rời khỏi mông, nhanh chóng bò ngược lên thân trên, há to miệng phun một ngụm hắc khí vào mặt Tiểu Mã.
Ngay lúc luồng khí độc sắp bị Tiểu Mã hít vào, một chiếc gương đồng đột ngột xen vào giữa miệng hai bên. Luồng khí phun lên mặt gương, lập tức tạo thành một lớp sương đen kịt. Con búp bê bỗng quay đầu, nhìn theo cánh tay đang cầm gương đồng thấy Diệp Thiếu Dương, nó nhún chân một cái, nhảy vọt lên vai hắn, há miệng định dùng chiêu cũ phun khí độc.
Diệp Thiếu Dương vung tay, nhét một nắm đậu đồng vào miệng nó, rồi gõ mạnh vào cằm khiến nó ngậm chặt miệng lại. Hắn dán nhanh hai đạo linh phù bắt chéo lên miệng nó, vẽ thêm vài đường rồi lẩm bẩm: “Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Thiên bẩm thần uy, Tát Đậu Thành Binh!”
Một loạt hành động này diễn ra chỉ trong vài giây. Con búp bê tuy là Tà Linh nhưng phản ứng chậm hơn một nhịp, đến khi nó định thần lại, đưa hai tay định xé linh phù thì Diệp Thiếu Dương đã niệm xong chú ngữ. Hắn mỉm cười với nó, quát khẽ một chữ: “PHÁ!”
Bên trong cái miệng bị phong ấn của con búp bê phát ra một chuỗi tiếng nổ lách tách, một luồng khói trắng từ khe hở giữa hai đạo linh phù từ từ bốc lên.
Toàn thân con búp bê co giật dữ dội, chưa đầy mười giây sau đã gục xuống đất, bất động. Hai vũng chất lỏng màu xanh lục như máu chảy ra từ hốc mắt.
“Chết rồi à?” Tiểu Mã thấy con búp bê nằm im hồi lâu, mới lấy can đảm tiến lại gần, dùng chân đá đá vào nó, rồi cười hì hì nhìn Diệp Thiếu Dương: “Vẫn là cậu lợi hại, chỉ trong chớp mắt đã khiến con quỷ này tan thành mây khói...”
“Bớt nịnh hót đi!” Diệp Thiếu Dương lườm cậu cháy mặt, “Rốt cuộc cậu đã làm cái gì, có phải vừa rồi cậu đánh rắm không!”
“Tôi... lúc đó tôi căng thẳng quá, nhất thời không nhịn được, cái đó... đánh rắm cũng không được sao?”
“Nói nhảm, rắm cũng là khí, chứa dương khí trong cơ thể cậu. Tôi bảo cậu ngậm Ích Cốc Hoàn là để át dương khí, cậu đánh rắm thì cũng khác gì mở miệng nói chuyện đâu!”
“Ai bảo cậu không nói sớm,” Tiểu Mã lẩm bẩm khó chịu, “Sớm biết thế tôi đã nhét một viên vào mông rồi...”
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ