Chương 319: Thi thể sống lại

Chương 318: Xác chết sống lại

Diệp Thiếu Dương không thèm để ý đến lời lảm nhảm của Tiểu Mã, anh giơ cao đèn pin, soi về phía cuối tầng hầm. Phía sau bức tường đổ nát là một gian phòng rộng chừng mười mấy mét vuông, giữa phòng đặt một cái bể kính lớn, bên trong chứa đầy thứ chất lỏng màu xanh lục nhạt, bốc lên mùi thuốc nồng nặc.

“Cái gì kia?” Trang Vũ Ninh run rẩy chỉ tay về phía bể kính.

Diệp Thiếu Dương thận trọng tiến lại gần. Dưới ánh đèn pin soi rọi, cả ba người đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

Bên trong bể kính, ngâm trong thứ dung dịch kỳ quái kia là một người phụ nữ. Cô ta không mặc quần áo, làn da trắng bệch đến rợn người, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trong nước như những con rắn nước đang uốn lượn. Điều đáng sợ nhất là, dù bị ngâm trong nước nhưng cơ thể cô ta không hề có dấu hiệu bị thối rữa, trông giống như đang ngủ say hơn là đã chết.

“Mẹ kiếp, đây là... người thật hay là tượng sáp vậy?” Tiểu Mã lắp bắp hỏi, tay chân run lẩy bẩy nhưng bản tính tò mò vẫn khiến cậu tiến lại gần thêm một chút.

“Đừng chạm vào!” Diệp Thiếu Dương trầm giọng cảnh báo, nhưng đã muộn.

Ngón tay Tiểu Mã vừa mới chạm vào thành kính, người phụ nữ trong bể bỗng nhiên cử động. Đôi mắt vốn đang nhắm nghiền đột ngột mở trừng trừng, để lộ hai con ngươi xám xịt, vô hồn nhìn thẳng vào Tiểu Mã qua lớp kính.

“Á!” Tiểu Mã hét lên một tiếng thất thanh, ngã nhào ra sau, mặt cắt không còn giọt máu.

Trang Vũ Ninh cũng sợ đến mức lùi lại mấy bước, nép chặt sau lưng Diệp Thiếu Dương.

“Thiếu Dương, cô ta... cô ta còn sống sao?”

Diệp Thiếu Dương nắm chặt Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong bể: “Không phải sống, mà là thi biến. Đây là một cái xác được nuôi bằng thuốc và tà thuật để giữ cho linh hồn không bị tiêu tán, biến thành một loại công cụ giết người.”

Tiếng “răng rắc” vang lên, mặt kính của bể nước bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt. Thứ chất lỏng màu xanh chảy tràn ra ngoài, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

“Mau lùi lại!” Diệp Thiếu Dương quát lớn, đồng thời rút ra một lá bùa vàng, chuẩn bị nghênh chiến.

“Rầm!” một tiếng, bể kính vỡ tan tành. Người phụ nữ kia bước ra từ đống đổ nát, những giọt nước xanh lục nhỏ tong tỏng từ mái tóc và cơ thể cô ta xuống sàn nhà. Cô ta ngẩng đầu lên, miệng há hốc, phát ra một tiếng gầm gừ đục ngầu từ sâu trong cổ họng, rồi lao thẳng về phía ba người.

“Xong đời rồi, lần này là xác chết vùng dậy thật rồi!” Tiểu Mã vừa chạy vừa gào thét, không quên vơ lấy một cái ghế gỗ gần đó để thủ thế.

Diệp Thiếu Dương không hề nao núng, anh bước lên một bước, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, chém thẳng về phía cái xác đang lao tới.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Thần Hoàng
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN