Chương 3457: Đổ ước 2

Tiêu Đồ ngẫm lại cũng thấy đúng, nếu hắn thật sự là con trai của Diệp Thiếu Dương thì e rằng hiện tại đã sớm nổi danh thiên hạ rồi. Nàng tuy bế quan nhiều năm không ra ngoài, nhưng đám thị nữ thuộc hạ vẫn luôn theo sát động tĩnh của Tam giới, bởi vậy đối với những chuyện trong giới pháp thuật nhân gian nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay, nếu không cũng chẳng thể biết được Huyền Tố Tú Cầu đang nằm trong tay Trần Hiểu Húc.

Ngay sau đó nàng không chần chừ thêm nữa, lập tức triển khai thế công về phía Diệp Tiểu Mộc.

Diệp Tiểu Mộc cũng tập trung cao độ, gặp chiêu phá chiêu.

Kể từ khi Tiêu Đồ tự khóa kinh mạch, thực lực của nàng quả thực ngang ngửa với Diệp Tiểu Mộc, hai bên đánh nhau nửa ngày trời vẫn khó phân thắng bại.

Lúc này Diệp Tiểu Mộc mới phát hiện ra mình đã đánh giá thấp nữ ma đầu trước mặt. Khi nàng thực sự bình tĩnh và dốc toàn lực vào trận chiến, năng lực ứng biến cũng như khả năng kiểm soát cục diện của nàng đều được thể hiện rõ nét. Diệp Tiểu Mộc gần như bị ép đến mức luống cuống tay chân, phải mất hồi lâu mới tìm lại được nhịp điệu, ổn định trận thế, nhưng trong lòng không khỏi cảm khái vô cùng.

“Hóa ra kẻ mạnh không chỉ nằm ở tu vi thâm hậu...”

“Đồ ngu, có kẻ mạnh nào mà không đi lên từng bước một từ kẻ yếu? Chẳng lẽ sau khi trở thành cường giả, những kinh nghiệm chiến đấu này đều bị quên sạch hay sao?”

“Quả đúng là như thế, xin thụ giáo.”

Sự cảm khái trong lòng Tiêu Đồ thực chất còn lớn hơn hắn nhiều.

Nàng tự hiểu rõ bản thân đang dựa vào kinh nghiệm chiến đấu tích lũy hàng nghìn năm để đấu với hắn. Mà hắn bất quá mới mười mấy tuổi, thời gian tu hành còn chưa đầy một năm, vậy mà trong chiến đấu các phương diện đều thể hiện sự thành thục đến mức này, đây quả thực là thiên phú dị bẩm!

Trận chiến vẫn tiếp diễn, ban đầu Diệp Tiểu Mộc có chút không thích ứng được với tiết tấu, đã trải qua mấy phen nguy hiểm nhưng cuối cùng đều hóa giải được một cách hữu kinh vô hiểm. Dần dần, hắn thích ứng được với phong cách chiến đấu của Tiêu Đồ, bắt đầu tiến vào trạng thái nhập định, hai người thế lực ngang nhau, mỗi người đều hoàn toàn đắm chìm vào trận chiến này.

“Ngươi và Diệp Thiếu Dương quả thật có nét rất giống nhau!”

Trong lúc giao tranh, Tiêu Đồ cảm thán thốt lên.

“Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn, sao có thể so sánh với ông ấy được.”

Tiêu Đồ không nói thêm, nhưng trong lòng thầm đưa ra một phép so sánh. Thiếu niên này cũng giống như Diệp Thiếu Dương, đều thích giữ lại bài tẩy, gặp chiêu phá chiêu, sức quan sát cực mạnh, luôn có thể phát hiện ra sơ hở của đối thủ. Mà một khi đã nắm được sơ hở, đó chỉ còn là một chữ: Dính. Một chiêu tiếp nối một chiêu, đánh cho ngươi không có thời gian để thở, chỉ có thể gồng mình chống đỡ. Dưới sự ứng phó mệt mỏi đó, thế yếu sẽ không ngừng tích tụ, cuối cùng dẫn đến tình trạng không thể cứu vãn... Rất có thể cuối cùng sẽ bị hắn tìm thấy một sơ hở chí mạng, rồi một chiêu định càn khôn.

Cũng may chính mình có kinh nghiệm chiến đấu phong phú nên mới không trúng kế của hắn.

Tiêu Đồ nghĩ lại vẫn thấy rùng mình, nàng tung ra một loạt đòn tấn công dồn dập để ổn định cục diện, nói: “Có điều ngươi còn kém Diệp Thiếu Dương một chút, ngươi quá thành thật, còn lâu mới có được sự giảo quyệt của hắn. Trong chiến đấu hắn có thể dùng đủ mọi loại gian kế, thế nên chỉ cần thực lực tương đương, không một ai có thể chiếm được tiện nghi từ tay hắn.”

Diệp Tiểu Mộc nghe nàng nói vậy, cau mày hỏi: “Nếu ai cũng biết ông ấy giảo quyệt, tại sao vẫn có người mắc lừa?”

“Thứ nhất, đại bộ phận tà vật thực chất đều rất thành thật, trốn trong rừng sâu núi thẳm tu hành mấy trăm nghìn năm, tu vi tuy thâm hậu nhưng trí tuệ lại không cao. Thứ hai, là vì Diệp Thiếu Dương quá mức giảo quyệt, kỳ mưu quái chiêu gì hắn cũng nghĩ ra được, chẳng màng đến phong phạm tông sư, cũng chẳng cần phong độ... Điểm này, rất nhiều người khó mà làm được.”

Diệp Tiểu Mộc nghe xong lời này, giống như được khai sáng, liền nói: “Đã thụ giáo.”

Cứ đánh tiếp thế này, Tiêu Đồ thực sự sợ mình không phải là đối thủ của hắn. Xem ra muốn thắng trận này phải nghĩ cách khác, vả lại nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Ngay lập tức, nàng lộ ra một sơ hở, nhử Diệp Tiểu Mộc đuổi theo mình đến bên bờ đầm nước, rồi đột nhiên làm phép, hút một luồng nước suối lên. Luồng nước như một con cự xà quấn quanh thân nàng, dưới sự điều khiển của nàng mà tấn công mãnh liệt về phía Diệp Tiểu Mộc.

Áp lực bên phía Diệp Tiểu Mộc tăng vọt, cảm giác thực lực của Tiêu Đồ lập tức mạnh lên gấp mấy lần, hắn vội vàng phòng thủ, nói: “Thế này là tính sao đây!”

“Ta cũng đâu có lừa gạt, khống thủy là thủ đoạn bình thường của ta, ngươi cũng có thể dùng thủ đoạn mạnh nhất của mình, lấy pháp khí ra đi.” Tiêu Đồ nói vậy nhưng trong lòng cũng thấy hơi thẹn thùng. Nàng vốn muốn tay không đánh thắng tiểu tử này, nhưng phát hiện ra không làm được. Khống thủy tuy không tính là gian lận, nhưng đây là thủ đoạn mạnh nhất cũng là cuối cùng của nàng. Bị ép đến bước này, thực ra nàng cũng thấy mất mặt. Nhưng... ít nhất vẫn còn tốt hơn là thua cuộc.

Thuật Khống Thủy vừa triển ra, Diệp Tiểu Mộc nhanh chóng không chống đỡ nổi, bị dồn vào một góc. Đây quả thực là tự tìm đường chết, Tiêu Đồ thầm đắc ý, điều khiển cột nước như linh xà phong tỏa không gian xung quanh hắn. Qua thêm mấy hiệp, cột nước áp sát thân, quấn quanh hắn như dây thừng, càng lúc càng chặt. Thấy sắp hoàn toàn khống chế được đối phương, không biết Diệp Tiểu Mộc dùng pháp thuật gì, quanh thân đột nhiên phát ra một luồng sức mạnh huyền bí, chống lại dòng nước.

Tiêu Đồ không ngừng gây áp lực, nhưng mãi vẫn không thể hoàn thành bước cuối cùng.

“Cũng khá đấy, nhưng chỉ là tốn công vô ích thôi.”

Nàng vừa nói vừa điều khiển dòng nước khóa chặt Diệp Tiểu Mộc, bản thân thì phi thân tới, vươn tay bóp cổ hắn.

Diệp Tiểu Mộc vốn đang liều mạng đối kháng với dòng nước, tưởng như đã lâm vào đường cùng, lúc này lại đột nhiên mở mắt, rút thanh trường kiếm đeo trên lưng ra.

Trong phút chốc, kim quang tỏa ra bốn phía, khí thế hào hùng.

Theo thanh trường kiếm hạ xuống, tựa như một tòa cao sơn đổ ập trước mặt, dòng nước bị chém đứt, vỡ tan tành như ngọc nát. Kiếm khí không hề thuyên giảm, mang theo vạn quân chi lực chém thẳng về phía bàn tay đang vươn tới của Tiêu Đồ.

Tiêu Đồ tuy nhìn thấy nhưng mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến khi nàng nhận thức được nguy cơ thì kiếm phong đã sát tay. Trong lúc cấp bách, nàng đột ngột lật cổ tay, kết một pháp quyết, dùng một tay đỡ lấy mũi kiếm.

Nụ cười vừa hé mở trên môi bỗng chốc đông cứng, vẻ mặt đầy tự tin dần biến thành kinh ngạc đến tột độ. Nàng cứ ngỡ mình có thể đỡ được đòn này, nhưng lại quên mất hiện tại mình chỉ có một phần mười thực lực (trong lúc vội vã, dù nàng muốn mở phong ấn kinh mạch cũng không kịp). Đáng sợ hơn là, đây không phải một thanh pháp khí tầm thường, mà là Hiên Viên Kiếm – chí cường pháp khí của nhân gian.

Bàn tay bị xé ra một vết thương lớn, pháp lực trào ra ào ạt, luồng nước đang thành hình cũng trong nháy mắt sụp đổ.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Bảo kiếm chém rách tay nàng, kiếm thế vẫn chưa dừng lại, mũi kiếm xoay chuyển, lại hướng về phía cổ nàng mà lướt tới.

Tiêu Đồ vội vàng thối lui, nhưng Diệp Tiểu Mộc đã nắm giữ thế chủ động, lập tức dốc toàn lực tấn công dồn dập. Một cánh tay của Tiêu Đồ tạm thời bị phế, chỉ còn lại một tay, trong lúc vội vã chống đỡ mấy lần, trên người cũng đã đầy thương tích.

Sự cường thế của thanh bảo kiếm này vượt xa dự tính của nàng, cũng khiến nàng cuối cùng cũng hiểu ra rằng, đây không còn là một trận giao đấu nữa, mà là cuộc chiến sinh tử.

Nguy cơ to lớn đã kích phát tiềm năng của nàng, trong nháy mắt nàng trở nên hung hãn vô cùng, liều mạng chịu thương tích mà không lùi bước, bắt đầu một cuộc phản công điên cuồng. Diệp Tiểu Mộc vốn tưởng mình đã nắm chắc cục diện, đã tính toán hết các bước phòng ngự tiếp theo của nàng, tưởng rằng chiến thắng đã nằm gọn trong tay, nào ngờ nàng còn chiêu này. Sau một hồi giằng co, mặc dù chém trúng thêm mấy nhát trên người nàng, nhưng cục diện đã bị nàng dùng mạng đổi mạng mà xoay chuyển trở lại.

Đề xuất Khoa Kỹ: Ta Sáng Lập Siêu Phàm Thời Đại