Chương 3474: Trần Hiểu Húc thức tỉnh 2
“Cái đồ béo chết tiệt kia, ngươi cũng không nhìn xem ta là ai!” Tiêu Đồ ngồi bệt dưới đất mắng to.
Diệp Thiếu Dương đánh giá một chút rồi nói: “Ả ta có thực lực ngang ngửa Tinh Nguyệt Nô, ân, thậm chí còn mạnh hơn một chút.”
Hắn cũng ngồi xuống điều tức. Trận chiến kịch liệt vừa rồi đã tiêu hao phần lớn chân khí của hắn. Tiêu Đồ tuy đang trọng thương, nhưng nếu liều chết đánh cược một lần, Diệp Thiếu Dương sợ ả có thể kéo Tứ Bảo hoặc Ngô Gia Vĩ theo làm đệm lưng. Dù sao ả cũng đã bị vây khốn, hắn không vội vã phát động đòn tấn công cuối cùng.
“Đừng có nói hươu nói vượn, nếu không phải ta khinh địch, các ngươi đừng hòng vây khốn được ta!”
“Ta cũng đâu có bảo ngươi phải khinh địch.”
Tiêu Đồ thấy ba người bọn họ đều đang điều tức, mà đan điền của mình trọng thương, nhất thời không thể khôi phục. Ả biết một khi bọn họ hồi sức, mình coi như xong đời, liền cắn môi nói: “Chúng ta dù sao cũng là cố nhân, Diệp Thiếu Dương, ngươi thật sự nhẫn tâm giết ta sao?”
“Ta đã nói là không giết ngươi, ta sẽ không hạ sát thủ, ít nhất cũng phải phong ấn ngươi lại.”
“Làm vậy thì có ích lợi gì cho ngươi?”
“Tróc yêu là đạo trời, là việc thiên kinh địa nghĩa, cần gì lợi ích? Hay là ngươi định đưa tiền cho ta?”
“Đưa ngươi lợi lộc, thả ta đi thì thế nào?”
Diệp Thiếu Dương chẳng thèm để ý, đáp: “Ta khuyên ngươi nên tiết kiệm sức lực đi. Dùng lời nói để làm người khác phân tâm vốn là sở trường của ta, người khác dùng chiêu này với ta vô dụng thôi.”
“Diệp Thiếu Dương, đồ súc sinh, đồ bại hoại, đồ cầm thú!” Tiêu Đồ gào lên mắng nhiếc.
Diệp Thiếu Dương coi như điếc tai không nghe thấy.
Điều tức một lát, Diệp Thiếu Dương đứng dậy tiến về phía Tiêu Đồ, đồng thời rút Âm Dương Kính ra. Dự định của hắn là nhốt Tiêu Đồ vào trong gương, phong ấn lại rồi giao cho Đạo Phong, ném vào Giang Sơn Xã Tắc Đồ để ả tự sinh tự diệt trong thế giới Hồng Hoang đó cũng tốt.
Ngay lúc này, trời đất bỗng tối sầm lại. Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu thấy một đám mây đen tụ lại trên đỉnh núi từ lúc nào, theo sau là tiếng sấm rền vang liên hồi.
Hỏng bét!
Diệp Thiếu Dương sải bước tới, rạch đầu ngón tay vẽ bùa lên Âm Dương Kính, miệng lẩm nhẩm quyết: “Nhật nguyệt song hành, âm dương song sinh! Thiên Địa Vô Cực nhị sinh tương, Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh!”
Hắn soi gương về phía Tiêu Đồ.
Một luồng thanh quang bắn ra, ánh sáng lan tỏa như đèn pha, bao trùm lấy Tiêu Đồ vào giữa.
Tiêu Đồ đã sớm phòng bị, lập tức há miệng phun ra một vật như pha lê to bằng nắm tay trẻ con, xoay tròn trên không trung, tỏa ra thất thải hào quang chống lại sức hút của Âm Dương Kính.
Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ định vào giúp nhưng không thể tiến vào phạm vi hào quang bảy màu kia. Diệp Thiếu Dương đoán đó là Long Tinh - át chủ bài cuối cùng của Tiêu Đồ. Chỉ cần phá được nó, ả sẽ chỉ là một con giun dài mềm oặt.
Đúng lúc ấy, mưa to như trút nước, cuồng phong nổi lên dữ dội.
“Ha ha ha...”
Tiêu Đồ cười lớn.
“Diệp Thiếu Dương, ba người các ngươi rốt cuộc vẫn thất bại trong gang tấc rồi!”
Những giọt mưa rơi lên người ả lập tức hóa thành hơi nóng mờ ảo vây quanh không tan.
“Kim lân há thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân biến hóa long!”
Nước mang lại sức mạnh cho Tiêu Đồ, ả xoay mình một cái hóa thành một con Ngũ Trảo Kim Long khổng lồ, cao chừng mười mét. Hình dáng nó hung tàn hơn trên phim ảnh hay tranh vẽ, đầu có hai sừng, mắt như chuông đồng, vảy rồng lấp lánh. Dù ba người Diệp Thiếu Dương đã gặp đủ loại tà vật nhưng khi thấy thực thể quái vật khổng lồ này vẫn không khỏi kinh hãi.
Diệp Thiếu Dương lập tức hiểu tại sao rồng lại đứng đầu vạn vật, chỉ riêng hình tượng và khí thế này đã là độc nhất vô nhị trong thiên địa.
Cự long ngẩng cao đầu, một tiếng gầm dài vang lên. Tiếng rồng ngâm như sóng dữ cuồn cuộn ập xuống. Nếu không nhờ tu vi ba người thâm hậu, người bình thường nghe tiếng gầm ở khoảng cách gần thế này e là nguyên thần đã tan nát.
Cự long nuốt chửng Long Tinh, bay vút lên đám mây mưa trên bầu trời.
“Diệp Thiếu Dương, còn cả hai người các ngươi nữa, món nợ hôm nay để sau này tính! Nhưng Diệp Tiểu Mộc, ta nhất định phải có được hắn!”
“Con trai ta không thèm nhìn tới hạng như ngươi đâu!”
“Hừ!”
Tiêu Đồ ẩn mình trong mây mưa rồi biến mất.
Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ nhìn nhau ngơ ngác.
“Chuyện này là sao?”
“Rõ ràng là có người cứu ả đi.” Diệp Thiếu Dương thở dài: “Mẹ kiếp, chỉ thiếu một chút nữa thôi.”
Tứ Bảo cảm thán: “Ta cũng không ngờ ả lại lợi hại đến mức nghịch thiên như vậy! Thực lực này e là thế gian chẳng có mấy đối thủ.”
“Hạng nhất là cái chắc rồi, thực lực này sắp chạm ngưỡng siêu hạng rồi.” Diệp Thiếu Dương thở dài: “Thôi bỏ đi, chuyện tương lai tính sau, chúng ta đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Gặp bọn trẻ rồi về Thạch Thành.”
Tứ Bảo nói: “Ta biết là xuống núi, ý ta là kế hoạch tiếp theo kìa.”
Diệp Thiếu Dương ngẫm nghĩ: “Chúng ta phải cố gắng tìm ra Nhân Thần Quan thực sự.”
Hai người đều hỏi hắn tìm bằng cách nào.
“Chẳng phải Huyền Tố Tú Cầu thật đang ở trong tay chúng ta sao? Về rồi tính cách.” Diệp Thiếu Dương đáp.
“Đó không phải là đầu của Hình Thiên sao?”
“Biết đâu nó cũng là Tú Cầu? Trước đó chúng ta từng phân tích rồi, chỉ là lúc trước ta quá coi trọng nó. Giờ hàng giả đã xuất hiện, để xem có cách nào tìm được hàng thật không.”
Ngô Gia Vĩ lên tiếng: “Thật ra ta thấy để hai đứa nhỏ làm Nhân Thần Quan cũng tốt, đều là người nhà, thiên phú và phẩm hạnh đều ổn, lứa trẻ bây giờ khó tìm được ai tốt hơn.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Nhưng chúng vốn không phải Nhân Thần Quan thực sự.”
“Đó chính là điều ta muốn nói, Nhân Thần Quan thật thì đã sao?”
“Ngươi nghĩ chư thần sẽ chọn một kẻ phế vật làm Nhân Thần Quan sao? Tất nhiên là có sắp xếp cả rồi, không kém được đâu.”
“Biết đâu một trong hai đứa lại chính là người đó?”
“Đúng vậy, nên mới cần kiểm chứng xem rốt cuộc là ai.”
Diệp Thiếu Dương huýt sáo gọi Qua Qua. Cậu nhóc nãy giờ không tham gia chiến đấu mà canh gác giữa sườn núi để phòng người lạ xông vào. Qua Qua chạy lên báo rằng Diệp Tiểu Mộc và cô bé kia đang đợi dưới chân núi.
Thế là nhóm Diệp Thiếu Dương chọn hướng khác để xuống núi.
Vương Tiểu Bảo đợi sẵn bên dưới. Vừa gặp mặt, Tứ Bảo đã mắng cho một trận tơi bời rồi đuổi đi. Về phần Tinh Thần thiền sư, Tứ Bảo đã đuổi theo từ trước, ép Tiểu Bảo xin lỗi và trả lại thư vật. Sau khi nghe đủ lời ngon ngọt, Tinh Thần thiền sư mới chịu quay về làm chưởng giáo, nhưng tuyên bố từ nay không can dự chuyện của Pháp Thuật công hội, mọi đại sự trong môn đều phải thông báo và do Tứ Bảo quyết định.
Tiễn xong Tinh Thần thiền sư, Tứ Bảo lại lôi Tiểu Bảo ra đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Dưới chân núi, Diệp Tiểu Mộc và Tô Yên cũng thấy mây đen nhưng không thấy mưa. Đợi mây tan, thấy phía trên không còn động tĩnh gì, hai người rón rén bò lên đỉnh núi thì chẳng còn bóng người nào nữa.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Hải Dư Tẫn (Dịch)