Chương 3476: Trần Hiểu Húc thức tỉnh 4

Nguyên Tịch tiến lên níu kéo, Trần Hiểu Húc nhanh nhẹn né tránh. Thấy nàng vẫn định đuổi theo, anh liền làm phép kết một đạo hư ấn đẩy tới. Chờ Nguyên Tịch đánh tan pháp ấn đuổi kịp thì Trần Hiểu Húc đã biến mất trong rừng tùng.

Nhưng anh cũng chẳng đi được bao xa đã bị một người ngăn lại, ngẩng đầu nhìn lên, chính là Nguyên Thần.

“Ta luôn xem đệ là em rể.”

Nguyên Thần nghiêm nghị nhìn anh, nói: “Ta hy vọng đệ có thể ở lại sát cánh chiến đấu cùng chúng ta, ta cần sự giúp đỡ của đệ.”

“Trò chơi này, tôi không thích. Kết thúc rồi.” Giọng điệu của Trần Hiểu Húc rất bình thản.

Nguyên Thần hỏi: “Đệ muốn cái gì?”

Trần Hiểu Húc hơi cúi đầu, đáp: “Thứ tôi muốn, đã mất đi rồi.”

“Chỉ cần đệ giúp ta, hai ta sẽ thống lĩnh Pháp Thuật giới. Bất kể là Vô Cực Quỷ Vương hay Minh Hà lão tổ, chúng ta đều có thể cùng nhau đối kháng. Huynh đệ ta liên thủ, không gì là không thể giải quyết.”

“Anh vốn không phải Nhân Thần Quan, tôi cũng không phải.”

“Nhân Thần Quan cái gì chứ!” Nguyên Thần cười lạnh, “Chẳng qua là cái danh phận thôi, đệ cũng tin sao? Nói thật cho đệ biết, Trường Xuân Quyết của ta hiện giờ đã đại thành, nắm giữ sức mạnh Sinh Diệt của vạn vật, bước vào cảnh giới Tạo Hóa, là đệ nhất nhân trong Pháp Thuật giới này. Cái danh Nhân Thần Quan đó còn có thể lợi hại hơn ta sao?”

Trần Hiểu Húc lặng lẽ nhìn hắn, nói: “Nhưng anh không thể tiếp nhận thần lực của chư thần. Trong mắt Quỷ Vương, anh cũng chỉ là một hạt cát mà thôi.”

Nguyên Thần cười khẩy: “Ta mới hơn hai mươi tuổi. Diệp Thiếu Dương năm đó ở tuổi này, e là thực lực cũng chẳng bằng ta. Ta còn lâu mới chạm đến giới hạn.”

“Nhưng anh không có thời gian đâu. Quỷ Vương sẽ không cho anh nhiều thời gian như thế. Đến lúc Quỷ Vương xâm lăng, nhân gian đại loạn, anh chính là tội nhân thiên cổ!”

Nguyên Thần nén giận: “Chúng ta không bàn chuyện này nữa. Ta chỉ hỏi đệ một câu, đệ có muốn ở lại giúp ta không?”

“Nằm mơ đi.”

Đúng lúc này Nguyên Tịch đuổi kịp, đi tới bên cạnh anh trai định nói gì đó nhưng bị Nguyên Thần ngăn lại. Hắn lấy ra một chiếc phất trần, nói với Trần Hiểu Húc: “Vậy thì hôm nay không phải đệ chết thì là ta vong.”

Trần Hiểu Húc nghe vậy lấy làm kinh hãi: “Anh muốn làm gì tôi?”

“Giết đệ! Hoặc là đệ giết ta!”

“Tại sao??”

Nguyên Thần thở dài: “Thứ nhất, đệ là người duy nhất biết những bí mật này của chúng ta. Vạn nhất đệ nói ra, ta sẽ thân bại danh liệt. Dù xác suất đệ tiết lộ không cao, nhưng ta không thể mạo hiểm như vậy. Thứ hai...” Hắn dừng lại một chút, chậm rãi nói tiếp: “Đệ là người có thiên phú tốt nhất trong thế hệ này, thành tựu tương lai chắc chắn không thua gì ta. Cho nên, đệ hoặc là làm huynh đệ của ta, hoặc là chỉ có thể làm kẻ địch.”

Trần Hiểu Húc sững sờ hồi lâu, lại thốt ra một câu: “Tại sao?”

“Bởi vì sớm muộn gì đệ cũng sẽ đe dọa đến ta, đệ sẽ cạnh tranh với ta. Đừng nói là đệ không nghĩ tới, chuyện tương lai chẳng ai nói trước được điều gì.”

Lúc này Trần Hiểu Húc mới vỡ lẽ, anh chậm rãi gật đầu: “Anh muốn giết tôi?”

Nguyên Thần tiến về phía anh, trông như định nói nhỏ điều gì đó, nhưng Trần Hiểu Húc cảm nhận được sát khí nên lùi lại một bước. Ngay khoảnh khắc ấy, Nguyên Thần ra tay.

Mấy chục đạo quang hoa tựa như ma trảo chộp về phía Trần Hiểu Húc.

Trần Hiểu Húc sớm né được, nói: “Anh không giết được tôi đâu.”

“Đệ quá tự tin rồi.”

Nguyên Thần thong dong ra chiêu, chiêu sau mạnh hơn chiêu trước. Trần Hiểu Húc càng đánh càng kinh hãi, nhận ra mình đã lầm. Thực lực của Nguyên Thần đã đạt đến mức độ khủng khiếp, không chỉ anh lầm mà cả Pháp Thuật giới đều lầm.

Sau thời gian dài bế quan, thực lực của hắn tăng vọt, không chỉ thuần thục chiêu thức mà ngạnh thực lực cũng cao hơn anh khoảng một tầng, đây là khoảng cách không thể vượt qua.

Trần Hiểu Húc chủ yếu né tránh, dù sao anh cũng có thể nhìn thấu trạng thái của các loại khí, tiên liệu được nước đi của đối thủ, nên Nguyên Thần nhất thời cũng không làm gì được anh.

Sau một hồi giao tranh, anh đã nắm rõ bài bản cũng như phong cách chiến đấu của Nguyên Thần. Tốc độ ra đòn của Nguyên Thần không phải hàng đỉnh cấp, chiêu thức đại khai đại hợp, nhưng cảm giác về nhịp độ lại cực tốt. Nhịp độ chiến đấu không phải thứ cứ bế quan là có được, mỗi người có thủ pháp và tốc độ khác nhau, bắt chước kẻ khác thì không học được tinh túy, mà chưa chắc đã hợp với mình.

Giống như chơi game vậy, phải trải qua thực chiến đủ nhiều mới tích lũy được kinh nghiệm, tìm ra nhịp độ chiến đấu phù hợp với bản thân.

Nhịp độ tốt sẽ giúp bản thân luôn áp chế được đối phương trong trận chiến. Một khi nhịp độ của đối phương bị loạn, bị cuốn theo nhịp độ của mình thì coi như mình đã thắng một nửa.

Khả năng đọc kỹ năng chiến trận của Trần Hiểu Húc thuộc hàng siêu cấp. Anh tin vào phán đoán của mình, trong số những người anh từng gặp, luận về nhịp độ chiến đấu và khả năng kiểm soát thế trận, Nguyên Thần có lẽ là đệ nhị nhân. Trong khắp Pháp Thuật công hội, ngoại trừ mấy người chưa từng lộ diện, những kẻ còn lại không ai bì kịp Nguyên Thần ở điểm này.

(Chỉ có Diệp Thiếu Dương... Trần Hiểu Húc từng dày công nghiên cứu nhịp độ chiến đấu của ông, phát hiện ông là người đầu tiên trên đời thực sự thấu hiểu chiến đấu. Nhịp độ của ông biến hóa khôn lường, có lúc phủ đầu dồn dập, chiêu này tiếp chiêu kia, thiên biến vạn hóa, luôn đi trước một bước. Dù thực lực ngang ngửa nhưng có lẽ đối thủ còn chưa kịp ra chiêu đã bại dưới tay ông. Hoặc là ông sẽ hậu phát chế nhân, tìm sơ hở trong chiêu thức của đối thủ, một khi đã nắm được thì sẽ như rắn độc quấn thân, chỉ một chữ: Dính, càng đánh càng dính, khiến đối phương nghẹt thở, sớm muộn cũng bại dưới kiếm của ông.)

Tuy nhiên, bản thân Trần Hiểu Húc là một trường hợp đặc biệt. Anh không quan tâm đến nhịp độ chiến đấu của bất kỳ ai, bởi anh có thể nhìn thấu mọi chuyển động của khí. Đối phương vừa ra tay anh đã biết họ định làm gì, tốc độ dù nhanh đến đâu... Như lúc này, anh thi triển Huyền Thanh Lăng Không Bộ, xuyên qua các luồng linh khí do phất trần của Nguyên Thần tạo ra, lá rụng không dính thân.

Nguyên Thần cũng chẳng vội vàng, mỉm cười nói: “Cho nên ta mới bảo, tương lai đệ sẽ là mối họa lớn trong lòng ta, thiên phú của đệ quá nghịch thiên rồi.”

Trần Hiểu Húc tuy tránh được các đòn tấn công nhưng nhất thời bị đối phương dây dưa, muốn đi cũng không đi nổi, đành phải tiếp tục ứng chiến.

“Hai người đừng đánh nữa! Ca ca, anh giết huynh ấy thì biết ăn nói thế nào với Tróc Quỷ liên minh đây!”

“Sẽ không ai biết là ta giết. Không giết đệ ấy, tương lai Tróc Quỷ liên minh có đệ ấy chống lưng, đó mới là rắc rối lớn!”

Nguyên Thần phớt lờ, tiếp tục tấn công Trần Hiểu Húc, đồng thời cười nói: “Hiểu Húc, đệ có biết không, lúc đầu Tiểu Tịch tiếp cận đệ chính là do ta sắp xếp. Vốn dĩ định dùng những thủ đoạn nguyên thủy nhất để quyến rũ đệ, sau đó phát hiện đệ là người đơn thuần đến đáng sợ, nên mới thay đổi kế hoạch, làm ra một loạt chuyện hợp ý đệ, khiến đệ thích con bé...”

Trần Hiểu Húc lập tức sững người, nhìn về phía Nguyên Tịch.

Nguyên Tịch che miệng khóc nấc lên.

Nguyên Thần thừa cơ tung một đòn trúng bả vai anh, Trần Hiểu Húc ngã xuống đất. Dù biết Nguyên Thần nói những lời này là để kích động, khiến mình phân tâm, nhưng anh vẫn không ngăn được suy nghĩ của mình. Anh rất muốn biết đây có phải sự thật không. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Nguyên Tịch, anh đã hiểu rõ tất cả.

Đề xuất Voz: Yêu xa trong chờ đợi!
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN