Chương 348: Bách Biến chi linh

“Diệp Thiên sư, kết thúc rồi!” Một giọng nói âm lãnh vang lên bên tai.

Ánh mắt Diệp Thiếu Dương hoảng loạn, không biết nên phản kích vào đạo nhân ảnh nào. Tám bóng người vừa thấy bộ dạng này của hắn, càng thêm tứ vô kỵ đạn, tăng tốc lao tới.

Khi chỉ còn cách Diệp Thiếu Dương vỏn vẹn một mét, khóe miệng hắn chợt hiện lên một tia cười lạnh khó nhận ra. Hắn đột ngột xoay người, kéo mạnh đai lưng, vô số hạt đậu đồng bay ra tám hướng, đánh trúng vào tám đạo nhân ảnh.

Một tiếng “xì” vang lên, bảy đạo nhân ảnh lập tức tan thành mây khói, chỉ còn lại một đạo duy nhất đánh bay hạt đậu đồng, tiếp tục lao về phía hắn.

“Ngu ngốc.” Tay trái Diệp Thiếu Dương duỗi ra, từ trong khám thờ trên tủ đầu giường lấy ra tượng thần Đại Mao Quân chắn trước người. Tay phải hắn dán một tờ linh phù trắng lên trán tượng thần, cắn đầu lưỡi phun một ngụm máu lên đó, rồi vuốt nhẹ qua đôi mắt tượng thần để xóa đi bụi bặm, miệng đọc thần chú cực nhanh:

“Đệ tử đời sau Diệp Thiếu Dương, khẩn cầu Chân Quân, thần uy hiển linh!”

Đúng lúc này, bóng trắng kia mang theo một luồng Tà Linh lực mạnh mẽ tựa nghìn quân ập đến. Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt tượng thần bỗng nhiên mở trừng, bắn ra một đạo kim quang nhạt, va chạm trực diện với bóng trắng.

một luồng dư chấn mãnh liệt bộc phát từ nơi kim quang và bóng trắng giao nhau. Diệp Thiếu Dương lần thứ hai bị đánh bay ra ngoài, va mạnh vào tường rồi ngã xuống, phun ra một ngụm máu tươi.

Sau khi rơi xuống đất, hắn không màng tới thương thế của mình, vội vàng đứng dậy nhìn vào tay. Thấy tượng thần vẫn còn nguyên vẹn, hắn vỗ vỗ ngực: “May quá, Tổ sư gia ngài không sao, nếu không phiền phức của con lớn chuyện rồi.”

Ngẩng đầu nhìn lại, bụi bặm rơi rụng khắp nơi. Một bóng người màu trắng đang đứng ở cửa. Đó không hẳn là người, mà là một chiếc trường bào màu trắng bay lơ lửng, càng xuống dưới càng trong suốt, hoàn toàn không thấy chân đâu.

Phía trên trường bào là chiếc mũ trùm liền áo, hơn nửa khuôn mặt của kẻ mặc áo trắng giấu dưới vành mũ, chỉ để lộ một khuôn miệng đỏ tươi ướt át, khẽ nhếch lên.

“Là ngươi?” Diệp Thiếu Dương nhíu mày, nhận ra ngay lập tức. Kẻ này chính là kẻ hắn đã gặp dưới tầng hầm tiệm thuốc bắc đêm đó. Lúc ấy hắn chỉ tiêu diệt được một tia thần thức ảo giác của nó, còn kẻ trước mặt hôm nay tuyệt đối là bản thể!

“Diệp Thiên sư, ngươi thật giảo hoạt.” Kẻ áo trắng lên tiếng, giọng nói rõ ràng hơn trước nhiều, là giọng nam không rõ tuổi tác.

“Ngươi giả vờ bại lui, dụ ta tới đây, hóa ra là muốn lợi dụng lực lượng tượng thần để phá Độn Hình Thuật của ta. Chiêu dụ địch thâm nhập này, hay lắm.”

“Không nổ thì chết à? Phá Độn Hình Thuật của ngươi chỉ là chuyện trong nửa phút. Chẳng qua hôm nay ta không mang theo Long Tuyền Kiếm, sợ một kích không giết chết được ngươi nên mới phải làm vậy thôi.”

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt dưới vành mũ của nó, hỏi: “Tuy ta biết ngươi sẽ không nói, nhưng ta rất muốn biết, rốt cuộc ngươi là ai? Không đúng, phải hỏi ngươi là cái thứ gì mới phải?”

Kẻ áo trắng vươn những ngón tay thon dài kéo vành mũ xuống, lộ ra một cái đầu lâu màu xanh biếc: “Thứ ngươi muốn thấy là thế này sao?”

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm hắn, lạnh lùng nói: “Đây không phải chân thân của ngươi.”

Kẻ áo trắng cười khanh khách, hai tay kẹp lấy hai bên đầu dùng sức ép mạnh, bóp nát cái đầu lâu thành bột mịn. Một cái đầu trọc lốc từ cổ mọc ra, đó là một con quái vật mặt đen có sừng dài: “Hoặc là như thế này?”

Dừng một chút, nó lại cắm hai ngón tay vào cằm, túm lấy lớp da mặt từ từ kéo ngược lên trên. Trên lớp da trắng như tuyết ấy không hề có ngũ quan, nhẵn nhụi không một thứ gì.

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Ngươi thích chơi biến mặt thì cứ chơi tiếp đi, vui đấy, tiếp tục đi.”

Trong lòng hắn thực ra kinh hãi không thôi. Quỷ quái đúng là có thể biến hóa hình thái, nhưng kẻ đối diện này mỗi lần biến hình, khí tức trên người cũng thay đổi theo diện mạo: khi biến thành đầu lâu xanh thì tỏa ra Thi khí, biến thành quái vật mặt đen thì tràn ngập Yêu khí, rồi khi thành quỷ không mặt lại xuất hiện Quỷ khí…

Tất cả những thứ đó đều là chân thân của nó? Hay mỗi lần biến hóa, nó đều thực sự trở thành thứ đó?

Bất kể là khả năng nào, chuyện này cũng vô cùng đáng sợ.

Kẻ áo trắng kéo vành mũ đậy lại, trên cằm lập tức hiện ra khuôn miệng đỏ tươi như cũ, Quỷ khí trên người tán đi, bao quanh là một luồng khí tức bí ẩn.

Nó chậm rãi há miệng, phát ra tiếng cười “khục khục”: “Ngươi có Thiên Thông Nhãn, có thể nhìn thấu chân thân của ta, sao không thử xem? Hay là pháp lực không đủ, đang âm thầm điều tức?”

Diệp Thiếu Dương im lặng. Không ngờ hắn lại bị nhìn thấu. Vừa rồi kích phát lực lượng tượng thần đã khiến pháp lực của hắn gần như cạn kiệt, buộc phải âm thầm điều tức, đồng thời nói nhảm để đánh lạc hướng nó. Thấy bị phát hiện, hắn mỉm cười nói: “Đừng chỉ nói ta, đòn vừa rồi cũng khiến ngươi thê thảm không kém đúng không? Nếu không, ngươi sẽ ngoan ngoãn đứng đây biến mặt cho ta xem chắc? Ngươi cũng đang hồi phục phải không?”

“Không, ta đang chờ người.”

Diệp Thiếu Dương giật mình, tim thắt lại: Chẳng lẽ là Hồ Uy? Kẻ đó đến giờ vẫn chưa xuất hiện!

Nhưng nghĩ lại, hắn lập tức bình tĩnh, cười nói với kẻ áo trắng: “Ngươi đợi không được hắn đâu. Nếu hắn đến thì đã ra tay từ lâu rồi.”

“Ngươi nói đúng. Hôm nay không giết được ngươi, ta rất lấy làm tiếc. Ta sẽ còn tìm ngươi…” Nói đoạn, thân ảnh nó trở nên hư ảo.

Diệp Thiếu Dương đột ngột ra tay, hai tay kết ấn, đánh ra toàn bộ pháp lực vừa mới hồi phục được một chút.

Kẻ áo trắng giơ tay phất ống tay áo, một luồng khí tức ngưng trệ ập đến khiến Diệp Thiếu Dương phải lùi lại hai bước. Khi hắn ngẩng đầu lên, bóng dáng kẻ áo trắng đã mờ dần rồi biến mất vào hư không.

Ngoài cửa sổ, mây đen tan đi, trời xanh lại hiện ra.

Hóa ra kẻ làm thay đổi sắc trời chính là nó!

Diệp Thiếu Dương cảm nhận tia khí tức ngưng trệ đang dần tan biến, trong lòng tự hỏi: Kẻ áo trắng này rốt cuộc là vật gì?

Nghĩ đến việc nơi này không nên ở lâu, Diệp Thiếu Dương nhét tượng thần Đại Mao Quân vào ba lô, đi ra nhà chính. Hắn tìm thấy sợi Câu Hồn Tầm vứt dưới đất, thấy bên trong trống rỗng liền hỏi: “Con quỷ kia đâu?”

“Chạy mất từ lâu rồi.” Tạ Vũ Tinh trả lời.

Diệp Thiếu Dương thu hồi Câu Hồn Tầm, nhặt lấy đồng tiền Đúc Mẫu và Tỳ Hưu ấn dưới đất rồi bảo mọi người đi ra ngoài.

Sau khi trải qua cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi, thôn thư ký cùng hai người cháu mặt cắt không còn giọt máu, biểu tình đờ đẫn, tựa vào tường bất động.

Nhìn bộ dạng đó, Diệp Thiếu Dương lắc đầu thở dài: “Đã bảo các người đi đi mà không nghe, cứ thích ở lại đây. Phen này bị mất hồn rồi, lại phải giúp các người định hồn.”

Nói xong, hắn lấy từ trong túi ra một khối Long Tiên Hương, dùng móng tay gẩy một chút bôi lên huyệt thái dương của ba người, sau đó vẽ một đạo Ngưng Hồn Phù. Hắn đốt phù rồi hơ trước mặt họ một lúc. Tuy pháp lực trong người đã cạn kiệt, nhưng để vẽ một đạo linh phù đơn giản thế này thì hắn vẫn còn đủ sức.

Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN