Chương 441: Móc mộ phần quật mộ

Khu mộ tổ của Diệp gia thôn nằm ngay lưng chừng ngọn núi phía sau làng.

Mấy năm trước, Diệp Thiếu Dương từng đích thân tới đây một lần. Lúc đó anh chỉ đến hỏi thăm dân làng về tình hình trận lũ lụt năm xưa, rồi vào viếng mộ tổ phụ và phụ thân một lát là rời đi ngay, không vào trong thôn, cũng không thông báo cho bất kỳ người thân nào.

Vì chưa đến giờ hẹn nên nghĩa địa vẫn chưa có bóng người. Ba người đi qua từng nấm mồ, tìm đến trước mộ của tổ phụ và phụ thân anh. Hai ngôi mộ nằm song song cạnh nhau, trong đó mộ của tổ phụ là mộ hợp táng cùng tổ mẫu.

Tấm bia trước hai ngôi mộ trông cũng chẳng khác gì những ngôi mộ xung quanh. Lần trước tới đây, Diệp Thiếu Dương có nghe nói rằng những ngôi mộ này đều chôn cất những người thiệt mạng trong trận lũ quét năm ấy. Có người không còn hậu duệ, nên dân làng đã bỏ tiền ra chôn cất thống nhất và lập bia chung.

Trước hai ngôi mộ đều có lò hóa vàng xây bằng gạch xanh, bên trong vẫn còn sót lại chút tro giấy chưa cháy hết.

Diệp Thiếu Dương hỏi thăm Diệp Soái thì được biết vào ngày Tết Trung Nguyên vừa rồi, Diệp Quân có đến tảo mộ, sẵn tiện đốt cho cha con ba người họ một xấp tiền giấy. Trong lòng anh thầm cảm kích, thấy bốn bề vắng lặng liền quỳ xuống trước hai ngôi mộ, dập đầu ba cái thật kêu, rồi cứ thế quỳ trên mặt đất, nhìn trân trân vào hai tấm bia mộ mà thẫn thờ.

Mã Hán không muốn quấy rầy anh, bèn tự mình đi loanh quanh trong nghĩa địa. Đột nhiên, hắn hớt hải chạy tới, khẽ gọi Diệp Thiếu Dương một tiếng: “Thiếu Dương, không ổn rồi...”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, hỏi: “Có chuyện gì mà không ổn?”

Mã Hán không đáp, lách qua khoảng trống giữa hai ngôi mộ, chỉ tay vào phía sau nấm mồ.

Lúc nãy bị bia mộ che khuất nên không thấy được phía sau, Diệp Thiếu Dương vội vàng bước tới. Nhìn lên nấm mộ của cha mình, anh không khỏi kinh hãi:

Ngôi mộ của cha anh lại ẩm ướt lạ thường, phía trên còn mọc lên vài mầm cỏ xanh rì. Nhìn sang mộ của ông bà, tình trạng cũng y hệt như vậy. Trong khi đó, đất đai ở sườn núi xung quanh lại khô cằn, nứt nẻ thành từng mảng, không một ngọn cỏ nào mọc nổi.

Diệp Thiếu Dương trong lòng kinh hãi, bỗng nhiên xoay người đi kiểm tra vài ngôi mộ bên cạnh, lại phát hiện thêm một hai ngôi mộ khác cũng ẩm ướt và mọc cỏ như vậy.

Rốt cuộc là chuyện gì thế này! Ngay cả Diệp Thiếu Dương nhất thời cũng thấy hoang mang.

“Thiếu Dương, không lẽ người thân của ông...” Mã Hán chưa kịp nói hết câu đã bị Diệp Thiếu Dương lườm cho một cái cháy mặt.

“Đừng có nói bừa! Cha tôi mất mấy năm rồi, không thể nào có chuyện đó được. Hơn nữa ở đây có tổng cộng bảy ngôi mộ như vậy, chẳng lẽ có tới bảy con Hạn Bạt hay sao?”

Mã Hán gãi gãi sau gáy, trợn to mắt nhìn anh. Chuyện liên quan đến người thân đã khuất của Diệp Thiếu Dương, hắn không dám đoán mò, càng không dám đùa giỡn.

“Tôi hiểu rồi,” Diệp Thiếu Dương vỗ trán một cái, “Đây là để che giấu nơi ẩn thân của Hạn Bạt!”

Mã Hán định nói gì đó, nhưng đột nhiên từ chân núi truyền đến một loạt tiếng bước chân. Quay đầu nhìn lại, một nhóm người đang tiến vào nghĩa địa. Tên pháp sư kia đi dáng chữ bát như cua bò giữa đám dân làng. Bên trái hắn là gã trợ lý, bên phải là một người đàn ông chừng năm mươi tuổi, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, trông giống như cán bộ thôn.

“Đó là trưởng thôn chúng em, bác Diệp,” Diệp Soái thấp giọng nói.

Đám người tiến vào nghĩa địa, nhìn thấy ba người Diệp Thiếu Dương thì trên mặt đều lộ ra vẻ nghi hoặc.

Bác Diệp dĩ nhiên nhận ra Diệp Soái, ánh mắt dừng trên mặt cậu bé, hỏi: “Soái, cháu làm gì ở đây? Hai vị này là ai?”

Diệp Thiếu Dương sợ cậu bé không biết đường trả lời mà lộ tẩy, liền nhanh miệng nói: “Chào trưởng thôn, mẹ của Soái là cô của cháu. Đây là bạn học của cháu, nghỉ hè không có việc gì làm nên muốn lên núi trải nghiệm cuộc sống một chút.”

Vẻ nghi ngờ trên mặt bác Diệp tan biến, ông hỏi tiếp: “Vậy các cháu đến mộ tổ làm gì?”

“Chuyện này...” Diệp Thiếu Dương vò đầu bứt tai, “Thằng Soái bảo chỗ này có ma, cứ nhất định đòi dẫn tụi cháu đi tìm quỷ. Tụi cháu cũng rảnh rỗi nên mới lên núi ngắm cảnh một chút thôi ạ.”

Bác Diệp trừng mắt nhìn Diệp Soái một cái: “Trẻ con nói bậy bạ, mộ tổ nhà mình lấy đâu ra quỷ!” Tuy nhiên, sự nghi ngờ trong lòng ông đã hoàn toàn được dập tắt.

Tên pháp sư và gã trợ lý cũng lạnh lùng liếc nhìn Diệp Thiếu Dương nhưng không vạch trần. Gã trợ lý chẳng buồn để ý đến họ, quay sang dặn dò mọi người: “Mọi người cùng nhau tìm kiếm đi, xem có ngôi mộ nào ẩm ướt mọc cỏ không, đó chính là sào huyệt của Hạn Bạt!”

Dân làng lập tức tản ra kiểm tra xung quanh. Kết quả là họ dễ dàng tìm thấy bảy ngôi mộ lạ thường kia và báo lại cho pháp sư.

Hai thầy trò pháp sư với sắc mặt nghiêm trọng tiến lại kiểm tra từng ngôi một. Sau khi bàn bạc một lát, tên pháp sư nhìn quanh đám dân làng đang vây xem, dõng dạc nói: “Ở đây có tổng cộng bảy ngôi mộ ẩm ướt mọc cỏ. Hạn Bạt chắc chắn không thể có tới bảy con, nhưng lúc này hạn hán hoành hành, khắp nơi khô cằn không một ngọn cỏ, mà bảy ngôi mộ này lại mọc cỏ xanh, dị tượng này tuyệt đối không bình thường.”

“Nguyên nhân cụ thể thì ta cũng chưa rõ, nhưng Hạn Bạt rất có thể đang trốn dưới một trong bảy ngôi mộ này. Hiện tại chỉ còn cách đào cả bảy ngôi mộ lên để tìm kiếm Hạn Bạt.”

Lời vừa nói ra, dân làng lập tức xôn xao bàn tán. Trong bảy ngôi mộ này, có không ít hậu duệ của người quá cố đang có mặt tại hiện trường, họ đồng loạt lên tiếng phản đối.

“Không được, đào mộ tổ tiên người ta là chuyện gì chứ!” Một người bạo dạn hét lên.

“Đúng vậy, mộ tổ quan hệ đến vận mệnh cả gia đình, không thể động vào bừa bãi được!” Có người phụ họa theo.

Bác Diệp tiến đến trước mặt pháp sư, vừa cung kính vừa khó xử nói: “Cố tiên sinh, chuyện này không ổn đâu. Nếu ông biết chắc ngôi mộ nào có Hạn Bạt thì đào cũng được, chứ đào một lúc bảy ngôi mộ thì...”

Tên pháp sư hừ lạnh một tiếng, nói: “Ông tưởng ta muốn làm vậy chắc? Đào mồ cuốc mả là tổn âm đức, nhưng tình hình lúc này, thà giết lầm còn hơn bỏ sót, nhất định phải quật quan tài lên kiểm tra!”

“Chuyện này... lỡ như dưới cả bảy ngôi mộ đều không có Hạn Bạt thì sao?”

“Vậy thì đi thôn khác tìm. Vạn nhất nó ở đây mà bị bỏ qua,” Tên pháp sư liếc xéo bác Diệp một cái, “Cái chức trưởng thôn này của ông có gánh nổi trách nhiệm không?”

Bác Diệp cứng họng, trầm ngâm một lát rồi nhìn sang hai bên, nói: “Chuyện này tôi không quyết định được. Chủ nhân của các ngôi mộ cũng có mặt ở đây, mọi người tự thương lượng đi.”

Dân làng không ai dám mở miệng. Dù sao chuyện này nếu không phải là người trong cuộc thì chẳng ai dám tùy tiện phát biểu.

Mấy người hậu duệ của các ngôi mộ nhìn nhau trân trối. Dĩ nhiên chẳng ai muốn mộ tổ nhà mình bị đào lên, nhưng khi thật sự bị hỏi đến, ai cũng không dám đứng ra cầm đầu phản đối. Thứ nhất, nông dân vốn rất kính sợ thầy cúng pháp sư, không dám đắc tội. Hơn nữa, vị pháp sư này lại là người do Vương đại thiện nhân mời tới, chẳng ai muốn làm mếch lòng ông ta.

Thứ hai, việc tiêu diệt Hạn Bạt là đại sự của cả thôn, cả trấn, không ai muốn bị gán cái mác “vì lợi ích riêng mà làm ảnh hưởng đến đại cục”.

Tên pháp sư thấy tình cảnh này, liền nhìn quanh mọi người, nói giọng đầy nghĩa khí lẫm liệt: “Bà con lối xóm, tôn trọng người chết tuy quan trọng, nhưng tính mạng người sống mới là trên hết. Cố mỗ ta thà mang tiếng xấu đào mộ tổ tiên người khác cũng phải làm chuyện này, một lòng chỉ muốn trừ khử Hạn Bạt, trả lại bình yên cho vùng này, xin mọi người phối hợp cho.”

Những lời đầy tính kích động này vừa nói ra, mọi người ngẫm lại thấy cũng đúng, không biết nói gì thêm, thậm chí có người còn âm thầm gật đầu tán thành.

Bác Diệp thở dài, nói: “Dù thế nào đi nữa, đào mộ tổ phải có sự đồng ý của hậu duệ trực hệ. Hậu duệ của bảy ngôi mộ này có mặt ở đây thì đứng ra, đứng trước mộ tổ tiên nhà mình đi.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Cửa Hàng Sủng Thú Siêu Thần
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN