Chương 458: Truy sát Nữ Quỷ
Một nút thắt thòng lọng lập tức thành hình.
“Càn Khôn Tá Pháp!”
Diệp Thiếu Dương hai tay kéo đầu dây, thắt thành một pháp kết rồi dùng sức giật mạnh. Nữ quỷ thét lên thảm thiết, bị Diệp Thiếu Dương kéo thẳng vào lòng, hắn lập tức vươn tay định ấn vào huyệt Ấn Đường của mụ.
Nào ngờ đúng lúc ấy, nữ quỷ đột ngột vung tay đánh tới. Một luồng Quỷ Lực cuồn cuộn ập thẳng vào mặt, Diệp Thiếu Dương vội vàng biến ngón tay thành chưởng, đơn chưởng kết ấn chống đỡ.
Dưới cú va chạm cực mạnh, hai chân Diệp Thiếu Dương trượt lùi về phía sau mấy mét. Hắn nới lỏng tay, kinh ngạc nhìn lại thì thấy nữ quỷ vậy mà dùng răng cắn đứt sợi chỉ chu sa, lao vút ra ngoài.
Khi mụ đi ngang qua cửa, những sợi lông trên Thái Ất Phất Trần tự dưng tung bay dù không có gió, tỏa ra một luồng phong ấn lực mạnh mẽ.
“A!” Nữ quỷ hét lớn một tiếng, giữa hai tay mụ bỗng xuất hiện một cây gậy có hình dạng rất giống xương người. Quỷ khí bùng phát dữ dội, mụ vung gậy nện vào phong ấn, thế mà lại chấn ra được một lỗ hổng rồi bay thoát ra ngoài.
Diệp Thiếu Dương nhìn theo bóng lưng mụ, sắc mặt ngưng trọng. Tu vi của mụ... không ngờ lại mạnh đến thế!
Hắn cúi đầu nhìn lại, dưới uy áp của Thái Ất Phất Trần, lũ mèo cương thi này hầu như mất sạch khả năng kháng cự, từng con một nằm rũ rượi trên mặt đất như cá nằm trên thớt.
Diệp Thiếu Dương khẽ thở dài. Những con mèo này vốn đã không còn linh hồn, chỉ là những cái xác không hồn bị kẻ khác điều khiển, giữ lại chỉ tổ gây họa. Thế là hắn nhặt Câu Hồn Tầm lên, liên tục vung dây đánh chết từng con một.
“Này này, chỗ này còn một con!”
Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, thấy Mã đang dùng cái hũ úp lên đầu một con mèo, cả người đè nghiến lên trên, mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại.
“Mẹ kiếp, đến cả cương thi cũng chẳng khỏe bằng ông, bái phục.”
Diệp Thiếu Dương bước tới, Câu Hồn Tầm vung lên móc trúng bụng con mèo, dùng sức siết mạnh, kết liễu nó tại chỗ.
Mã đứng dậy thở dốc, liếc nhìn bàn tay xương xẩu đang cắm trên ngực Diệp Thiếu Dương, hoảng hốt kêu lên: “Thiếu Dương, ông bị thương rồi!”
Diệp Thiếu Dương gắng sức rút bàn tay xương xẩu kia ra khỏi da thịt, vén áo nặn bỏ phần máu đen, máu tươi lập tức ngừng chảy.
Tuy nhìn vết thương có vẻ nghiêm trọng nhưng thực chất không vào đến xương cốt, đối với Diệp Thiếu Dương thì đây chỉ được coi là vết thương ngoài da.
Hắn lấy từ trong ba lô ra một miếng vải xô lót vào giữa vết thương và lớp áo, rồi nói với Mã: “Đi mau!”
“Chờ chút, cho tôi nghỉ một lát, nếu không tôi chẳng còn sức mà ôm cái hũ này nữa.”
“Cứ để cái hũ đó lại đã, nơi này không an toàn, rời khỏi đây trước.”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương nhìn bức tượng thần trên bàn thờ, dùng một lá linh phù dán kín mắt tượng rồi cất vào ba lô, dự định mang về nghiên cứu.
Rời khỏi nhà bà lão Ngô ra đến đầu đường, Diệp Thiếu Dương lấy chìa khóa đưa cho Mã: “Ông về ngủ trước đi, đừng có đi đâu đấy.”
“Thế ông đi đâu?” Mã ngơ ngác nhìn hắn.
“Lúc nãy tôi đã lưu lại một đạo ấn ký trên người nữ quỷ kia, mụ ta bị trọng thương rồi.” Diệp Thiếu Dương nói, “Tôi không thể để mụ thoát được.”
“Đây mới đúng là phong thái của Thiên Sư chứ!” Mã vỗ tay, “Tôi tự về một mình cũng không tiện, ông cứ đi đi, tôi sẽ từ từ đuổi theo sau.”
Diệp Thiếu Dương không thèm để ý đến gã nữa, hắn dùng thần thức cảm nhận đạo ấn ký mình để lại, sải bước chạy nhanh về hướng Tây Bắc.
Ban đầu, hắn cảm thấy nữ quỷ di chuyển rất nhanh, nhưng sau đó tốc độ từ từ chậm lại. Hắn biết đây là dấu hiệu của việc Quỷ Lực bị cạn kiệt sau khi trọng thương, nên bản thân cũng chủ động đi chậm lại.
Lúc này, hắn lại không hề vội vã, thậm chí còn hy vọng nữ quỷ có thể chạy tiếp. Để dưỡng thương, mụ chắc chắn sẽ không chạy loạn mà tám chín phần mười là quay về sào huyệt. Hắn chỉ cần bám theo sau, biết đâu lại có phát hiện bất ngờ.
Đuổi thêm mười mấy phút, Diệp Thiếu Dương cảm nhận được nữ quỷ đột ngột dừng lại ở một nơi cách hắn khoảng hai dặm về hướng Tây Bắc. Hắn ngẩng đầu nhìn, nhận ra mình đã đi qua trấn Ẩn Tiên, tiến vào một vùng núi non mà trước đây hắn chưa từng đặt chân tới.
Diệp Thiếu Dương biết nữ quỷ dừng lại hẳn là có nguyên do, thậm chí có thể đã về tới hang ổ. Hắn tinh thần đại chấn, tăng tốc đuổi theo, Mã cũng lếch thếch bám theo xa xa phía sau.
Cuối cùng, Diệp Thiếu Dương đi tới một thung lũng nhỏ đầy cỏ lau cao ngang thắt lưng. Do khô hạn, đám cỏ đều đã héo rũ nhưng vẫn đứng sừng sững.
Thần thức mách bảo hắn rằng nữ quỷ đang ở ngay phía trước.
Gạt đám lau sậy sang hai bên, trước mặt hiện ra một lòng sông cạn trơ đáy. Diệp Thiếu Dương vừa nhảy xuống đã nhìn thấy ngay mục tiêu:
Nữ quỷ áo đỏ kia đang nằm trên lòng sông, theo sau những luồng quang hoa màu kim nhạt không ngừng phát ra từ cơ thể, hình bóng của mụ ngày càng mờ nhạt đi.
Hồn lực của mụ đang tiêu tán...
Diệp Thiếu Dương vọt tới như một mũi tên, bóp chặt cổ nữ quỷ, ngón tay cái ấn mạnh vào Quỷ Môn của mụ rồi nhấc bổng lên. Nữ quỷ cũng theo đà đứng dậy, nhưng chưa kịp đứng thẳng đã lại ngã quỵ xuống, cơ thể mụ bắt đầu tan rã từ dưới lên trên thành những mảnh tinh phách.
“Pháp sư, ngươi chết chắc rồi, ngươi... đấu không lại đâu, ha hả, ha hả...” Trong tiếng cười điên cuồng, cơ thể nữ quỷ hoàn toàn tan biến, tinh phách bay tán loạn.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn quanh, núi rừng mênh mông, không một bóng người, cũng chẳng thấy bóng quỷ.
Tuy chưa kịp kiểm tra thương thế của nữ quỷ, nhưng Diệp Thiếu Dương biết chắc chắn mụ không chết dưới tay mình, mà là bị kẻ khác giết.
Động cơ có lẽ chỉ có một: Không muốn mụ rơi vào tay hắn để rồi khai ra những thông tin quan trọng. Nói cách khác, đây là giết người diệt khẩu.
Vì không có bất kỳ manh mối nào nên Diệp Thiếu Dương tạm thời không muốn suy đoán quá nhiều về kẻ đứng sau. Hắn đứng lặng giữa lòng sông một lúc rồi lên bờ quay về đường cũ.
Vài phút sau, hắn gặp Mã đang thở hồng hộc chạy tới. Đối diện với sự dò hỏi của gã, hắn chỉ đơn giản nói ra kết cục cái chết của nữ quỷ. Mã không khỏi kinh ngạc.
Hai người quay lại nhà bà lão Ngô, dù sao thì bãi chiến trường vẫn chưa được dọn dẹp.
Diệp Thiếu Dương bảo Mã cùng mình ném xác lũ mèo cương thi xuống cái giếng cạn. Còn về thi thể bà lão Ngô... nó đã sớm hóa thành một vũng máu thịt hôi thối.
Diệp Thiếu Dương bịt mũi, tiến lên kiểm tra một hồi rồi nói: “Bản thân bà lão Ngô đã chết được cả năm trời rồi, dáng vẻ bây giờ mới đúng là sự thối rữa bình thường sau khi chết.”
Mã nhíu mày hỏi: “Bà ta là Quỷ Thi, vậy con nữ quỷ áo đỏ kia là hồn phách của bà ta sao?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Bà lão này mới chết bao lâu chứ, làm sao có tu vi mạnh như vậy được, bà ta bị đoạt xá rồi.”
“Đoạt xá?”
“Tức là quỷ nhập tràng, nhưng thông thường Quỷ Tu có hạn, thời gian nhập tràng sẽ không quá dài, càng không có cách nào đánh đuổi hồn phách của bản thể đi được.”
Diệp Thiếu Dương giải thích thêm: “Thế nhưng quỷ có tu vi cao thì có thể làm được việc xua đuổi hoặc tiêu diệt hồn phách gốc, sau đó chiếm giữ cơ thể đó trong thời gian dài, cái này gọi là đoạt xá.”
Mã gãi đầu: “Tại sao phải làm thế, thân xác người thường thì có gì tốt đâu?”
“Tất nhiên là tốt chứ, nó có thể mượn thân xác người thường để làm một số việc mà linh hồn vĩnh viễn không bao giờ làm được.” Diệp Thiếu Dương chỉ tay vào những cái hũ trên mặt đất, nói.
Đề xuất Voz: Những chuyện kinh dị ở Phú yên !