Chương 459: Đêm khuya hoá vàng mã người
“Ngoài ra, ví dụ như đi mua thức ăn, phối thuốc, hay vận chuyển đồ đạc, đều cần mượn tay người phàm mà làm. Thậm chí đôi khi chỉ là để che mắt thiên hạ, khiến người ta tưởng rằng có một bà lão quái gở sống ở đây, từ đó không nảy sinh nghi ngờ.”
Nghe Diệp Thiếu Dương giải thích xong, Mã gật gật đầu, chỉ tay vào vũng nước hôi thối nồng nặc trên mặt đất, hỏi: “Vậy giờ tính sao đây?”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Tính sao là tính sao, cứ mặc kệ nó ở đó thôi, chẳng mấy ngày nữa là cái xác này sẽ phân hủy hết sạch.”
“Nhưng người khác đâu có biết. Trước đêm nay, ai cũng tưởng bà ta còn sống. Tuy chỗ này vắng người qua lại, nhưng vạn nhất có ai phát hiện ra rồi cảnh sát điều tra đến đầu chúng ta, thì ông định giải thích thế nào? Bảo bà ta bị quỷ nhập, rồi ông ra tay diệt quỷ chắc? Tôi đồ rằng ông sẽ bị tống thẳng vào trại tâm thần để giám định đấy.”
Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái: “Lo hão huyền, chẳng lẽ ông muốn tôi đến đồn cảnh sát tự thú?”
Ngẫm nghĩ một lát, hắn nói tiếp: “Yên tâm đi, đến lúc cái xác bị phát hiện, cảnh sát cũng chỉ giám định được bà ta đã chết ít nhất nửa năm trước. Khi đó tôi còn đang ở trên Mao Sơn, chẳng liên quan gì đến tôi hết.”
Trong phòng, Diệp Thiếu Dương tìm được tổng cộng ba cái hũ đựng đầy não mèo. Hắn lấy từ trong ba lô ra một bình sứ trống, múc một ít não mèo cho vào, sau đó ném cả ba cái hũ xuống giếng nước. Hũ vỡ tan, thứ dịch não đổ trắng xóa lên đống xác mèo bên dưới.
Sau đó, hắn vẽ một tấm Thiên Hỏa Phù ném xuống, đem thứ “đậu phụ não” kia cùng đám xác mèo cương thi hỏa táng sạch sẽ. Lửa tâm linh sấy khô cả tử thi lẫn máu độc, đến một mẩu xương cũng không còn, thực sự là hủy thi diệt tích.
“Được rồi, về thôi.”
Diệp Thiếu Dương kéo Mã nhảy tường rời đi. Trên đường về, Mã sực nhớ ra một chuyện, hỏi: “Ông giấu giếm thực lực trước mặt em gái xinh đẹp kia, giờ lại lẳng lặng quét sạch cả ổ nhà bà lão Ngô, ngày mai định đối mặt với cô ta thế nào? Có còn muốn hợp tác nữa không?”
“Dĩ nhiên là phải hợp tác, tôi còn chưa điều tra rõ lai lịch của cô ta mà.” Diệp Thiếu Dương nghĩ một lát rồi nói: “Để tôi tìm một cái cớ hợp lý, hai đứa mình cứ thống nhất khẩu cung là được.”
Khi đi qua một ngã tư đường, phía trước đột nhiên xuất hiện ánh lửa bập bùng. Diệp Thiếu Dương nheo mắt nhìn, thấy một người phụ nữ đang đốt vàng mã.
Trong lòng hắn thầm kinh ngạc: Không phải lễ tết, sao lại đốt vàng mã ở ngã tư đường? Dù là ngày giỗ thân nhân thì cũng nên ra mộ mà đốt, sao lại đốt ngay trong thôn thế này?
Nhìn kỹ hơn, người phụ nữ kia quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, không rõ bao nhiêu tuổi. Bà ta thất thần nhìn đống lửa, miệng lầm bầm điều gì đó.
Diệp Thiếu Dương và Mã nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy khó hiểu.
Diệp Thiếu Dương ra hiệu cho Mã đứng yên, còn mình tiến lại gần, ngồi xổm xuống bên cạnh người phụ nữ, lắng tai nghe kỹ. Cuối cùng hắn cũng nghe được vài câu hoàn chỉnh: “Thước à, mẹ gửi tiền cho con đây, hì hì, cuối cùng cũng sắp có người chết rồi, chết sạch cả thôi, hì hì, đi chôn cùng con nhé, đợi đấy, nhanh thôi...”
Diệp Thiếu Dương rùng mình, đây là lời mê sảng của kẻ điên sao?
Người phụ nữ nhặt một tờ tiền giấy dưới đất ném vào đống lửa. Diệp Thiếu Dương vô tình nhìn thấy trên cổ tay bà ta đeo một chiếc vòng rất lớn, dưới ánh lửa bập bùng, nó tỏa ra một luồng sáng đỏ thẫm như máu.
Diệp Thiếu Dương giật mình, cũng vớ lấy một tờ tiền giấy ném vào lửa, lân la hỏi chuyện: “Đại nương, bà đốt vàng mã cho ai thế?”
Bà ta quay mặt lại, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn nhìn hắn rồi lại quay về phía đống lửa, đáp: “Cho con trai tôi.”
Diệp Thiếu Dương định hỏi con trai bà ta chết thế nào, nhưng cảm thấy hỏi vậy quá đường đột, đang định tìm cách nói năng uyển chuyển để bắt chuyện thì bà ta lại tự lẩm bẩm:
“Con tôi chết rồi, nó bị người ta hại chết, bị đám người các người hại chết... Các người không ai sống nổi đâu, Cốc Người Chết xuất hiện rồi, nhanh thôi, hì hì, tất cả đều phải chết...” Nói đoạn, bà ta kích động hẳn lên, vừa khóc vừa cười, vơ nắm tiền giấy còn lại ném hết vào lửa.
Sau đó bà ta đứng dậy, lủi thủi đi vào con hẻm nhỏ ven đường, miệng không ngừng lặp lại: “Không ai thoát được đâu, tất cả các người đều không thoát được đâu...”
“Đại nương, đại nương?” Diệp Thiếu Dương gọi vài tiếng nhưng bà ta hoàn toàn không nghe thấy.
Hắn đi theo bà ta vào hẻm, thấy bà ta đẩy cửa một ngôi nhà rồi bước vào trong. Diệp Thiếu Dương định theo vào thì Mã chạy tới kéo lại: “Ông làm gì thế? Nửa đêm nửa hôm định xông vào nhà dân à?”
Lúc này Diệp Thiếu Dương mới nhận ra mình hơi quá khích. Hắn lặng người một lát rồi cùng Mã quay lại ngã tư.
Đống tiền giấy bị gió thổi cuộn lên, xoay vòng trên không trung.
Diệp Thiếu Dương nhanh như cắt lao về phía trước, thò tay vào đống lửa lôi mạnh một cái. Trong tay hắn bỗng xuất hiện một bóng người, đó là một lão già đang cầm hai xấp tiền giấy, vẻ mặt hốt hoảng, không ngừng cúi đầu vái lạy Diệp Thiếu Dương.
“Pháp sư tha mạng, tha mạng! Tôi chỉ đi ngang qua thấy có người đốt vàng mã nên vào nhặt ít tiền thôi...”
Diệp Thiếu Dương gặng hỏi một hồi mới biết lão già này là người ở gần đây vừa mới qua đời, mới hết tuần đầu, hôm nay hồn về thăm nhà, tiện đường nhặt ít tiền giấy.
Diệp Thiếu Dương bực bội đuổi lão đi rồi gọi Mã về nhà.
“Chuyện gì vậy? Sao ông lại tò mò về người đàn bà điên đó thế?” Mã đầy vẻ nghi hoặc: “Tôi thấy bà ta chẳng có gì đặc biệt cả.”
Diệp Thiếu Dương dừng bước, nhìn hắn nói: “Chiếc vòng trên tay bà ta là một món pháp khí có linh tính cực mạnh!”
Mã đứng hình tại chỗ: “Linh tính cực mạnh... là mạnh cỡ nào?”
“Dù là ở Mao Sơn, nó cũng đủ sức xếp vào top 5! Không hề thua kém Diệt Linh Đinh của phái ta đâu.”
Mã càng kinh ngạc hơn: “Không đời nào? Một người đàn bà bình thường sao lại có pháp khí tốt như vậy được?”
“Thế nên tôi mới muốn điều tra rõ ngọn ngành. Hơn nữa, món pháp khí đó tỏa ra một luồng sức mạnh rất lớn, tôi chưa tiếp xúc gần nên không rõ đó là loại sức mạnh gì.”
Nghe hắn nói vậy, Mã cũng cảm thấy người đàn bà này không đơn giản, hắn hồi tưởng lại từng câu nói của bà ta.
“Trong lời bà ta có nhắc đến hai chuyện, một là ‘Cốc Người Chết xuất hiện’, hai là ‘không ai thoát được’...” Mã có chút lo lắng: “Chẳng biết cái Cốc Người Chết đó là chỗ nào, nhưng câu ‘không ai thoát được’ là ý gì?”
“Hy vọng đó chỉ là lời nói điên khùng thôi.” Diệp Thiếu Dương thở dài. Hiện tại chưa có manh mối gì, đoán mò cũng vô ích. May mà đã biết bà ta sống ở đâu, nếu là dân bản địa, ngày mai hỏi Diệp Quân chắc sẽ rõ lai lịch.
Chỉ không biết người đàn bà này có liên quan gì đến vụ Hạn Bạt mà hắn đang điều tra hay không. Nghĩ đến đây, Diệp Thiếu Dương cảm thấy sự việc này quả thực ngày càng rắc rối, khó bề phân biệt.
Về đến nhà, hai người nhẹ nhàng mở cửa lẻn vào phòng. Sau khi đóng chặt cửa, Diệp Thiếu Dương lập tức lấy bình sứ đựng não mèo ra, đổ một ít lên bùa chú, soi dưới ánh đèn quan sát. Não mèo trong suốt, lấp lánh sắc vàng, ngửi kỹ còn thấy thoang thoảng mùi thuốc Bắc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)