Chương 47: Uy Quốc quỷ
Phật khóc! Phật vốn không có thất tình lục dục, chỉ vì lòng từ bi thương xót chúng sinh mới rơi lệ. Một đạo Phật âm truyền ra từ miệng Phật tượng, lúc xa lúc gần, tựa như vô số tiếng vang vọng bên tai Diệp Thiếu Dương:
“Trong Quỷ Lâu lệ quỷ vô số, khó lòng siêu độ. Lão nạp thiêu rụi nhục thân hóa thành Xá Lợi, dựa vào Kim Cương Phục Ma Ấn để trấn áp. Bảy mươi năm sau, Phật ấn ắt sẽ sụp đổ, bách quỷ đồng loạt xuất thế, sinh linh lầm than. Kẻ có thể bước vào Tàn Niệm Huyễn Cảnh của ta hẳn là cao nhân, xin hãy hoàn thành di nguyện của lão nạp, quét sạch yêu ma...”
Âm thanh nhỏ dần, hình ảnh trước mắt cũng trở nên mơ hồ. Vài giây sau, Diệp Thiếu Dương tự mình thoát khỏi huyễn cảnh.
Diệp Thiếu Dương thở dài, thì ra đây là tàn niệm trước khi lâm chung của vị lão hòa thượng kia, ông đã xây dựng nên một bức tranh ảo giác kỳ lạ như thế này, để khi có pháp sư tiến vào sẽ tự động phát ra lời nhắn nhủ.
Cậu chăm chú hồi tưởng nội dung trong đó, có một manh mối vô cùng mấu chốt: Phong ấn chỉ có thể tồn tại bảy mươi năm, đến kỳ hạn sẽ sụp đổ, bách quỷ xuất hiện tạo thành hạo kiếp.
Diệp Thiếu Dương lờ mờ nghĩ đến điều gì đó, chẳng lẽ thời điểm một tháng sau mà hồ ly tinh tiểu thư nói tới chính là lúc phong ấn này sụp đổ? Nhất thời, cậu cảm thấy áp lực đè nặng. Hít sâu một hơi, cậu nằm ngửa trên mặt đất, tư thế Ngũ Tâm Triều Thiên, vận hành Chu Thiên theo Đạo gia luyện khí pháp để khôi phục tinh lực đã hao tổn.
“Thần côn, thế nào rồi?” Tạ Vũ Tinh ở bên ngoài gõ gõ vào mặt kính.
Diệp Thiếu Dương đứng dậy định đi ra ngoài, thì phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng động như bọt nước vỡ tung. Cậu vội vàng quay đầu, thấy một gã quỷ hồn vóc người thấp bé, mặc quân phục Nhật Bản đang nặn ra từ kẽ hở to bằng ngón tay của chữ "Vạn". Giống như thần đèn Aladdin, thân thể gã khi đi qua kẽ hở thì thu nhỏ lại, sau khi thoát ra ngoài mới từ từ dãn ra to bằng người thường.
Quỷ Nhật!
Sự xuất hiện của nó đã giúp Diệp Thiếu Dương chứng thực lời đồn: Năm đó quả thực có binh lính Nhật Bản tự sát ở đây. Sau khi âm ổ hình thành, chúng làm chủ nhân nơi này, hấp thu âm khí chắc chắn nhiều hơn quỷ hồn từ ngoài vào. Vì vậy, dù tu luyện chưa đến trăm năm nhưng tu vi đã đạt đến cấp bậc oán linh, cả người tỏa ra lục quang lờ mờ. Tên này dáng người mập lùn, má hóp, trông như một con cóc, dưới mũi để một chỏm râu chuột vô cùng nực cười. Hắn lăm lăm thanh kiếm Katana, nhìn Diệp Thiếu Dương bằng ánh mắt hung ác và tham lam.
Đã đến thì đánh thôi.
“Này, tôi vào đây nhé.” Tạ Vũ Tinh chưa dứt lời đã xông vào, Mã béo cũng theo sau. Diệp Thiếu Dương muốn ngăn lại nhưng không kịp, hai người họ vốn chỉ tò mò muốn xem cậu đang làm gì, đâu ngờ vừa vào đã chạm mặt lệ quỷ, đứng hình ngay tại chỗ.
“Quỷ Nhật sao?” Mã béo hoảng hốt kêu lên.
Diệp Thiếu Dương rút kiếm gỗ đào, thủ thế đối diện với lệ quỷ, phân phó hai người: “Mau nhổ hương nến ra, một người đứng hướng Nam, một người đứng hướng Bắc, nép vào góc nhỏ kia, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được cử động!”
Cả hai đều không phải lần đầu gặp quỷ nên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vội vàng làm theo lời cậu. Họ nhổ nến từ pháp đàn, ôm trước ngực, đứng vào hai góc của gương đồng hướng Nam và Bắc.
Trong nến có bột Thất Tinh Thảo có tác dụng đuổi quỷ, ánh nến qua hai mặt gương đồng phản chiếu lẫn nhau, tạo thành một kết giới pháp lực nhỏ, vừa vặn bảo vệ được cả hai.
“Thiếu Dương, con quỷ này đào đâu ra thanh kiếm Katana thế?” Mã béo đứng bên trong vẫn không yên phận, tò mò hỏi.
“Đó là vật bản mệnh của nó. Quỷ Nhật thì vật bản mệnh tất nhiên là kiếm Katana rồi.”
“Không đúng, quỷ Nhật không phải nên dùng súng máy quạt tạch tạch tạch sao?”
“Sao cậu không bảo nó lôi bom nguyên tử ra luôn đi.” Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, không có thời gian giải thích nguyên lý hình thành vật bản mệnh. Chúng thường là vũ khí cận chiến có cấu tạo đơn giản, nếu không sẽ rất khó thao túng, dù tu vi mạnh đến đâu cũng vậy.
Bị phong ấn gần trăm năm, cuối cùng cũng được thấy lại ánh mặt trời, điều đầu tiên con quỷ Nhật này nghĩ đến là báo thù xã hội, giết người bừa bãi. Nhưng vừa ra ngoài đã gặp ngay pháp sư chặn đường, lòng căm hận của nó có thể tưởng tượng được. Hắn không nói lời nào, gầm lên một tiếng, vung đao chém thẳng về phía Diệp Thiếu Dương.
“Bát cách nha lộ! Chết đi!”
Diệp Thiếu Dương từng bắt đủ loại quỷ, nhưng đây là lần đầu tiên gặp quỷ Nhật. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác phấn chấn như đang kháng Nhật diệt quỷ. Cậu chấm ngón tay vào chu sa, viết một đạo Tru Tâm Chú lên kiếm gỗ đào, rồi đón lấy thanh đao, đâm thẳng một kiếm tới.
Kiếm gỗ đào rất ngắn, chỉ dài chừng ba tấc, trong khi thanh đao dài gần một mét, nhìn qua có vẻ không cùng đẳng cấp. Thế nhưng khi hai thứ va chạm, chú văn trên kiếm gỗ đào đột ngột kích hoạt, kim quang bắn ra bốn phía, đâm xuyên qua bộ quân phục trên người con quỷ Nhật thành vô số lỗ thủng.
Con quỷ Nhật quỳ rạp dưới đất rên rỉ, thân thể cấp tốc biến đổi. Bộ quân phục mục nát thành từng mảnh, da thịt toàn thân bắt đầu thối rữa, lộ ra một đống bầy nhầy trắng đỏ lẫn lộn, nhũn ra như bùn, run rẩy không ngừng.
Nhìn kỹ lại, đó đâu phải là run rẩy, mà là vô số con sâu đang chui ra chui vào trong cơ thể hắn. Không chỉ có dòi bọ, mà còn có rất nhiều loại côn trùng đen trắng, mọt gỗ, rết... từng con một bò ra từ đống thịt vụn rồi lại luồn lách vào những bộ phận khác.
Con quỷ Nhật ngẩng đầu, bò về phía Diệp Thiếu Dương. Hắn vừa cử động, nhục thân trên người liền rụng xuống từng mảng, hai con mắt cũng rơi ra ngoài. Một con rết vằn bò ra từ hốc mắt trái rồi lại chui vào hốc mắt phải, bên trong vang lên tiếng sột soạt, dường như còn có cả một con chuột đang rúc ở đó.
“Oẹ...” Tạ Vũ Tinh đâu đã thấy cảnh tượng nào kinh tởm như vậy, cô gập người nôn thốc nôn tháo.
“Thật là vãi... cái thứ này chui ra để làm người ta tởm chết à!” Mã béo bịt miệng kêu lên. Dạo gần đây đi theo Diệp Thiếu Dương, hắn đã thấy không ít thủy thi, thi khô, nhan sắc chẳng ra gì, coi như cũng có chút chuẩn bị tâm lý nên không nôn ngay tại chỗ. Nhưng dạ dày hắn cũng đang cuộn lên sùng sục, hắn hít sâu một hơi hỏi: “Thiếu Dương, đây không phải là quỷ sao? Mấy con sâu với rết kia ở đâu ra thế?”
“Đây là chân thân của nó, là hình dáng lúc nó chết.” Diệp Thiếu Dương nhíu mày, trong lòng cũng thấy vô cùng khó chịu. “Đây là ảo giác thôi, mọi người đừng coi là thật.”
Mã béo "ồ" một tiếng: “Không đúng nha, nếu vậy thì ai chết mà chẳng thối rữa, sao chỉ có nó là... kinh tởm đến mức này!”
Diệp Thiếu Dương tiến lên, một kiếm đâm vào mắt trái con quỷ Nhật. Toàn thân nó run bắn lên như bị điện giật, đám côn trùng trong cơ thể đồng loạt bò ra ngoài, chạy loạn xạ trên người nó. Cảnh tượng dày đặc đến mức không thể dùng từ kinh tởm để mô tả nữa. Lần này ngay cả Mã béo cũng không nhịn được, cúi người nôn thốc nôn tháo: “Đkm nó chứ...”
May mắn là cảnh tượng hãi hùng này không kéo dài lâu. Con quỷ Nhật cùng đám côn trùng bò sát kia dưới sức mạnh của kiếm gỗ đào nhanh chóng tan chảy thành một vũng nước đen, vô số tinh phách từ đó bay ra.
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, trả lời câu hỏi lúc nãy của Mã béo: “Cậu không hiểu sao? Chân thân của quỷ là hình dáng lúc chết, chứ không phải sau khi thối rữa. Con quỷ này chính là bị thối rữa toàn thân, bị đám côn trùng kia cắn chết khi đang còn sống.”
“Thối rữa toàn thân, bị sâu cắn chết...” Mã béo lẩm bẩm lặp lại, rồi nói: “Cái này không khoa học chút nào.”
“Bởi vì một nguyên nhân đặc biệt, nhục thân đã chết nhưng linh trí không diệt. Cho đến khi thân thể thối rữa hoàn toàn, nội tạng bị sâu bọ ăn sạch, nó mới thực sự tử vong.” Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “Lúc còn sống chắc chắn nó đã bị kẻ nuôi thi hoặc vu sư nào đó hãm hại mới có kết cục như vậy. Nhưng đó là chuyện quá khứ rồi, không cần truy cứu làm gì.”
Mã béo nghĩ đến cảnh tượng đó: Người còn sống, trừng mắt nhìn cơ thể mình thối rữa, sâu bọ chui ra chui vào mà bất lực... Hắn rùng mình một cái, lẩm bẩm: “Đáng sợ quá, đây chắc là cách chết tàn nhẫn nhất trần đời rồi.”
Diệp Thiếu Dương cười nhạt: “Cậu chưa thấy nhiều thôi.”
Mã béo đang định nói gì đó, đột nhiên đồng tử co rụt lại, nhìn về phía sau lưng Diệp Thiếu Dương kêu lên: “Thiếu Dương, mau, lại có quỷ ra kìa!”
Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ