Chương 48: Minh minh Tỳ Hưu ấn

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, từ kẽ hở của chữ “Vạn”, âm hồn không ngừng bò ra ngoài, đã có gần mười con. Màu sắc của chúng nếu không phải xanh thì cũng là lục, cấp bậc thấp nhất cũng là U hồn, oán linh cũng không ít. Một phần trong đó là quỷ Nhật Bản, cũng có một số là quỷ hồn bản địa bị âm khí nồng nặc của Âm ổ thu hút tìm đến tu luyện, năm đó bị vị hòa thượng nọ trấn áp cùng một chỗ.

Chứng kiến thủ đoạn sát quỷ của Diệp Thiếu Dương lúc nãy, đám quỷ này cũng chẳng ngu ngốc gì, biết kẻ này lợi hại nên không con nào dám tiến lên trước. Chúng đưa mắt nhìn nhau, chờ đối phương lên làm bia đỡ đạn.

Bị phong ấn mấy chục năm, khó khăn lắm mới thoát ra được, kết quả lại đụng phải một vị sát tinh như thế này, chúng quỷ hồn vừa căm phẫn lại vừa bất lực.

“Đám quỷ bản địa các ngươi vậy mà lại cấu kết với quỷ Nhật làm xằng làm bậy! Đúng là Hán gian, à không, là Quỷ gian mới đúng!” Diệp Thiếu Dương chỉ tay vào mấy con quỷ Hoa Hạ mà quở trách. Đám quỷ lộ vẻ khinh khỉnh, một khi đã thành quỷ và chọn con đường ác tu, tự nhiên sẽ chẳng còn khí tiết dân tộc gì nữa. Hơn nữa, bọn chúng đều là quỷ từ mấy trăm năm trước, lúc đó Nhật Bản chưa xâm lược Trung Hoa, tự nhiên cũng chẳng có thù hằn dân tộc gì.

“Đến đây, cùng lên một lượt đi?” Diệp Thiếu Dương vẫy vẫy thanh kiếm gỗ đào về phía chúng. Kết quả là bầy quỷ càng lùi lại phía sau, không dám xông lên, ngược lại đồng loạt nhìn về phía kẽ hở với vẻ đầy mong đợi.

“Ngọa tào, hóa ra quỷ cũng biết bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.” Mã béo cảm thán lắc đầu.

Lúc này, một con quỷ có vóc dáng dị thường to lớn bò ra từ kẽ hở. Nó mặt xanh nanh vàng, hình thù cực kỳ đáng sợ, tay cầm một sợi xích sắt tỏa ra hắc quang lấp lánh.

Toàn thân nó đỏ rực, đại diện cho việc nó đã đạt đến đẳng cấp Lệ quỷ. Nếu là ác tu bình thường, ít nhất phải có năm trăm năm tu vi, trải qua hai lần Thiên kiếp mới có được thân hình như thế này.

“Rốt cuộc cũng có kẻ lợi hại xuất hiện.” Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, lo lắng bên dưới còn có quỷ hồn mạnh hơn. Anh nhìn quanh một lượt, ngoại trừ con Lệ quỷ này, còn có hơn mười oán linh và U hồn, cảm thấy số lượng đã hòm hòm, liền thu lại kiếm gỗ đào, hai tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm: “Cho mời Triệu Thiên Quân, hạ phàm diệt tà linh, hộ đệ tử bách tà bất xâm, cấp cấp như luật lệnh!”

Anh dùng móng tay rạch đầu ngón giữa tay phải, điểm một cái lên ấn đường. Quanh thân anh tức khắc kim quang lấp lánh, uy phong lẫm liệt như tiên nhân hạ phàm. Diệp Thiếu Dương bước nhanh về phía kẽ hở, trực tiếp dùng tay không chém đứt đầu một con oán linh đang cố bò lên, tay trái rút bút chu sa, bắt đầu viết “Hỗn Độn Thái Cực Ấn” lên mặt đất ở hai bên kẽ hở, dốc sức lấp lại lỗ hổng này.

Đám quỷ hồn xung quanh đột nhiên nhận ra điều gì đó, dưới sự dẫn dắt của con Lệ quỷ, chúng điên cuồng lao về phía Diệp Thiếu Dương. Nhưng vừa chạm vào người anh, chúng đã bị kim quang đẩy ra, đánh bay ra xa. Ngay cả con Lệ quỷ đích thân ra trận, vung xích sắt đánh tới cũng chỉ khiến Diệp Thiếu Dương cảm thấy một tia áp lực thoáng qua.

“Đám ngu ngốc này!” Diệp Thiếu Dương thầm cười lạnh. Với đẳng cấp Thiên sư của anh, một khi đã thi triển “Kim Thân Thần Chú” của Đạo gia thì gần như là sự tồn tại vô địch, ngay cả Quỷ thủ nghìn năm cũng chẳng làm gì được. Tuy nhiên, chú văn này tiêu hao pháp lực rất lớn, chỉ có thể duy trì trong một phút, vì vậy Diệp Thiếu Dương phải tranh thủ thời gian viết phù ấn.

Ngay trước khi kim quang quanh thân mờ dần rồi biến mất, Diệp Thiếu Dương đã hoàn thành việc viết Hỗn Độn Thái Cực Ấn. Anh cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên đó. Toàn bộ chữ viết lập tức chuyển sang màu đồng cổ, một vệt thần quang xẹt qua, kẽ hở từ từ khép lại rồi biến mất không dấu vết.

Diệp Thiếu Dương thở phào, quay đầu lại, vẫy tay với con Lệ quỷ to xác như gấu Bắc Cực kia: “Đến đây đại gia hỏa, lên hết đi, đến lúc siêu độ cho các ngươi rồi.”

Tay phải anh vỗ một cái, một chiếc ngọc ấn xuất hiện trong lòng bàn tay. Phía trên ngọc ấn là hình tượng một con Tỳ Hưu với ngoại hình dữ tợn. Mã béo vừa nhìn thấy đã kêu lên: “Tỳ Hưu Ấn!” Ngày đó ở trong cổ mộ, Diệp Thiếu Dương đã dùng nó để trấn áp thi đồng, vô cùng lợi hại, để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn.

Diệp Thiếu Dương nâng Tỳ Hưu Ấn lên cao, miệng đọc chú: “Minh minh Tỳ Hưu Ấn, nhất trấn thiên ôn lộ, nhị trấn địa ôn môn, tam trấn nhân hữu lộ, tứ trấn quỷ vô môn, thiên la địa võng bất dung tình, Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh!”

Tỳ Hưu Ấn bay lên không trung, hình thành một ảo ảnh vô cùng uy nghiêm và mông lung: Một ngọn núi lớn, một con thần thú Tỳ Hưu đứng sừng sững trên đỉnh núi, gầm lên một tiếng rúng động đất trời, rồi từ từ ép xuống.

Bao gồm cả Lệ quỷ, tất cả quỷ hồn đều mặt cắt không còn giọt máu, kêu gào thảm thiết rồi bỏ chạy tứ tán, mưu toan thoát thân trước khi Tỳ Hưu Ấn ập xuống.

Lúc này, mớ pháp khí mà Diệp Thiếu Dương tốn hai mươi phút để bố trí mới phát huy tác dụng. Sợi chỉ hồng quấn trên gương đồng đột nhiên rung chuyển, phát ra một luồng hồng quang. Qua sự phản xạ liên tục của các mặt gương, nó sinh ra vô số đạo hồng quang đan xen trên không trung, tạo thành một tấm lưới khổng lồ. Quỷ hồn đụng vào đó liền bị bật ngược trở lại, ngay cả Lệ quỷ cũng không ngoại lệ, chẳng có con quỷ nào có thể đột phá được vòng vây của tấm lưới.

Mã béo và Tạ Vũ Tinh dán chặt người vào mặt gương, đứng thẳng tắp, nhìn đám quỷ hồn đang chạy loạn xạ trước mặt mà sợ đến mức không dám thở mạnh. May mà lũ quỷ này chỉ lo chạy trốn, căn bản không có tâm trí đâu mà quản đến họ.

Đám quỷ hồn như phát điên lao vào lưới hồng quang, con Lệ quỷ cũng thi triển âm lực mạnh mẽ, liên tiếp va chạm ba lần, làm đứt ba sợi chỉ hồng. Nhưng nó vừa mới ló đầu ra ngoài thì Tỳ Hưu Ấn đã giáng xuống, trực tiếp trấn áp tất cả quỷ hồn xuống dưới, ép chặt vào mặt đất. Một tiếng “oanh” vang lên, mặt đất rung chuyển, Tỳ Hưu Ấn thu nhỏ lại chỉ bằng nắm tay.

Vô số tinh phách từ dưới Tỳ Hưu Ấn bay ra, tán loạn khắp nơi. Diệp Thiếu Dương thu hồi ngọc ấn, hít một hơi thật sâu, đẩy một mặt gương đồng ra rồi bước ra ngoài hít thở không khí.

“Oa, nhiều đom đóm quá! Đẹp thật đấy!” Tạ Vũ Tinh thấy lũ quỷ đã bị giải quyết hết, gan cũng lớn dần lên. Nhìn bầu trời đầy rẫy tinh phách, cô đưa bàn tay trắng nõn ra định chạm vào. Tinh phách cảm nhận được dương khí nên bản năng tránh né, Tạ Vũ Tinh đột nhiên nảy sinh tâm hồn thiếu nữ, cảm thấy rất thú vị nên cứ đưa tay vờn đuổi không thôi.

Diệp Thiếu Dương nhìn bộ dạng đó của cô, không nhịn được mà lắc đầu: “Đúng là vô tâm vô tính, cô quên lúc nãy mình nôn mửa thế nào rồi à?”

Trong đầu Tạ Vũ Tinh lập tức hiện lên cảnh tượng buồn nôn lúc trước, dạ dày lại co thắt một hồi. Cô dậm chân, hung hăng nói với Diệp Thiếu Dương: “Anh ngứa đòn rồi đúng không, tôi khó khăn lắm mới quên được, anh còn nhắc lại!”

Mã béo cúi đầu nhìn chữ “Vạn” được hình thành từ thủy ngân, tò mò hỏi: “Diệp Tử, đây chính là phong ấn sao?”

“Kim Cương Phục Ma Ấn, lúc nãy mở ra sơ ý làm xuất hiện một kẽ hở, giờ đã lấp lại rồi.”

Diệp Thiếu Dương nhìn những bóng quỷ đang dần tan biến trên mặt đất, nhẩm tính một chút, ít nhất cũng có hơn một nghìn năm âm đức vào tay. Quan trọng hơn là đã giết được không ít Lệ quỷ, quét sạch một vài chướng ngại cho việc dọn dẹp Âm ổ sau này. Đương nhiên anh cũng biết, mấy con quỷ này ở trong Âm ổ chỉ là hạng tép riu, những kẻ khó đối phó hơn vẫn còn ở bên dưới, bao gồm cả con nữ quỷ sinh viên và quỷ oa kia.

Diệp Thiếu Dương thu cất Tỳ Hưu Ấn, đẩy một mặt gương đồng ra đi ra ngoài.

Lưu Minh lập tức xán lại gần, trợn to mắt, gương mặt đầy vẻ khẩn trương: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế, tôi nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào?”

“Trường các ông có hồ sơ về tòa nhà này không?” Diệp Thiếu Dương lười trả lời, trực tiếp đưa ra yêu cầu.

“Có một ít, nhưng đều là sau khi thành lập trường. Còn hồ sơ sớm hơn thì đều ở Cục Lưu trữ thành phố.”

“Để tôi đi xem cho,” Tạ Vũ Tinh bước tới, “Thân phận của tôi làm việc với họ sẽ dễ dàng hơn.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Trọng tâm là tìm lai lịch của vị lão hòa thượng năm đó, thời gian ông ta phong ấn tòa ký túc xá này, còn cả cô nữ sinh kia nữa. Lúc còn sống cô ta chắc chắn có liên quan gì đó đến ký túc xá thì mới tra được tư liệu. Cô còn nhớ rõ diện mạo của cô ta chứ?”

Tạ Vũ Tinh rùng mình một cái, cười khổ nói: “Ấn tượng quá sâu sắc, muốn quên cũng không quên được.”

“Cô ta nhìn trúng cô rồi đấy.” Diệp Thiếu Dương cười cười.

“Câu này chị đây thích nghe.” Tạ Vũ Tinh ném cho anh một cái liếc mắt đưa tình.

“Diệp Tử, không phải cậu đã tìm được phong ấn rồi sao, sao không vào trong đó giết bọn chúng không chừa mảnh giáp?” Mã béo hỏi.

Diệp Thiếu Dương trợn mắt một cái: “Tôi mà đi vào bây giờ thì chỉ có nước bị chúng giết cho không chừa mảnh giáp thì có.”

Đề xuất Voz: Ma nữ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN