Chương 49: Tiên Cảnh ngón tay áp
Bước ra khỏi ký túc xá, Diệp Thiếu Dương bảo Lưu Minh khóa chặt đại môn, sau đó xé bỏ lá bùa cũ trên cửa, dán đè một tấm mới lên. Tuy rằng đám lệ quỷ đều đã bị vây khốn ở phần dưới Âm ổ, nhưng vạn nhất chúng thoát ra được thì ít nhất mấy thứ này cũng có thể ngăn cản được một lúc.
Lưu Minh tò mò hỏi: “Vì sao bùa của cậu lại màu tím, nó khác gì với bùa màu vàng?”
“Khác biệt lớn lắm. Bùa có bốn sắc: Vàng, Xanh lá, Xanh dương và Tím. Bùa vàng là loại cơ bản nhất, chỉ dành cho Đạo đồng dùng thôi. Dán ở đây cũng như không dán, chẳng bằng cái sợi xích sắt kia đâu.”
“Đạo đồng… Vậy ra tôi bị người ta lừa rồi?” Lưu Minh thấp giọng chửi thề một câu, ánh mắt nhìn về phía Diệp Thiếu Dương lập tức tràn đầy vẻ kính nể: “Nói như vậy, Diệp tiên sinh chắc chắn là đại sư rồi.”
“Là Thiên sư.” Diệp Thiếu Dương sửa lại cho đúng.
“Thiên sư là cái gì? Mà Đạo đồng lại là cái gì?”
“Ông là người bình thường, biết nhiều thế làm gì. Mau tranh thủ thời gian tìm tài liệu đi, tìm được thì liên lạc với tôi.” Diệp Thiếu Dương trợn mắt một cái. Từ lúc phát hiện ông ta định sàm sỡ Tạ Vũ Tinh, trong lòng anh đã thấy khó chịu, lời nói ra cũng đầy mùi thuốc súng.
“Được rồi, vậy tôi đi trước, vất vả cho chư vị quá.” Lưu Minh cáo từ rời đi.
“Tên lưu manh… à không, Lưu hiệu trưởng!” Mã béo đuổi theo, ghé tai ông ta thì thầm vài câu. Lưu Minh gật đầu lia lịa, Mã béo hớn hở quay lại.
“Cậu nói gì với ông ta thế?” Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.
“Không có gì, hắc hắc. Đi thôi.” Mã béo cười một cách mất tự nhiên.
Diệp Thiếu Dương vừa nhìn bộ dạng này là biết ngay có biến, anh lạnh lùng cười một tiếng nhưng không vạch trần, quay sang hỏi Tạ Vũ Tinh: “Cô có xe không?”
“Ở cổng trường, có việc gì?”
“Được, đưa tôi đến một nơi.” Diệp Thiếu Dương quay đầu nói với Mã béo: “Cậu cũng về trước đi, tôi đi tìm lão Quách có việc, tối mới về.”
Mã béo bĩu môi: “Có mỹ nữ là quên ngay thằng bạn nối khố này.”
“Cái gì khố? Hố à? Ha ha, sao lại tự ví mình như thế, cậu là heo chứ có phải hố phân đâu.” Diệp Thiếu Dương cười ha hả, tưởng mình vừa chọc quê được bạn, đâu có chú ý tới sắc mặt đen như nhọ nồi của Mã béo và Tạ Vũ Tinh.
Diệp Thiếu Dương lên xe cảnh sát của Tạ Vũ Tinh, một tiếng sau đã có mặt trước cửa tiệm của lão Quách. Tạ Vũ Tinh vừa nhìn thấy năm chữ lớn “Cơ sở mai táng lão Quách” thì sững sờ: “Này tên thần côn kia, anh đến đây làm gì? Chẳng lẽ lo chết không có ai nhặt xác nên tới đặt trước quan tài à? Yên tâm đi, có chị đây ở đây, sẽ không để anh phải phơi thây ngoài đồng hoang đâu.”
“Tôi mua quan tài là để dành cho cô đấy.” Diệp Thiếu Dương mở cửa xuống xe, cũng không quay đầu lại mà phất phất tay: “Không ai quản cơm cô đâu, về đi.”
Cửa tiệm mở ra, lão Quách tay cầm một tấm vải đỏ đang định che mắt một hình nhân giấy. Nghe thấy tiếng bước chân, lão quay đầu nhìn, thấy là Diệp Thiếu Dương thì gật đầu cười nói: “Sư đệ đến rồi à, chờ huynh bịt mắt nốt mấy hình nhân này đã, rồi huynh dẫn đệ đi ăn lẩu thịt dê.”
Diệp Thiếu Dương khó hiểu hỏi: “Sư huynh, huynh đang làm cái gì thế?”
“Mấy hình nhân giấy này sắp thành Tà linh rồi, không dùng vải đỏ che mắt lại thì buổi tối chúng sẽ quấy phá mất.”
“Với thủ đoạn của sư huynh, đối phó với loại Tà linh sơ cấp này chỉ là chuyện nhỏ, đánh cho một trận là xong, có gì mà phải sợ?”
Lão Quách trợn mắt: “Đánh nhau với hình nhân giấy thì chúng hỏng hết à? Huynh mất bao công sức mới dán được chúng ra, là để dùng vào việc túc trực bên linh cữu, chứ không phải làm bao cát cho huynh tập luyện.”
“Túc trực bên linh cữu?” Diệp Thiếu Dương nhíu mày: “Trực linh cho ai?”
Lão Quách bí mật cười: “Khiến chúng thành Tà linh, sau đó dùng máu của huynh hóa giải, biến chúng thành Linh nô, rồi bán cho đám người giàu có mới mất người thân để làm người gác linh cữu, phòng ngừa cô hồn dã quỷ nhập vào thi thể.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong thì kinh ngạc vô cùng: “Làm thế để làm gì? Tỷ lệ thi biến rất thấp, đâu cần thiết phải phòng ngừa sớm như vậy.”
Lão Quách lộ ra bộ mặt của một gian thương, hạ thấp giọng: “Tỷ lệ cái gì chứ, có thể lớn cũng có thể nhỏ, hoàn toàn là do huynh phán hết. Hơn nữa đám khách hàng này đều là những người từng gặp chuyện tà môn, nhờ huynh xử lý qua rồi. Có thể nói là ‘một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’, huynh chỉ cần tiện miệng giới thiệu một chút là xong… Hắc hắc, cái này gọi là quân tử yêu tài, kiếm tiền có đạo.”
Diệp Thiếu Dương lau mồ hôi hột, thế này mà còn gọi là kiếm tiền có đạo, vậy thế nào mới là vô đạo? Giết người phóng hỏa chắc?
Lão Quách đóng cửa tiệm, dẫn Diệp Thiếu Dương đến một quán canh thịt dê gần đó, gọi một nồi canh lòng dê lớn, thêm hai món nhắm và một chai rượu ngon, vừa ăn vừa nói chuyện.
Diệp Thiếu Dương kể lại những trải nghiệm mấy ngày qua một lượt. Lão Quách cũng là pháp sư, vừa nghe đã biết tình hình nghiêm trọng, sắc mặt ngưng trọng nói: “Sư đệ, chuyện này một mình đệ không giải quyết được đâu. Chỉ riêng con nữ quỷ sinh viên và quỷ oa kia thôi cũng đủ cho đệ khốn đốn rồi.”
“Chứ còn gì nữa, cho nên đệ mới tìm huynh giúp đỡ. Dù sao huynh cũng biết Mao Sơn thuật, lại từng làm trợ thủ cho Đạo Phong, đã từng ‘khai quang’ nhiều rồi. Phía nhà trường chi không ít tiền mời đệ khai quang đâu, sau khi thành công, đệ sẽ chia cho huynh một phần.”
Khai quang là thuật ngữ chuyên môn, phàm là mời pháp sư ra tay, bất kể là lập đàn làm phép hay bắt quỷ hàng yêu, đều gọi chung là khai quang.
“Tiền thì được đấy, huynh cũng lâu rồi chưa làm vụ khai quang nào lớn, tay chân cũng ngứa ngáy lắm rồi. Để huynh đi giết vài con quỷ Nhật Bản với đệ!” Lão Quách bưng ly rượu lên uống cạn một hơi, khí thế bừng bừng. Nhưng vừa nghĩ tới việc Diệp Thiếu Dương miêu tả nữ quỷ kia lợi hại thế nào, hào hùng trong lòng lập tức nguội ngắt. Lão ho khan hai tiếng rồi nói:
“Thực ra, pháp lực của huynh chỉ có thể làm chân chạy vặt cho đệ thôi. Nhưng huynh có quen một cô nương bản lĩnh rất khá, có điều tính tình hơi kiêu ngạo, không biết cô ấy có chịu giúp không.”
“Thuộc môn phái nào?”
“Chẳng thuộc phái nào cả, cô ấy là một Thông linh sư, thủ đoạn không giống với cả Đạo gia lẫn Phật gia.”
Diệp Thiếu Dương nghe qua là hiểu ngay. Thông linh thuật có nguồn gốc từ Đông Nam Á, dựa trên cơ sở hấp thu vu thuật dân gian của Trung Hoa mà tự sáng tạo ra một hệ thống pháp thuật riêng biệt, hoàn toàn khác với pháp thuật của Đạo và Phật.
“Cô nương đó có đẹp không?” Diệp Thiếu Dương cố ý hỏi một cách thản nhiên.
“Rất đẹp, dáng người cũng chuẩn, tuổi tác chắc cũng tầm bằng đệ.” Lão Quách thành thật trả lời.
“Thật sao? Vậy khi nào rảnh huynh giới thiệu cho đệ làm quen chút đi.”
Lão Quách lúc này mới phản ứng lại, nhíu mày nói: “Sao huynh nghe không giống đang giới thiệu người giúp đỡ, mà giống như đang làm mai mối thế nhỉ?”
Diệp Thiếu Dương cười rộ lên: “Như nhau cả thôi, như nhau cả thôi.”
Sau ba chén rượu vào bụng, lão Quách cười bí hiểm: “Huynh cho đệ xem thứ này hay lắm.” Lão thò tay vào túi quần, lấy ra một vật đen thui đặt lên bàn.
“Mẹ kiếp, súng lục!” Diệp Thiếu Dương kinh hãi kêu lên: “Sư huynh, huynh còn buôn lậu vũ khí quân dụng đấy à?”
“Bậy nào, đây là súng mô phỏng thôi.” Lão Quách tháo băng đạn, lấy ra một viên đạn, gõ mạnh xuống bàn cho phần đế rơi ra rồi đưa cho Diệp Thiếu Dương: “Đệ nhìn kỹ xem.”
Viên đạn có ngoại hình như thật, nhưng màu sắc lại không đúng. Diệp Thiếu Dương nhìn qua là biết ngay, đây là Tử đồng (đồng tím), có tác dụng lánh tà, bên trong chứa bột phấn màu đỏ thẫm. Thứ này Diệp Thiếu Dương quá quen thuộc, không cần ngửi cũng biết là Chu sa. Trong lòng anh khẽ động, hỏi: “Thứ này dùng để đuổi quỷ?”
“Chính xác. Đệ nhìn xem trên vỏ đồng có vết khía, bắn vào người quỷ yêu nó sẽ nứt ra từ phần đầu, Chu sa sẽ tán ra. Cộng thêm lực xung kích của đạn Tử đồng, có thể chế phục được hầu hết quỷ quái. Tuy nhiên gặp phải lệ quỷ thì chắc chắn là không ăn thua, không có pháp lực hỗ trợ thì chỉ dựa vào cái này cũng chẳng ích gì mấy.”
Diệp Thiếu Dương hỏi: “Thứ này huynh lấy ở đâu ra?”
Lão Quách đáp: “Là cô nương kia cho đấy, đổi bằng mười túi Hùng hoàng của huynh. Trên người cô ấy còn nhiều loại pháp khí kỳ lạ lắm, không, phải gọi là máy móc mới đúng. Lát nữa huynh sẽ gọi điện cho cô ấy xem có muốn gặp đệ không.”
Cơm no rượu say, lão Quách với gương mặt đỏ bừng ghé sát lại, phả ra mùi rượu nồng nặc: “Sư đệ, có muốn đi ngâm chân không? Huynh dẫn đệ đi nếm thử ‘Ma Chỉ ngâm chân’ và ‘Tiên Cảnh ấn huyệt’, hai loại dịch vụ đang hot nhất Thạch Thành hiện nay đấy…”
Đề xuất Voz: Cỗ Giỗ