Chương 496: Tiên Nương giá lâm
Âm trận đem quỷ khí tụ lại một chỗ, đám Quỷ Anh bên trong càng rít gào điên cuồng, phóng ra càng nhiều oán khí, tạo thành một luồng sức mạnh cường đại va chạm trực diện với Câu Hồn Tầm.
Lồng Quỷ Đăng đều tan rã, vỡ tan tành, nhưng Diệp Thiếu Dương cũng bị quỷ khí chấn động đến mức lồng ngực nghẹn lại, cổ họng ngọt lịm, phun ra một ngụm máu tươi.
Máu của Thiên Sư không thể lãng phí, Diệp Thiếu Dương cũng thật biết tiết kiệm, không đợi ngụm máu kia rơi xuống đất, hắn đã vung Thái Ất Phất Trần ra phía trước quét ngang một vòng, vừa vặn hứng trọn lấy. Sợi trần vỹ rung lên, hắn lăng không vẽ ra một đạo Sắc Lệnh Phù ngay sau lưng, rồi đẩy mạnh về phía đám lồng Quỷ Đăng đang bay tới.
Lại một đợt chấn động dữ dội khác nổ ra, Diệp Thiếu Dương bị đánh bay ra ngoài, lộn nhào một vòng trên mặt đất mới đứng vững lại được. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy đám lồng Quỷ Đăng đều đã nát vụn, thầm nghĩ cái giá này cũng đáng.
Một thiếu niên mặc áo xanh từ trên không giáng xuống, hai chưởng múa may, đem đám Quỷ Anh vốn bị nhốt trong lồng Quỷ Đăng lúc trước toàn bộ hấp thu vào trong, tổ hợp thành một con đại Quỷ Ảnh khổng lồ.
Nó vẫn mang hình hài của một đứa trẻ sơ sinh, nhưng trên đầu nứt ra hơn mười vết toác, chắc hẳn là dấu vết để lại khi các quỷ hồn hợp thể, nhìn qua chẳng khác nào những vết thương kinh tởm. Môi nó lật ngược ra ngoài, lộ ra hai hàng răng nanh mọc lởm chởm, trông vô cùng rợn người.
Nếu là kẻ nhát gan nhìn thấy cảnh này, e rằng sẽ sợ đến mức chết đứng tại chỗ.
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, nheo mắt nhìn về phía thiếu niên đứng sau lưng con Quỷ Anh kia, lập tức nhận ra ngay, đó chính là Diệp Thước!
Dù đã chết mười năm, nhưng dáng vẻ của hắn vẫn không khác trong ảnh là mấy, chỉ là trông trưởng thành hơn, tầm hai mươi mấy tuổi, dáng người cao ráo, diện mạo khá tuấn tú. Chẳng trách đám quỷ kia gọi hắn là “Kim Đồng”, chỉ có điều... “Ngọc Nữ” đâu rồi?
Diệp Thiếu Dương nhìn quanh quất một vòng nhưng không thấy tung tích đâu.
“Ngươi... không nên quay lại, càng không nên tới nơi này.” Diệp Thước nhìn hắn, thản nhiên nói.
Diệp Thiếu Dương cười nhạt: “Sợ ta tiêu diệt Quỷ Tiên Thôn của các ngươi sao?”
Diệp Thước khẽ cười, hai chưởng mở ra, điều khiển con đại Quỷ Ảnh kia lao thẳng về phía Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương lùi lại một bước, rút ra ống mực, kéo ra một sợi chỉ hồng Chu Sa, cắt đầu ngón tay lấy máu vuốt lên sợi chỉ, sau đó dán bảy đạo Diệt Hồn Phù đã vẽ sẵn lên trên. Hắn kéo căng sợi chỉ rồi dùng sức bật mạnh, một luồng hồng quang mang theo bảy đạo Diệt Hồn Phù bay vút đi. Ngay trước khi va chạm với Quỷ Anh, hai tay Diệp Thiếu Dương kết ấn, hồng quang lóe lên, bắn trúng Quỷ Ảnh, hóa thành một tấm lưới máu ba dọc ba ngang, tạm thời khóa chặt con Quỷ Anh lại.
Bảy lá linh phù dưới sự điều khiển của thủ ấn vẫn tiếp tục bay về phía trước, xoay tròn quanh người Diệp Thước, không ngừng kích phát uy lực pháp thuật.
Diệp Thước cười lạnh một tiếng: “Chút tài mọn.”
Toàn thân hắn chấn động, quỷ lực bộc phát chống lại pháp lực của bùa chú, sau đó vươn hai ngón tay kẹp lấy một lá linh phù ném sang một bên. Lá bùa lập tức mất sạch pháp lực, lả tả rơi xuống. Sau đó hắn lại tiếp tục gỡ lá thứ hai.
Cùng lúc đó, con đại Quỷ Anh gầm lên một tiếng đầy lệ khí, quỷ khí chấn động ra xung quanh, liên tục làm đứt đoạn những sợi chỉ máu đang trói buộc trên người. Diệp Thiếu Dương thi triển bộ pháp lăng không của Mao Sơn lao nhanh tới, ngay trước khi sợi chỉ máu cuối cùng đứt lìa, hắn kịp thời dán một đạo Thần Phù lên gáy nó, lùi lại hai bước, hai tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm thần chú:
“Cửu Diệu thuận hành, Nguyên Thủy bồi hồi. Hoa tinh anh minh, Nguyên Linh tán khai. Chớp mắt vô cùng, giáng ta quang huy. Giết tận yêu tà, Cửu Tinh đủ minh!”
Cửu Tinh Thần Phù! Đây chính là một đạo Thần Phù khác mà hắn vừa học được từ trên Thiên Thư. Theo lời chú, bột vàng trên linh phù lưu động, hội tụ thành ánh sáng Cửu Tinh, lần lượt đánh vào chín đại quỷ huyệt trên người con Quỷ Anh.
Trong một tràng tiếng nổ kinh thiên động địa, thân thể khổng lồ của Quỷ Anh bị phân giải, vỡ nát thành sương khói. Diệp Thiếu Dương lập tức vung Thái Ất Phất Trần, một luồng gió mạnh quét qua, khiến bóng quỷ tan biến hoàn toàn.
Gần như cùng lúc đó, phía bên Diệp Thước vang lên một tiếng sấm rền chói tai, một tia sét lớn xé toạc không trung, đánh thẳng xuống người Diệp Thước. Ánh chớp cũng soi sáng cả thung lũng, khiến đám quỷ hồn ở đằng xa đồng loạt quỳ rạp xuống đất, vùi đầu vào giữa hai chân, cảm giác đôi mắt bị ánh sáng đâm vào đau nhức, không ngừng kêu rên.
Khóe miệng Diệp Thiếu Dương lộ ra một nụ cười ranh mãnh. Hắn vừa rồi vẽ hai đạo Thần Phù, một đạo dùng lên người Quỷ Anh, đạo còn lại thì trà trộn vào trong sáu lá Diệt Hồn Phù, ngụy trang thành thất phù “Định Hồn Thuật” để dẫn dụ hắn gỡ xuống.
Thực tế, đó chính là “Đô Thiên Lôi Hỏa Phù” trong Thần Phù thuật. Cửu Thiên Thần Lôi là một loại sức mạnh Huyền Linh tồn tại trong cõi Thanh Minh, dù là pháp sư cường đại đến đâu cũng không thể trực tiếp thao túng.
Cửu Thiên Thần Lôi có đặc tính tiêu diệt mọi quỷ yêu tà linh, mà Đô Thiên Lôi Hỏa Phù một khi tiếp xúc với tà khí sẽ giống như tạo thành một cột thu lôi cực mạnh, lập tức dẫn thần lôi xuống chém giết tà vật.
“A...” Diệp Thước gào thét thảm thiết, lăn lộn dưới sự oanh kích của thần lôi.
Diệp Thiếu Dương lùi sang một bên, hớn hở đứng nhìn, chờ đợi thần lôi đánh nát Diệp Thước. Đột nhiên, một luồng oán khí kinh khủng từ trên đỉnh núi tràn xuống, tập kết lại rồi bất thần nâng đỡ lấy luồng thần lôi kia.
Chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng Diệp Thước đã kịp nắm lấy cơ hội, thân hình nhanh chóng vọt ra, lăn lộn trên mặt đất rồi biến mất vào bóng tối cách đó mấy chục mét.
Luồng oán khí kia bị thần lôi đánh tan, nhưng vì mất đi mục tiêu, thần lôi cũng nhanh chóng biến mất, quay trở lại chín tầng mây.
“Diệp Thiếu Dương, được lắm!” Giọng nói của Diệp Thước lạnh thấu xương. Thân thể bị thần lôi đánh cho da tróc thịt bong của hắn không ngừng tỏa ra quỷ khí đen kịt bao phủ lấy chính mình. Vài giây sau, quỷ khí tràn vào, lại bị hắn hấp thu ngược lại.
Diệp Thiếu Dương kinh hãi nhận ra, Diệp Thước tuấn tú lúc trước đã biến thành một quái vật tóc tai bù xù, trên đầu mọc ra một cái sừng lớn như khúc cây, đang nhe răng trợn mắt nhìn mình.
Chân thân của hắn đã lộ ra!
Diệp Thiếu Dương chậm rãi hít sâu, trong lòng kinh hãi tột độ. Tên này bị thần lôi đánh trọng thương, bị ép hiện ra chân thân mà vẫn không chết, nhìn qua vẫn còn sức chiến đấu, tu vi của hắn rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Nhưng điều khiến hắn hoảng sợ hơn cả là sự việc đang diễn ra trên núi:
Dưới sự lây nhiễm của luồng oán khí kia, tán cây ngân hạnh chậm rãi co rụt lại, cành lá chụm chặt vào nhau, cư nhiên hình thành hình dáng một khuôn mặt người. Ngũ quan tuy không rõ ràng nhưng nhìn lờ mờ giống như một người đàn bà. Đá núi rung chuyển, chất lỏng màu đỏ không ngừng rỉ ra từ các khe đá, chảy ngược thành dòng.
Một âm thanh khủng bố phát ra từ sâu trong lòng núi, vừa giống tiếng khóc lại vừa giống tiếng cười, từng đợt từng đợt đâm vào màng nhĩ Diệp Thiếu Dương.
Đây là... có thứ to xác nào đó sắp xuất thế sao?
Tất cả “Quỷ Tiên” đều quỳ sụp xuống đất, hướng về phía ngọn núi dập đầu, dùng giọng điệu vô cùng kính sợ liên tục hô vang: “Cung thỉnh Tiên Nương giá lâm! Cung thỉnh Tiên Nương giá lâm...”
Chết tiệt, nhìn cái kiểu nghênh đón này, cái vị Tiên Nương gì đó không biết có phải là Quỷ Khấu hay đại sát tinh hạng nặng nào không nữa?
“Mẹ kiếp, phen này rắc rối lớn rồi.” Diệp Thiếu Dương thầm chửi thề một câu.
“Diệp Thiếu Dương, ngươi không đơn giản, cư nhiên dẫn động tới mức khiến Tiên Nương đang bế quan cũng phải xuất hiện.”
Diệp Thiếu Dương nhổ một ngụm nước bọt, nói: “Tiên Nương cái gì, ta thấy là Quỷ Mẫu thì đúng hơn.”
Hắn vốn chỉ thuận miệng nói bừa một câu, nhưng trong mắt Diệp Thước chợt lóe lên một tia kinh ngạc. Diệp Thiếu Dương bắt được ánh mắt đó, trong lòng khẽ động, chẳng lẽ mình đoán đúng thật rồi sao?
Đề xuất Voz: Người con gái khiếm thính của em