Chương 5: Quan môn đệ tử
Thanh Vân Tử mỉm cười nhạt nhẽo: “Vu sư Miêu Cương?”
Người đàn ông trung niên biến sắc, giả vờ như không nghe không biết gì.
“Ngươi không cần phải diễn kịch với ta. Kẻ mang Anh Sát đến cho nữ thi, trợ giúp hình thành Sát Thi chính là ngươi!”
“Cái gì?” Những người xung quanh kinh hãi kêu lên rồi tản ra xa, nhìn người đàn ông trung niên với ánh mắt khiếp sợ.
Hắn ta lúng túng, sắc mặt tái nhợt, không thốt nên lời.
Thanh Vân Tử quay đầu lại hỏi Diệp Đại Công: “Người này có thù oán gì với nhà ông không?”
Diệp Đại Công há hốc mồm, nhíu mày nói: “Hắn tên là Diệp Đại Bảo, là thợ mộc trong thôn chúng tôi, đồ đạc trong nhà tôi đều do hắn sửa sang. À phải rồi, hai tháng trước chân giường nhà tôi bị hỏng, có gọi hắn tới giúp một tay...”
Thanh Vân Tử gật đầu, ra là vậy, mọi chuyện đã rõ ràng. Lão nhìn Diệp Đại Bảo, thản nhiên nói: “Ngươi cũng đừng giả ngu nữa. Trên người ngươi có khí tức của Thi Du, ta không ngửi lầm đâu. Hơn nữa, trên tay ngươi có dấu vết màu đỏ do tiếp xúc với chu sa lâu ngày, tuyệt đối không sai được. Đứa trẻ kia có thù hằn gì với ngươi mà ngươi lại nhẫn tâm đối xử với nó như vậy?”
Diệp Đại Bảo định tiếp tục giả ngây giả ngô, nhưng vợ của Diệp Binh đột nhiên lao lên, vừa khóc vừa đánh tới tấp vào người hắn: “Nhất định là ngươi làm, nhất định là ngươi! Sao ngươi lại có thể lòng dạ độc ác đến thế!”
Cha con Diệp Đại Công vất vả lắm mới kéo được cô ra để hỏi cho rõ ngọn ngành. Vợ của Diệp Binh là Xảo Vân lúc này không dám giấu giếm nữa, vừa khóc vừa kể lại bí mật năm xưa. Nhà ngoại cô cách thôn này mười mấy dặm, khi Diệp Đại Bảo còn trẻ từng làm nghề bán hàng rong, thường xuyên qua lại vùng lân cận nhà cô để chào hàng. Những món hàng của hắn đều là những vật nhỏ xinh xắn mang về từ phương Nam. Xảo Vân cũng từng mua đồ của hắn nên hai người có quen biết nhau.
Có một lần Xảo Vân vào núi hái rau dại, nghe thấy tiếng rên rỉ trong rừng sâu. Cô chạy tới xem thì thấy Diệp Đại Bảo bị rắn độc cắn, miệng sùi bọt mép, không thể đi lại được. Cô vội vàng chạy xuống núi mời thầy thuốc đến cứu sống hắn. Diệp Đại Bảo sau đó đến nhà cảm tạ, muốn nhận cô làm em gái nuôi. Vì thịnh tình khó khước từ, Xảo Vân đã đồng ý.
Từ đó về sau, mỗi lần đi bán hàng qua đó, Diệp Đại Bảo đều tặng quà cho Xảo Vân. Qua lại thường xuyên, hai người ngày càng thân thiết, Xảo Vân cũng thật lòng coi hắn như anh trai mà đối đãi. Đến năm mười sáu, mười bảy tuổi, Xảo Vân bắt đầu hiểu chuyện nam nữ, sợ điều tiếng thiên hạ nên không cho Diệp Đại Bảo lui tới nữa.
Hai năm sau, qua lời giới thiệu, cô kết hôn với Diệp Binh. Diệp Đại Bảo biết chuyện, một ngày nọ đột nhiên tìm đến, tặng cô một chiếc nhẫn vàng và yêu cầu cô từ hôn với Diệp Binh để gả cho hắn.
Xảo Vân bàng hoàng sợ hãi, đương nhiên không đồng ý. Diệp Đại Bảo nổi giận định cưỡng đoạt cô, cô đã dùng hết sức bình sinh cắn mạnh vào vai hắn đến mức đứt một miếng thịt, sau đó mới may mắn chạy thoát được.
Phụ nữ miền sơn cước vốn bảo thủ, Xảo Vân sợ chuyện này đồn ra ngoài sẽ bị người ta hiểu lầm, vả lại Diệp Đại Bảo cũng chưa làm nhục được cô, nên ngoại trừ mẹ đẻ ra, cô không kể với bất kỳ ai. Sau đó Diệp Đại Bảo có cố công tìm cô vài lần, nhưng cô luôn cảnh giác, không để hắn có cơ hội tiếp cận nữa.
Về sau Diệp Đại Bảo đổi nghề làm thợ mộc, cũng không thấy quay lại tìm Xảo Vân.
“Tôi vốn tưởng chuyện này đã trôi vào quá khứ... Thật không ngờ lòng dạ ngươi lại thâm độc như vậy, dám ra tay tàn độc với con trai tôi! Uổng công năm đó tôi đã cứu ngươi một mạng. Phỉ!” Xảo Vân không nén nổi giận dữ mà nhổ nước bọt vào mặt Diệp Đại Bảo. Chồng cô là Diệp Binh cũng lao tới, giật phăng vạt áo trên vai Diệp Đại Bảo ra. Bên vai trái của hắn quả nhiên khuyết một miếng thịt, vẫn còn lưu lại dấu răng mờ nhạt!
Chứng cứ rành rành, Diệp Đại Bảo không thể chối cãi, mặt xám ngoét như tro tàn.
“Ta đoán vu thuật của ngươi là học được trong thời gian đi bán hàng rong ở vùng Miêu Cương, có đúng không?” Thanh Vân Tử hờ hững nói: “Khi cô ấy khước từ ngươi, ngươi vẫn ôm hận trong lòng. Nhưng tại sao lại đợi đến tận bây giờ mới ra tay trả thù?”
“Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.” Ánh mắt Diệp Đại Bảo tràn ngập hận thù xoáy vào mặt Diệp Binh, hắn nghiến răng gằn từng chữ: “Dám cướp người đàn bà của ta, ta sẽ khiến nhà ngươi đoạn tử tuyệt tôn! Để các ngươi tận mắt nhìn thấy con trai mình biến thành Hành Thi, giết sạch từng người trong nhà này! Ha ha ha! Tuy kế hoạch không thành công mỹ mãn nhưng Sát Thi đã chạy thoát, con trai ngươi cũng đã trúng thi độc, vô phương cứu chữa rồi! Ha ha ha! Tất cả các ngươi hãy chôn cùng ta đi!”
Hắn đột ngột vung tay, trong miệng như đang nhai thứ gì đó, cả người co quắp dữ dội rồi ngã gục xuống đất. Miệng sùi bọt mép, chỉ một lát sau, máu tươi từ cổ họng trào ra, hắn tắt thở ngay tại chỗ!
Đám đông chứng kiến cảnh tượng ấy đều chết lặng, trợn mắt nhìn thi thể của Diệp Đại Bảo, không ai dám thốt lên lời nào.
Diệp Đại Công thở dài, lẩm bẩm: “Thật không ngờ hắn lại thâm độc đến mức này.”
“Vô Lượng Thiên Tôn! Hắn tiếp xúc với Hắc Vu thuật lâu ngày nên đã bị cổ thuật gặm nhấm tâm trí, mất sạch nhân tính, tính tình trở nên âm hiểm ngoan độc. Hơn nữa hắn còn lợi dụng cổ thuật giết người để trốn tránh pháp luật, dù sao thì cũng thần không biết quỷ không hay. Nếu không có bần đạo, cả nhà ông sớm muộn gì cũng thành Hành Thi, gây họa cho cả vùng này.”
Ba người nhà Diệp Đại Công quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu: “Tạ ơn đạo trưởng cứu mạng! Xin đạo trưởng rủ lòng từ bi, cứu lấy đứa nhỏ nhà chúng tôi với!”
Thanh Vân Tử đỡ ba người đứng dậy, đưa họ trở về làng.
Thi thể Diệp Đại Bảo được mang về chôn cất, vì là tự sát nên việc xử lý cũng đơn giản hơn. Thanh Vân Tử viết một lá phù dẫn hồn, đưa linh hồn hắn trực tiếp xuống Âm Ty, tránh để hắn ở lại nhân gian tác oai tác quái.
Thanh Vân Tử xem xét tình hình của Diệp Thiếu Dương rồi nói với nhà Diệp Đại Công: “Sát Thi oán khí thâm sâu, hẳn các vị cũng đã thấy rồi. Thằng bé bị trúng Thi Du Cao, mang theo vô số oán khí, trong thời gian ngắn khó lòng thanh trừ hết được, phải điều dưỡng liên tục trong một năm. Ta không thể ở lại nhà các vị cả năm trời, mà tiểu tử này lại là... kỳ tài tu đạo. Ta định mang nó về Mao Sơn, thu nhận làm đệ tử để truyền dạy đạo pháp Mao Sơn, các vị thấy thế nào?”
Cả nhà Diệp Đại Công nhìn nhau đầy ưu tư. Diệp Thiếu Dương là con trai duy nhất, họ đương nhiên không nỡ để nó đi xa, nhưng cân nhắc nặng nhẹ, giữ được mạng sống cho con vẫn là điều quan trọng nhất.
“Đạo trưởng, làm đạo sĩ có phải cả đời không được lấy vợ không?” Xảo Vân lo lắng hỏi. Là một người mẹ, cô quan tâm nhất chuyện nối dõi tông đường.
“Mao Sơn tông thuộc phái Chính Nhất, không phải Toàn Chân giáo, đương nhiên là có thể lấy vợ. Chỉ cần nó có bản lĩnh, muốn lấy tám người mười người cũng chẳng ai cấm.” Thấy gia đình đã xuôi lòng, Thanh Vân Tử mừng thầm, bản tính không nghiêm túc của lão lại trỗi dậy.
“Nhưng thằng bé còn chưa biết chữ...”
“Chuyện đó dễ thôi. Dưới chân núi có trường học, ban ngày nó đi học văn hóa, buổi tối theo ta về học đạo pháp, sẽ không làm lỡ dở tương lai của nó. Vô Lượng Thiên Tôn! Ta không lấy tiền của các vị, lại còn nuôi dạy nó nên người. Các vị nếu nhớ con thì lúc nào cũng có thể lên thăm.”
Nghe lão nói đến mức đó, gia đình họ Diệp không còn lý do gì để từ chối. Họ rối rít cảm tạ Thanh Vân Tử và thiết đãi lão một bữa thịnh soạn. Sáng sớm hôm sau, Thanh Vân Tử chuẩn bị khởi hành. Lão để lại số điện thoại cho Diệp Đại Công, dặn ông phải để ý xung quanh, hễ có tin tức gì về Anh Sát thì lập tức gọi cho lão. Sau đó, lão cõng Diệp Thiếu Dương trên lưng, trong sự tiễn đưa đầy lưu luyến của gia đình, hai thầy trò dần rời khỏi thôn Diệp Gia...
Đề xuất Tiên Hiệp: Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang