Chương 515: Tiên Thiên Bát Quái

Đoàn người nghe xong đều trợn mắt há mồm, Tiểu Mã hỏi: “Cho nên, cứ coi như ông tìm được Huyết Lân thì đã sao?”

“Mao Sơn tông tôi có một môn pháp thuật, có thể dựa vào vật của bản thân để tìm lại chủ nhân. Chỉ cần tìm được Huyết Lân, tôi sẽ có cách dò ra vị trí ẩn thân của Tà Linh.” Diệp Thiếu Dương nói.

Diệp Manh chậm rãi gật đầu, mừng rỡ nói: “Cuối cùng em cũng thấy được một chút manh mối rồi.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, thở dài: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Tiếp đó, Diệp Thiếu Dương bảo Diệp Manh gọi điện thoại cho Diệp bá hỏi thăm tình hình. Diệp Manh gọi đi vài câu rồi cúp máy, nói với Diệp Thiếu Dương: “Ba em không sao cả, ông ấy đang muốn tới tìm anh.”

“Tìm tôi? Còn chuyện gì nữa sao?”

“Ông ấy muốn dẫn anh đi xem pho tượng đá tìm thấy trên núi.”

Diệp Thiếu Dương sững người, hai ngày nay nhiều việc quá khiến anh suýt chút nữa quên mất chuyện này. Pho tượng đá đó có khả năng là Diệp Pháp Thiện, dù thế nào anh cũng phải diện kiến một lần. Anh lập tức nói: “Không phải em cũng biết chỗ sao, em dẫn tôi đi là được rồi.”

Diệp Manh lắc đầu: “Ba em nhất quyết muốn đích thân dẫn anh đi.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng thắc mắc, lẽ nào về pho tượng đá này còn có bí mật gì khác sao?

Lập tức dưới sự dẫn đường của Diệp Manh, cả nhóm tiến về phía núi Ngưu Đầu. Tương Kiến Hoa và Vương Thanh Phong cũng vì hiếu kỳ mà đi theo cùng.

Hai mươi phút sau, đoàn người leo lên đỉnh cao nhất của núi Ngưu Đầu. Trên đỉnh núi có một ngôi nhà nhỏ, đó chính là từ đường của nhà họ Diệp. Tuy nhiên, so với sự tráng lệ của từ đường nhà họ Vương, kiến trúc này vô cùng bình thường, nhìn từ bên ngoài giống như một căn tứ hợp viện của dân thường.

Đêm hôm đó khi đi tìm trận pháp, Diệp Thiếu Dương từng đi ngang qua đây một lần. Lúc đó trời tối đen, anh không nhìn thấy tấm biển “Diệp gia Từ Đường” treo trên cửa, cứ ngỡ là sân nhà người dân nên không để ý.

Đứng chờ trước cửa từ đường một lát, Diệp bá được hai thanh niên dìu đi tới.

Diệp Manh vừa thấy ông liền chạy lại đỡ lấy, hỏi han ân cần.

“Kiểm tra rồi, vết dao ở mạn sườn không sâu, không có gì đáng ngại.” Diệp bá xua tay, đi tới trước cửa từ đường chào hỏi mọi người, sau đó gật đầu với Diệp Thiếu Dương rồi đi vào trước.

Đoàn người bám sát theo sau, đi qua hai lớp sân thì đến được chính điện của từ đường. Bài trí bên trong khá đơn giản, chỉ có một số bài vị tổ tiên. Phía sau dãy bài vị trên tường treo một bức họa viễn tổ, là một lão giả mặc đạo bào, râu tóc bay bay, phong thái tiên phong đạo cốt.

Phía trên treo một tấm biển bằng gỗ hắc đàn, khắc một hàng chữ: “Ngân Thanh Quang Lộc Đại Phu Hồng Lư khanh Việt Quốc Công Cảnh Long Quan Chủ Diệp Pháp Thiện Thiên Sư Linh Vị.”

Người trong họa chính là Diệp Pháp Thiện!

“Bức họa này từ đâu mà có?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

Diệp bá có chút lúng túng, chưa kịp mở lời thì Diệp Manh đã nói: “Đây là ba bảo em tìm ảnh Diệp Pháp Thiện trên mạng rồi in ra, lẽ nào tìm nhầm rồi sao?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Tôi cũng không biết, tôi đã thấy Diệp Pháp Thiện bao giờ đâu. Tranh vẽ nhân vật cổ đại tôi thấy chỉ khác nhau ở chỗ béo hay gầy, râu dài hay không râu thôi, còn lại trông đều giống nhau cả.”

Tuy người trong họa chưa chắc là chân dung thật, nhưng ít ra cái tên là đúng. Diệp Thiếu Dương quỳ xuống trước bức họa Diệp Pháp Thiện, trịnh trọng thực hiện đại lễ hai quỳ sáu lạy, sau đó dâng hương. Khi đứng dậy, anh theo sự chỉ dẫn của Diệp bá, vòng qua gian điện phụ bên trái đi vào một căn phòng nhỏ. Sau khi mở mấy cánh cửa sổ, Diệp Thiếu Dương mới nhìn thấy trong phòng chỉ đặt duy nhất một pho tượng đá.

Tượng đá là một nam tử đầu đội mũ thắt dây, mình mặc đạo bào, đứng thẳng người, tay cầm một cuốn sách đang mở ra, cúi đầu chăm chú đọc.

Đây chính là pho tượng đá trong Thanh Thiên quan, Đệ nhất truyền kỳ Thiên sư Diệp Pháp Thiện!

Diệp Thiếu Dương tiến lại gần, nhẹ nhàng vuốt ve tượng đá, phát hiện đây là loại đá hoa cương cứng, hạt đá khá lớn, bề mặt thô ráp, giống như một tác phẩm điêu khắc chưa hoàn thiện, tướng mạo chỉ có thể nhìn thấy đường nét đại khái, ngũ quan đều không rõ ràng.

Thế nhưng cuốn sách trong tay ông lại nhẵn nhụi không tì vết, sắc trắng toát ra ánh hồng nhạt, nhìn qua là biết được làm từ loại ngọc thạch quý giá nào đó.

Diệp Thiếu Dương kiểm tra kỹ lưỡng cuốn sách và các kẽ ngón tay, gật đầu nói: “Cuốn sách này và tượng đá tách rời nhau, nghĩa là có thể lấy ra được.”

Diệp bá tiến lên một bước nói: “Chuyện này chúng tôi đã phát hiện từ sớm và cũng từng cố lấy cuốn sách ra nhưng không thành công. Chúng tôi không rõ căn nguyên, sợ làm hỏng nên không dám dùng biện pháp mạnh. Vì vậy hôm nay tôi đưa cậu đến đây, xem cậu có cách nào lấy nó xuống không.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cũng may là mọi người chưa dùng biện pháp mạnh. Thứ này nếu cưỡng ép lấy ra chắc chắn sẽ hỏng, nhìn thế này nhất định là có cơ quan gì đó.”

Diệp bá đáp: “Chúng tôi cũng nghĩ vậy, sau khi dời tượng đá về đây đã kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, không có bất kỳ cơ quan hay lẫy khóa nào cả, tuyệt đối không có.”

Diệp Thiếu Dương tuy tin lời ông, nhưng vẫn tự mình sờ soạng quanh thân tượng đá một lần, quả thực không thấy gì lạ. Anh chống cằm, cau mày suy nghĩ:

Tượng đá cầm sách, chất liệu lại khác nhau, rõ ràng là có thể lấy ra, nhưng lại không có cơ quan...

Ánh mắt anh đảo qua đảo lại trên tượng đá, đột nhiên anh phát hiện một chi tiết nhỏ dễ bị bỏ qua: Ở phần bụng tượng đá có điêu khắc một sợi dây thắt lưng, phía dưới đạo bào thắt lại tạo thành rất nhiều nếp gấp.

Diệp Thiếu Dương quan sát kỹ các nếp gấp và sợi dây thắt lưng, cuối cùng cũng tìm ra manh mối. Anh lấy Âm Dương bàn từ trong ba lô ra, dựa theo vị trí các nếp nhăn mà liên tục xoay chuyển tinh bàn. Sau khi dừng lại, anh nhìn một lượt rồi cười rạng rỡ nói: “Tôi hiểu rồi!”

Anh đưa tay vuốt những nếp áo dưới sợi dây thắt lưng, nói: “Mọi người nhìn vị trí này xem, có vấn đề gì không?”

Mọi người quan sát một hồi, Tiểu Mã là người đầu tiên lên tiếng: “Chẳng có vấn đề gì cả, chỉ là nếp nhăn hơi nhiều thôi. Thắt lưng vào thì chẳng phải sẽ như vậy sao, điêu khắc trông rất sống động mà.”

Diệp Thiếu Dương cười cười, hỏi Diệp Manh: “Em thấy thế nào?”

Diệp Manh nhìn đi nhìn lại một lúc, hít một hơi lạnh nói: “Em cảm thấy vị trí mấy đạo nếp nhăn này có chút giống Bát Quái đạo văn, có dài có ngắn, còn có cả những đường đứt đoạn... Thật ra trước đây em cũng từng nghĩ như vậy, nhưng sau khi bấm quẻ lại thấy không hợp với lý lẽ Bát Quái, nên tưởng mình nghĩ nhiều.”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu nói: “Em không nghĩ nhiều đâu, chỉ là biết chưa đủ sâu thôi, cái này cũng không trách em được. Bát Quái là do Chu Văn Vương thấu triệt, nguyên bản có sự phân chia Tiên Thiên và Hậu Thiên, hợp xưng là Tiên Thiên Thập Lục Quái. Truyền thuyết kể rằng Hồng Quân lão tổ ngại mười sáu quẻ tiết lộ thiên cơ quá nhiều nên đã thu hồi Tiên Thiên Bát Quái, chỉ để lại Hậu Thiên Bát Quái ở nhân gian, chính là loại Bát Quái chúng ta đang dùng hiện nay.”

Anh chỉ tay vào những nếp gấp trên tượng đá: “Những thứ này thực chất chính là Tiên Thiên Bát Quái. Nó có cùng căn cơ với Hậu Thiên Bát Quái nên em nhìn thấy quen mắt, nhưng lại không thể suy diễn ra kết quả.”

Diệp Manh sững sờ không thốt nên lời: “Tiên Thiên Bát Quái... chuyện này không thể nào!” Cô đờ đẫn nhìn tượng đá, bỗng nghĩ ra điều gì đó: “Cứ cho là Tiên Thiên Bát Quái thật đi, chẳng phải nó đã thất truyền từ lâu rồi sao, sao anh lại nhận ra được?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Đơn giản thôi, thấy trong sách ấy mà.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Thiên Tướng
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN