Chương 541: Đạo Khả Đạo Phi Thường Đạo

“Đi thôi, ta đưa các ngươi trở lại.” Dứt lời, Tiêu Dật Vân đi phía trước dẫn đường, nhóm ba người Diệp Thiếu Dương theo sát phía sau. Khi đi tới đại lộ Hoàng Tuyền, đám quỷ sai đang áp giải quỷ hồn đi đầu thai lập tức quỳ lạy: “Tham kiến Tiêu Phán ty!”

Tiêu Dật Vân làm bộ làm tịch phất phất tay áo, nói: “Cứ tiếp tục làm việc đi.”

Hắn đi xuyên qua đại lộ Hoàng Tuyền, đối diện có hai gốc cây lập tức tự động rẽ nhánh sang hai bên, lộ ra một con đường nhỏ.

Tiêu Dật Vân đi đầu tiên, Diệp Thiếu Dương bám sát theo sau. Thằng Mã kéo kéo vạt áo Dưa Dưa, hỏi nhỏ: “Sao lại có con đường thế này, đây là nơi nào vậy?”

“Ngươi là phàm nhân, biết nhiều làm gì?” Dưa Dưa đảo mắt một vòng, nhìn ngó xung quanh, trong lòng cũng thầm nghĩ: Đây là chỗ nào nhỉ? Trên đường Hoàng Tuyền sao lại có một lối đi bí mật như vậy?

Hai bên đường là những rặng trúc rậm rạp, nhưng thân trúc đều có màu tím lịm, trông vô cùng quái dị.

Đi thêm một lát, con đường trở nên trống trải, dẫn tới một khoảng đất trống được bao quanh bởi rừng trúc. Ở giữa có một chiếc bàn đá và vài cái ghế đá. Tiêu Dật Vân mời ba người Diệp Thiếu Dương ngồi xuống, bản thân cũng ngồi vào vị trí, sau đó vỗ vỗ tay nói: “Cho một ly trà!”

Một lúc sau, từ phía sau rừng trúc có tiếng động, một gã quỷ sai mặc đồ dịch tốt bưng một chiếc chén sứ men xanh đi tới, đặt vào tay Tiêu Dật Vân.

Tiêu Dật Vân dùng nắp chén khẽ gạt gạt lá trà, nâng lên định uống.

Thằng Mã liếm liếm môi, nói: “Này đại huynh đệ, ngươi làm thế này là không được đâu nhé. Sao lại chỉ có mỗi một ly trà cho bản thân uống vậy, chẳng lẽ đạo đãi khách của Âm Phủ các ngươi đều như thế này sao?”

Tiêu Dật Vân cười ha hả, bàn tay lật một cái, chén trà vững vàng rơi xuống bàn đá trước mặt Thằng Mã: “Vậy thì mời ngươi uống.”

Thằng Mã cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn vào trong chén, thấy trong nước trà trôi nổi một túm đen thùi lùi, nhìn kỹ lại thì giống hệt như tóc người, kinh hãi kêu lên: “Đây là cái gì thế này!”

“Đây là quỷ trà!” Dưa Dưa lườm hắn một cái, “Là tóc của những kẻ bướng bỉnh trôi nổi dưới sông Vong Xuyên đấy! Có thể tăng tiến tu vi, là đồ tốt cả đấy, ngươi uống đi!”

Thằng Mã lập tức cảm thấy buồn nôn, xua tay lia lịa: “Thôi thôi, món này khẩu vị nặng quá, ta hưởng không nổi.”

Tiêu Dật Vân cười cười vươn tay ra, cánh tay đột nhiên dài ra bất thường, thu chén trà về rồi hớp một ngụm đầy sảng khoái. Thằng Mã nhìn thấy cảnh đó, cả người không khỏi rùng mình một cái.

Tiêu Dật Vân đặt chén trà xuống, nhìn Diệp Thiếu Dương nói: “Mấy năm không gặp, pháp lực của ngươi lại tăng lên không ít, ngay cả Nhị Pháp Vương cái lão gàn dở kia cũng không phải đối thủ của ngươi, ta thật sự rất kinh ngạc. Ta nghi là ngay cả ta giờ cũng chưa chắc đã đánh bại được ngươi.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, nói: “Đừng nói nhảm nữa, ta hỏi ngươi, linh hồn mà ta truy đuổi tại sao có thể xông thẳng vào Dẫn Hồn Đạo? Đám lính canh của Luân Hồi Ty, rồi cả Thập Bát Vương đi đâu hết rồi?”

“Âm binh phạm giới, thời gian này bọn họ đều phải ra ngoài chinh chiến, ngay cả Nhị Pháp Vương cũng là vừa mới trở về.”

Diệp Thiếu Dương giật mình: “Âm binh phạm giới? Ở đâu ra?”

“Còn có thể là nơi nào nữa, đương nhiên là Thái Âm Sơn rồi. Dạo gần đây bọn chúng có động thái rất lớn, không biết đang mưu tính chuyện gì.”

Diệp Thiếu Dương định hỏi tiếp nhưng Tiêu Dật Vân cũng không biết rõ ngọn ngành. Đại khái là Quỷ Vực gần đây không được yên ổn, quân Thái Âm Sơn liên tục xâm lấn, Phong Đô Đại Đế đã phái rất nhiều âm binh ra trấn thủ bờ sông Vong Xuyên. Chính vì thế mà binh lực trong thành Phong Đô trở nên mỏng manh, cộng thêm việc đã lâu không có chuyện oan quỷ tấn công Địa Phủ nên lính canh lơ là cảnh giác, mới dẫn đến sự việc đêm nay.

Nếu không, dù có tới một trăm Diệp Thiếu Dương cũng không thể xông vào thành Phong Đô, càng đừng nói đến việc đặt chân vào Dẫn Hồn Đạo của Luân Hồi Ty.

“Chuyện này ngươi cũng không cần hỏi cặn kẽ làm gì,” Tiêu Dật Vân nói, “Phủ Quân đại nhân bảo ta chuyển lời tới ngươi: Chuyện ở dương gian hiện tại Âm Ti không rảnh để tâm tới, tất cả đều phải dựa vào chính các ngươi. Chờ khi ngươi bình định được nhân gian, Âm Ti sẽ nhờ ngươi giúp một tay càn quét Thái Âm Sơn.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe đã hoảng, nói: “Chờ chút đã, lão Thôi nói vậy là có ý gì? Cái gì mà bình định nhân gian? Đừng nói gì khác, chỉ riêng tứ phương quỷ khấu đã không phải là thứ ta có thể đối phó rồi, còn càn quét Thái Âm Sơn nữa chứ, lão Thôi thật sự coi ta là Thần sao?”

Tiêu Dật Vân nhún vai: “Ta chỉ truyền lời thôi, chuyện khác ta không biết.”

Diệp Thiếu Dương mặt đầy phiền muộn: “Về nói với lão ấy, chuyện này không liên quan gì đến ta, đừng có gài bẫy ta.”

Tiêu Dật Vân cười bí hiểm, không đáp lời.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ ra một việc, chất vấn: “Đúng rồi, cha ta vẫn luôn ở thành Uổng Tử, ngươi không biết sao?”

“Thành Uổng Tử không thuộc quyền quản lý của ta, ngươi cũng chưa từng nhờ ta thăm hỏi, làm sao ta biết được. Phủ Quân đại nhân mặc dù biết, nhưng quy củ thì ngươi cũng rõ rồi đấy, ông ấy không thể tiết lộ cho ngươi.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Ngươi giúp ta nghe ngóng tung tích của mẹ và ông nội ta...”

Tiêu Dật Vân nhìn hắn: “Sau đó thì sao?”

“Nếu họ đang chịu khổ... thì chiếu cố một chút giúp ta, nhưng đừng nói cho ta biết, để tránh cho ta thêm vướng bận.”

Tiêu Dật Vân hài lòng gật đầu, lại hỏi: “Ta cũng muốn hỏi ngươi một câu, tại sao ngươi vẫn chưa thăng lên Địa Tiên?”

Không đợi Diệp Thiếu Dương mở miệng, hắn bồi thêm một câu: “Đừng có lấy lý do pháp lực không đủ để lừa ta, với thực lực hiện tại của ngươi, thăng lên Địa Tiên là chuyện dư sức!”

Diệp Thiếu Dương cúi đầu im lặng một lúc, rồi nói: “Ta... ta không dám thăng tiên, ngươi tin không?”

“Tại sao không dám?”

“Ta vẫn chưa tìm thấy Đạo của chính mình.” Diệp Thiếu Dương thành thật trả lời.

Tiêu Dật Vân cau mày, ngay cả vị Phán quan Thiên Tử Điện thông tuệ này cũng cảm thấy khó hiểu: “Đạo của Đạo Môn không phải là Đạo sao?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Đạo của Đạo Môn là cái Đạo mà tiền nhân đã ngộ ra, không phải là Đạo của riêng ta. Nếu cứ mù quáng đi theo lối mòn, ta có khác gì bọn họ?”

Tiêu Dật Vân nói: “Trở thành Đạo sĩ đệ nhất thiên hạ, ghi danh vào Tiên tịch, thay trời hành đạo, chẳng lẽ đó không phải là mục tiêu cuối cùng của tất cả Đạo sĩ các ngươi sao?”

“Ít nhất, đó không phải là mục tiêu của ta.” Diệp Thiếu Dương ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, “Ta cũng không biết mình đang theo đuổi điều gì, nhưng ta luôn cảm thấy mình nên đi theo một con đường riêng. Nếu một ngày nào đó ta nghĩ thông suốt, có lẽ ta sẽ tiếp nhận vị trí Địa Tiên.”

Tiêu Dật Vân nhận xét: “Suy nghĩ của ngươi rất nguy hiểm đấy, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ nhập ma ngay.”

“Yên tâm đi, ta không phải hạng người hay đâm đầu vào ngõ cụt.” Diệp Thiếu Dương cười cười, “Bỏ qua chuyện đó đi, vụ việc quỷ hồn nhân gian xông vào Luân Hồi Ty hôm nay, Âm Ti có điều tra tiếp không?”

Tiêu Dật Vân nhướn mày: “Có ngươi ứng phó rồi, Âm Ti rất yên tâm.”

“Ta?” Diệp Thiếu Dương trợn tròn mắt.

Tiêu Dật Vân nói: “Đại Đế bảo rằng hiện tại Âm Ti đang thiếu hụt binh lực, nên chuyện này giao cho ngươi xử lý. Nếu ngươi chẳng may tử trận, ngài ấy sẽ có an bài khác.” Hắn khựng lại một chút rồi tiếp: “Đại Đế còn nói, đã là đệ tử của ngài thì phải cho ra dáng một chút. Nếu bị mấy con tà vật giết chết thì hồn phách cũng đừng có vác mặt đến Âm Ti, nếu không ngài sẽ phạt ngươi xuống địa ngục.”

“Mẹ kiếp!” Diệp Thiếu Dương mặt đầy phiền muộn, đứng dậy nói, “Được rồi, nếu các ngươi đã không giúp thì ta đi đây.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Chi Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN